Meraki

Meraki Books - Coffee & Art

We are off...for a while.K/g quý Khách hàng,Qua gần 1 năm được phục vụ các bạn, tới thời điểm này Meraki muốn take time ...
28/05/2017

We are off...for a while.

K/g quý Khách hàng,

Qua gần 1 năm được phục vụ các bạn, tới thời điểm này Meraki muốn take time to rest. Về với miệt vườn Cần Thơ gạo trắng nước trong, hay theo bạn lên núi nghe đàn Chapi...

Tệ quán xin được cài then khép cửa kể từ ngày 29/5/2017.

Quán xin được gửi lời cảm ơn chân thành tới bạn Hạnh Linh đã ủng hộ lá vối vườn nhà trong suốt năm qua, cảm ơn Shin Coffee vì những hạt cà phê hảo hạng. Cảm ơn tất cả các bạn đã từng làm việc & gắn bó với Meraki; làm dịch vụ rất vất vả & you all have done something worthwhile for the town.

Cái hay của việc mở quán là bạn có cơ hội gặp được nhiều người từ nhiều lĩnh vực, vùng miền, tuổi tác...khác nhau. Tôi đã được gặp, được quen nhiều người thú vị, với nhiều ấn tượng/kỷ niệm khó quên.

Xin được cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ/động viên Meraki trong suốt thời gian qua. It has been our pleasure to serve you.

With kind regards,
Meraki

“History will treat you well,” Henry Kissinger told Richard Nixon, in their last days at the White House. “It depends wh...
27/05/2017

“History will treat you well,” Henry Kissinger told Richard Nixon, in their last days at the White House.
“It depends who writes the history,” Nixon replied.

Phim s*x có hại khi chiếu cho trẻ em. Nói theo nghĩa đó thì con người ta chỉ "đến tuổi" và đủ trưởng thành mới nên làm chính trị. Giả định có một camera ngầm đặt trong nhà trắng (White House) ghi lại tất cả những khoảnh khắc đêm ngày, để cho lịch sử sau này xem lại, thì rất nhiều cảnh của bộ phim đó chỉ những người trưởng thành mới nên xem và hiểu được.

Richard Nixon là một người "lạ". Khi lên làm tổng thống thứ 37 của Mỹ, ông ra lệnh cho mật vụ đặt máy ghi âm thu lại toàn bộ những hỉ-nộ-ái-ố trong "cung đình". Sau này khi đối mặt với việc bị luận tội trong vụ "Water-gate", Nixon từ chối huỷ những băng ghi âm đó, bất chấp lời khuyên của các cố vấn. Nhờ vậy mà sử gia đời sau có được một bức tranh sống động về Nhà trắng: đầy kịch tính, trí tuệ; nơi trung tâm của lịch sử với những đòi hỏi cao nhất về phẩm chất của con người, cũng là nơi toan tính, mưu mô, tranh đấu khốc liệt nhất. Nixon bị quốc hội Mỹ "truy tố" tổng cộng gần 150 tội & hành vi bất hợp pháp, bao gồm: dối trá, cản trở công lý, phân biệt chủng tộc, lăng mạ....

Tổng thống Mỹ là chức vụ áp lực và "xương xẩu", "man-killer job". Trong nước, quốc tế, không lĩnh vực nào không phải quan tâm; báo chí, đối lập ngày đêm soi, và mặc dù có một đội ngũ cố vấn hùng hậu & chất lượng, những vấn đề lên tới Tổng thống hầu hết là những vấn đề thế giới bên dưới không có lời giải. "Your call, Mr. President", đơn độc một mình đi trên dây, dưới là vực thẳm vẫy chào.

Cộng hết các yêu cầu về trí tuệ, kinh nghiệm, tầm nhìn và đạo đức - "job description" của người đứng đầu quốc gia chắc chỉ dành cho các thánh nhân. Nhưng đâu đâu ta cũng chỉ có những "con người", mà con người lắm tài thường đi liền nhiều tật. Nên nước Mỹ văn minh vậy lại có những tổng thống nhiều tỳ vết như Nixon, Clinton hay Trump, đơn giản đó là đời thực và bởi chính trị Mỹ khốc liệt, rõ ràng, minh bạch hơn các nơi khác mà thôi.

“I was born in a house my father built.” - mỗi người đều có một số phận, và ở một chừng mực nhất định số phận đó được nhào nặn từ gia đình. Suốt cuộc đời mình Nixon không bao giờ quên tuổi thơ gian khó; gia đình gần 10 người trong một túp lều chật hẹp, những bữa cháo lúa mạch không đủ chia cho 5 anh em; bố ông bán cam ngoài chợ để nuôi vợ con và là một người cha hà khắc, hai người anh có tố chất và được kỳ vọng nhất đều bị bệnh chết ở tuổi thiếu niên. Nixon chịu ảnh hưởng nhiều từ người mẹ, một người phụ nữ chịu đựng, vất vả, hy sinh cho chồng con, như ông xúc động kể lại sau này: "Nobody will ever write a book, probably, about my mother. Well, I guess all of you would say this about your mother. My mother was a saint. And I think of her, two boys dying of tuberculosis, nursing four others... Yes, she will have no books written about her. But she was a saint."

Đk gia đình như vậy đã ảnh hưởng đến quan điểm sống sau này của Nixon, ông luôn quan niệm cuộc đời đầy bất trắc và khó khăn, đòi hỏi một sự nỗ lực không ngừng nghỉ (Nixon xách cặp lên văn phòng làm việc cho đến lúc chết).

Từ nhỏ Nixon đã là một mọt sách, ít nói, rụt rè, tìm niềm vui và dấu mình trong những thế giới ông hình dung ra từ sách vở. Đêm đêm nghe tiếng còi tàu vọng lại, Nixon mường tượng về những chuyến đi xa, những con người & miền đất lạ; những ước mơ, như mời gọi, thúc giục lên đường.

Nixon tốt nghiệp đại học (ông chỉ học trường "quê" do gđ không có tiền), là lúc World War II bắt đầu. Trai thời chiến, con đường lập nghiệp là ra mặt trận. Chiến trường cho Nixon thấy bài học sinh tồn, rèn quyết đoán và cứng rắn, như James Mattis nói: “Be the hunter, not the hunted. Be polite, be professional, but always have a plan to kill everyone you meet.” Chiến trường còn thay đổi con người ở một khía cạnh khác: chứng kiến chết chóc hàng giờ, cảnh bạn bè 17-18 đẹp ngời ngời bị đạn phanh thây, ruột gan sổ tung ra bên cạnh, Nixon ko thể ko nghĩ về số phận. Trở về sau chiến tranh lành lặn đã lãi lắm rồi, còn sợ gì nữa, còn hối tiếc gì nữa...trải nghiệm đó đã giúp Nixon trong những giờ phút, những quyết định lớn trong sự nghiệp chính trị sau này.

Nhìn lại cuộc đời của nhiều nhân vật chính trị, ta không thể không tự hỏi, thế nào mà từ một chàng trai hết sức bình thường, ko gì nổi bật, tư thế cứ nghẹo sang một bên mà lại thành nguyên thủ quốc gia. Số phận, có lẽ; nhưng những cuộc đời đó chắc chắn cũng đầy thử thách, đầy kịch tính và những điều bí ẩn.

Richard Nixon là một nhân vật trung tâm trong một thời kỳ hết sức biến động của nước Mỹ và thế giới: Civil Right Movements, Vietnam War, Cold War...Xét trên bình diện một chính trị gia, Nixon được đánh giá là một tổng thống có tài, bước chuyển trong quan hệ Mỹ - Trung và cuộc gặp giữa ông và Mao Trạch Đông năm 1972 được coi có tính "lịch sử" và là bước đi của một chiến lược gia đại tài.

Con đường từ con trai người bán cam đến tổng thống thứ 37 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, dù ko ít vết nhơ và những trang đen, là câu chuyện kể về một con người (đủ phần người và phần con) chưa bao giờ ngừng chiến đấu, ko quên tiếng còi tàu vẫy gọi lên đường.

"Richard Nixon: The Life", by John A. Farrell, 800 pages, published March 2017.

26/05/2017
Buffett's Regret.Trong buổi họp đại hội cổ đông của Berkshine Hathaway hôm 9/5 vừa rồi, Warren Buffett thừa nhận mình đã...
21/05/2017

Buffett's Regret.

Trong buổi họp đại hội cổ đông của Berkshine Hathaway hôm 9/5 vừa rồi, Warren Buffett thừa nhận mình đã sai lầm khi ko đầu tư vào Amazon và đã đánh giá thấp Jeff Bezos.

"I was too dumb to realise what would happen . . . I did not think he could succeed on the scale that he has.”

Amazon thành lập vào năm 1994, IPO năm 1997, khi đó nếu bỏ 10.000 USD (200 triệu đồng) mua cổ phiếu Amazon thì giá trị khoản đầu tư đó hiện giờ là 4.9 triệu USD (108 tỷ), tăng gấp khoảng 500 lần.

Cũng phải mất tới hơn 30 năm để Buffett thừa nhận sai lầm. Ông có nhiều khoản đầu tư siêu lợi nhuận khác để có thể vẫn làm nên tên tuổi và để can đảm, tự tin nói lên sai lầm của mình. Rơi vào nhiều nhà đầu tư khác sau này, lỡ chuyến tàu đó coi như dang dỡ cả một đời kinh doanh.

Từ 200 triệu lúc IPO tới 108 tỷ sau 20 năm, mặc dù rất ấn tượng. Nhưng giá CP của Amazon trong 20 năm đó cũng ba chìm bảy nổi, thời điểm đáy 12/1999 cổ phiếu Amazon mất tới 95% giá trị (từ 200 triệu đ tư năm 97 chỉ còn 10 triệu vào cuối 1999). Ai mà có can đảm gắn bó bền lâu như vậy, đặc biệt khi phần lớn thời gian Amazon đã luôn trong tình trạng "chìm xuồng".

Triết lý của Buffett là chỉ đầu tư vào những cty mà mô hình k doanh ông hiểu, có lãnh đạo đáng tin, lợi nhuận/dòng tiền tốt và không vay nợ nhiều. Trừ tiêu chí lãnh đạo, Amazon "fail" hoàn toàn các tiêu chí còn lại của Buffett, 20 năm tồn tại của Amazon tới giờ thì 19 năm là lỗ, nhiều năm lỗ lớn, và mới chỉ có profit từ 2016.

Buffett đã thành công nhờ formula/triết lý đó. Nhưng con người ai cũng vậy, thấy được là ham, tự tin, rồi dẫn đến lạm dụng. Tìm ra được một công thức kiếm tiền, một vật may mắn hay một đòn knock-out nào đó là cứ làm mãi, dùng hoài...mà có thể quên đi rằng cái "đòn" linh nghiệm đó cũng có cái thời của nó thôi.

Time changes and we better change with it.

Choosing a spouse is the most important decision in your life...You need everything to be stable, and if that decision i...
15/05/2017

Choosing a spouse is the most important decision in your life...You need everything to be stable, and if that decision isn't good, it may affect every other decision in life, including your business decisions.

If you are lucky on health and on your spouse, you are a long way home.

- Warren Buffett.

😂😂 ( copy từ bạn cuong205a).
11/05/2017

😂😂 ( copy từ bạn cuong205a).

http://thanhnien.vn/thoi-su/ong-dinh-la-thang-xin-loi-nguoi-dan-tphcm-mong-duoc-cam-thong-833780.htmlThe story goes that...
11/05/2017

http://thanhnien.vn/thoi-su/ong-dinh-la-thang-xin-loi-nguoi-dan-tphcm-mong-duoc-cam-thong-833780.html

The story goes that a man condemned to death told his king: “I could teach your horse to sing, within a year.” The king replied: “Very well. But if the horse is not singing a year from now, you will be executed.” Return to his prison, his cellmate asked: “You know you can’t teach that horse to sing. How dare you promised it!” He replied: “I have a year I didn’t have before. A lot of things can happen in a year. The king might die. The horse might die. I might die. “And, who knows? Maybe the horse will sing.”

Sai lầm của bác thì đã rõ, nhưng anh # cũng có nhiều mặt mạnh mà ít nhà chính trị có được. Biết nhận ra và sửa đổi lỗi lầm là có được cái đức sáng của người quân tử.

Và nghề nào cũng vậy, đặc biệt trong chính trị, kiên nhẫn là phẩm chất quan trọng nhất.

And, who knows? Maybe the horse will sing.

Ông Đinh La Thăng coi thời gian công tác tại TP.HCM là 'tài sản quý giá để trân trọng, nâng niu, giữ gìn trong suốt cuộc đời'. Ông Đinh La Thăng 'chân thành xin lỗi' và mong được TP.HCM cảm thông, chia sẻ...

"The Halo Effect", by Phil RosenzweigĐọc Profile về nữ tỷ phú đầu tiên Nguyễn Thị Phương Thảo (bà chủ của Vietjet Air) t...
06/05/2017

"The Halo Effect", by Phil Rosenzweig

Đọc Profile về nữ tỷ phú đầu tiên Nguyễn Thị Phương Thảo (bà chủ của Vietjet Air) trên các báo đều thấy chi tiết: "Một ngày của nữ tỷ phú bắt đầu từ 5h sáng và kết thúc lúc 2h đêm. Có lúc phải đưa cả 2 con đi công tác cùng..."

Chị Nga (chủ của SeaBank) được nhân viên truyền tụng là người rất chi tiết và làm việc với cường độ “cực cao”.

Áp lực công việc của một CEO lớn mà chỉ ngủ có 3h/ngày thì chỉ siêu nhân mới tồn tại được. Viết vậy để cổ vũ người trẻ hăng say & quyết chiến trong công việc thì đúng, nhưng qua đó nhằm lý giải cho thành công của chị Thảo/chị Nga tôi nghĩ ít có cơ sở.

Cá nhân tôi biết nhiều anh rất thành đạt, ngủ trưa tới 3h chiều.

Mong ước thành đạt & biết con đường đến đó là một mong ước chính đáng. Đương nhiên muốn biết về thành công điểm khởi đầu phải nghiên cứu về những người thành công. Thế nên sách dạy làm giàu chất cao hơn núi, bối rối ko biết nên kể tên những cuốn nào…

Công bằng mà nói có những cuốn thực sự hay, như “7 Habits of Highly Effective People” (7 thói quen của người thành đạt) của Stephen R. Covey; đã từng được tạp chí Forbes bình chọn là một trong những cuốn “self-help” hay nhất mọi thời đại.

Chỉ ngạc nhiên là sau gần 30 năm kể từ ngày xuất bản với nhiều triệu độc giả ưu tú trên toàn thế giới, có vẻ như con người ta cũng không trở nên “thành đạt” hay “effective” hơn trước.

Vấn đề chính của các sách “self-help” là nhầm lẫn giữa nguyên nhân và kết quả. Nghiên cứu và quan sát những người thành đạt, ta thấy họ có nhiều biểu hiện và đặc tính: người thành đạt chăm chỉ, người thành đạt nghĩ lớn/nghĩ xa, người thành đạt xài đồ hiệu, người thành đạt đọc sách, người thành đạt hay chơi với người thành đạt khác….

Nhưng để đưa ra được kết luận và công thức nhằm chỉ dẫn cho “đàn em” chưa thành đạt, câu hỏi cần đặt ra: cái gì tạo ra cái gì?

Bởi chỉ ngủ 3h/ngày mà chị Thảo gây dựng nên Vietjet, hay bởi công việc của một CEO khiến chị chỉ có 3h/ngày để ngủ?

“think big” thì mới thành đạt hay thành đạt rồi mới có điều kiện nghĩ lớn/nghĩ xa?

Thành công của anh í nhờ có “quan hệ” với nhiều người thành đạt; hay bởi đã thành đạt rồi nên mới có điều kiện chơi với các “big dogs”?

Có nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy người học đại học kiếm nhiều tiền hơn người chỉ học hết cấp 2/cấp 3. Có nghèo cũng phải chạy cho thằng Tèo đi học đại học. Rõ quá rồi, quoanh mình ai cũng thấy đại đa số đại học giàu hơn ko đại học…Nhưng bản chất có thể là vì những người vào được đại học thường thông minh hơn, do vậy sau này ra đời họ kiếm được nhiều tiền hơn, chứ ko phải do học đại học. Khối bác ko hề học đại học, nhưng bởi có cái tố chất thông minh/nhanh nhẹn hơn người mà vẫn kiếm bộn tiền hay thành đạt đó thôi.

Gần đây có em gái tâm sự trên mạng xã hội: “Ai cũng bảo con gái thì phải tự tin mới xinh đẹp. Nhưng người ta phải xinh đẹp thì mới tự tin được chứ!”.

Úi trời, mình mà ngộ ra sớm như em này thì đỡ tốn bao nhiêu thời gian đọc sách

Phil Rosenzweig đã viết một cuốn sách rất hay: “The Halo Effect”

Phil bắt đầu với câu hỏi, tại sao đã có rất nhiều công sức nghiên cứu về những công ty thành công nhằm rút ra bài học và kinh nghiệm cho công tác quản trị doanh nghiệp. Nhưng tác dụng thực tiễn là rất hạn chế.

Một số công trình như: In Search of Excellence, Good to Great (Từ Tốt Tới Vĩ Đại)…rất nổi tiếng trong giới quản trị/lãnh đạo DN. Các tác phẩm này đều là những nghiên cứu nhiều năm, tại hàng nghìn công ty lớn và thành công trên thế giới, đúc rút và tổng kết những “best practice” mà các cao thủ/ngôi sao này đang thực hiện.

Những cuốn này đã và vẫn đang là sách gối đầu giường của các CEO; rất nhiều seminar, workshop…cho các lãnh đạo cấp cao từ Âu tới Á. Nhưng thực tế đáng buồn không chỉ ở chỗ các cty áp dụng nhưng ko mấy ai trở thành “excellence”, mà ngay cả danh sách những “great companies” được nêu danh trong các nghiên cứu này…chỉ 5-7 năm sau một số từ “great” xuống “good”, đa phần thậm chí ko còn được “good” & biến mất.

Cơ cấu tổ chức vẫn vậy, chiến lược/strategy ko đổi, con người/lãnh đạo y nguyên…thậm chí kinh nghiệm và nhiều mặt còn tốt hơn. Vậy đâu là nguyên nhân cho những thất bại.

Các kinh điển này đa phần tổng kết những nguyên nhân tổ chức trở nên tốt hay vĩ đại nhờ mấy yếu tố như:

• Lãnh đạo tốt (charismatic leaders; leader who “eat last”)
• Văn hoá tốt (strong culture)
• Quan tâm đến con người (care deeply about employees & customers; decide Who first and then What or How….)
• Chiến lược tốt (good strategy)...

Phil Rosenzweig chỉ ra vấn đề chính của những nghiên cứu này là lẫn lộn nguyên nhân – kết quả (The Halo Effect). Các tác giả tập trung nghiên cứu những công ty thành công, nhưng nếu họ bỏ thời gian nghiên cứu cả những công ty thất bại họ sẽ nhận thấy rất nhiều “failure” cũng có những đặc tính đó.

Google, Apple…thường xuyên được bình chọn là “best place to work”: bãi xe toàn Lamborghini, canteen cơm trưa có đầu bếp michellin phục vụ Sushi; có khu gym và sauna cạnh văn phòng…Nhờ quan tâm đến con người mà họ thành vĩ đại hay bởi đại gia/tay to rồi mới có điều kiện quan tâm và thu hút được nhiều người tài? Đó là câu hỏi cần nghiên cứu thấu đáo hơn.

Thấy một hiện tượng xuất hiện lặp đi lặp lại một số lần từ đó suy ra một mối quan hệ nhân quả nào đó…thì có lẽ hơi vội vàng. Cũng giống như khi làm thống kê, thấy tăng trưởng GDP và tăng số lượng gái điếm (có thể do tác động của chi tiêu tăng tới nhu cầu entertainment) --- mà kết luận mại dâm là nguồn gốc của thịnh vượng (đã từng có tranh luận trong giới kinh tế học UK).

Nếu các sách “self-help” và best-sellers quả thực phần lớn đều bị ảnh hưởng của “Halo Effect”, vậy điều gì mới là bí quyết và con đường tới thành công lâu dài cho cá nhân và tổ chức?

Mời các bác tìm đọc The Halo Effect, hoặc chịu khó chờ Meraki ở một mục review sách khác trong tương lai.

Regression to the mean. (Hồi quy lại Trung bình)Nhà báo Tim Hardford gần đây có đưa tin Hiệp hội truyền thông Mỹ vừa chu...
24/04/2017

Regression to the mean. (Hồi quy lại Trung bình)

Nhà báo Tim Hardford gần đây có đưa tin Hiệp hội truyền thông Mỹ vừa chuẩn bị trao giải thưởng Communicator of the Year 2017 (Nhà truyền thông của năm) cho Oscar Munoz (CEO của United Airlines). Tên bác này được khắc vào giải thưởng, chưa ráo mực thì xảy ra vụ "lỡ miệng" của Munoz trong việc xử lý Mr. David Dao bị kéo khỏi máy bay.

Hiệp hội kiến trúc sư của Mỹ trao giải xuất sắc cho Kemper Arena, lễ trao giải được diễn ra tại một c trình do Arena thiết kế; kết thúc được mấy tiếng thì vòng mái của c trình này đột nhiên sụp.

Đời đúng là đen hết chỗ nói.

Có anh bạn làm sếp kể, vừa hôm trước mới gọi lên khen một em nhân viên, chú số một; chưa ngớt lời hôm sau nó đã mắc "terrible mistakes". Em khác mới bị phê bình, thì thời gian sau lại thấy nó perform được.

Tim Hardford cho rằng mọi người thường ít để í tới một quy luật của thống kế (statistics) cho rằng mọi sự vật hiện tượng có xu hướng quay lại mức trung bình (regression to the mean).

Ví dụ chiều cao trung bình của dân Việt theo thống kê là 1.6m; bác nào cao 1.9m là ra "biên"/ngoại lệ. Regression to the mean có nghĩa con bác í rất nhiều khả năng sẽ quay về 1.6m. Như bố vợ mình 1.8m; cụ có hai con, chiều cao đều về "mean" cả.

"Regression to the mean" không khó hiểu, nhưng ít người biết áp dụng trong thực tế cs.

Trong kinh doanh, Vingroup trong những năm 2009-2014, liên tục 5-7 năm liền doanh thu tăng 200-300%, năm trước lớn gấp đôi năm sau; giá cổ phiếu lên ầm ầm, có bạn hỏi có nên mua cổ phiếu Vin ko? Vin là tập đoàn tốt ko phải bàn cãi, nhưng ở mức giá 100-150K (tại thời điểm 2012) tức là thị trường kỳ vọng 5-7 năm nữa năm nào cũng tăng trưởng 200-300%, lớn với tốc độ đó thì 20-30 năm nữa thành top của thế giới chứ ko chỉ Vietnam. Tree cannot grow to the sky, cty nào đã tăng trưởng vượt bậc trong 5-7 năm liền, đầu tư trên cơ sở giả định sẽ tiếp tục tăng như vậy trong 5-7 năm nữa là một giả định đầy rủi ro.

Mình mới ra ngoài kinh doanh, có bạn nói anh hồi trước làm marketing mát tay thế, cho em theo với. Mình bảo hợm đã, đợi một thời gian xem sao, có khi anh đang về lại "mean" đấy.

Ngày sách Việt nam 21/4.Một facebooker có tiếng gần đây đưa ra quan điểm không nên đọc nhiều sách, vì bạn í chưa thấy ai...
21/04/2017

Ngày sách Việt nam 21/4.

Một facebooker có tiếng gần đây đưa ra quan điểm không nên đọc nhiều sách, vì bạn í chưa thấy ai trở nên "tử tế" và "thành đạt" nhờ đọc nhiều sách cả.

Người ta thường sai lầm khi lấy một sự việc & gán cho nó là nguyên nhân gây ra sự việc khác. Không có gì đảm bảo rằng đọc nhiều sách hay chăm chỉ sẽ dẫn tới thành công, bởi cuộc sống là ly cocktail gồm nhiều yếu tố/gia vị.

Nhưng trong một thế giới cạnh tranh bạn cần làm những gì cần thiết để tăng khả năng "chiến thắng" của mình. Đọc sách, cũng như những đức tính cần cù, dám chấp nhận rủi ro....chắc chắn sẽ giúp bạn "improve your chance of success".

Thêm nữa còn vấn đề bạn định nghĩa về "thành công", nếu thành công là kiếm được nhiều tiền, làm quan to...thì ở một số xã hội như Vietnam hiện tại, có thể cũng ko cần phải đọc nhiều sách.

Còn khi bạn quan niệm thành công không chỉ có nằm bò ra đếm tiền, mà còn những phút lăn xuống sàn cười ha hả vì thằng cha nào đó viết funny/thú vị thế; là khả năng cảm nhận & suy nghĩ độc lập, lựa chọn cho mình một lối sống mình thấy ok nhất...thì sách vở là nguồn quan trọng giúp bạn có được điều đó.

Chẳng phải kỳ diệu khi từ những tờ giấy đó lại mở ra cho ta nhiều thế giới, chân trời và cách nhìn đến vậy: tình bạn, tình yêu, công việc, những gam màu và mọi góc cạnh/ngõ nghách của cs; sự sống và cái chết. Những xấp giấy nho nhỏ vậy mà có khả năng động viên, an ủi; hay khích lệ, thúc giục ta lên đường...

Cần cả hành động/áp dụng thực tiễn, nhưng không thể phủ nhận vai trò/tác dụng của việc học & đọc. Vấn đề chỉ là đọc thế nào và đọc cái gì mà thôi.

(P/S: hưởng ứng ngày sách Việt Nam, Meraki có chương trình giảm giá 20% đối với tủ sách tinh hoa/lịch sử của Alpha Books và sách văn học của Nhã Nam, áp dụng cho đến hết ngày 30/4/2017).

Address

249 Trương Công Định
Vung Tau

Telephone

+84908050025

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Meraki posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share