16/04/2026
Khúc ai ca của cánh đồng
Sáng tinh sương tôi ngồi ngoài cánh đồng tiếp tục cuộc chuyện trò với thiên nhiên trong khi loài người đang nghỉ ngơi an lành dưới lớp lớp chăn màn của giấc ngủ. Trên cỏ xanh, tôi nằm yên và ngẫm về câu hỏi: "Phải chăng chân lý là cái đẹp? Cái đẹp có phải là chân lý?"
Rồi trong khi miệt mài suy tưởng, tôi thấy mình bị mang đi khỏi loài người và trí tưởng tượng của tôi vén tấm màng vật thể đang che giấu nội ngã- cái tôi bên trong tôi. Linh hồn tôi dàn rộng khiến tôi được đem đến gần hơn thiên nhiên cùng những bí ẩn của nó, và tai tôi mở ra, nghe được thứ ngôn nữ thốt lên từ những vật diệu kỳ của trời đất.
Khi lắng mình chìm sâu trong ý nghĩ như thế, tôi cảm thấy làn gió nhẹ đang thổi qua lá cành và tôi nghe như tiếng thở dài của trẻ mồ côi lạc loài.
Và tôi hỏi:
"Làn gió nhẹ kia ơi, cớ sao em thở dài?"
Gió trả lời:
"Vì em đến từ một thành phố đỏ rực sức nóng mặt trời, và y trang tinh khiết của em bị các mầm dịch bệnh truyền nhiễm của thành phố bám vào. Anh có trách móc tại sao em thở than không?"
Nghe vậy, tôi nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của các đóa hoa và nghe tiếng than vãn dịu dàng của chúng.
Và tôi nói:
"Những đóa hoa đáng yêu của tôi ơi, cớ sao các em khóc?"
Một đóa hoa ngẩng chiếc đầu mượt mà lê và thì thầm:
"Chúng em khóc vì con người sẽ đến cắt chúng em rồi đem đi bán trong chốn chợ búa nơi thành thị."
Và một đóa hoa khác nói thêm:
"Tới chiều xuống, khi chúng em héo úa, họ sẽ vứt chúng em vào đóng rác phế thải. Chúng em khóc vì bàn tay bàn bạo của con người bứt chúng em lìa khỏi nơi quê nhà quen thuộc của mình."
Và tôi nghe con suối nhỏ sụt sùi như một quả phụ khóc thương đứa con độc nhất đã chết. Tôi hỏi:
"Dòng suối tinh tuyền của tôi ơi, cớ sao em khóc?"
Và con suối nhỏ trả lời:
"Vì em buộc phải đi vào thành phố nơi con người khinh rẻ em, hất hủi em mà thay vào thức uống mạnh hơn, và dùng dòng nước của em làm một thứ công cụ xua sạch rác rưởi của họ khiến sự tinh khiết của em bị ô nhiễm và biến sự trong lành của em ra uế tạp"
Kế đó tôi nghe lũ chim than vãn, và tôi hỏi:
"Đàn chim xinh đẹp của tôi ơi, cớ sao các em cất tiếng khóc?"
Và một con chim bay tới gần tôi, đậu trên cành và nói:
"Con cái của Adam chẳng mấy chốc nữa sẽ ra nơi đồng nội này với vũ khí chết chóc của họ và gây cuộc chiến tranh với chúng em, như thể chúng em là kẻ thù chí tử với họ. Giờ đây, chúng em đang thốt lên lời từ biệt nhau vì không biết rồi ra đứa nào còn đứa nào mất, đứa nào thoát khỏi cơn thịnh nộ của con người. Thần chết đang đi theo chúng em ở bất cứ nơi nào chúng em đi."
Lúc này, mặt trời vươn lên đằng sau đỉnh núi, viền quanh ngọn cây bằng vòng hoa ánh sáng. Ngắm nhìn cảnh tượng xinh đẹp ấy, tôi tự hỏi thầm:
"Cớ sao con người lại phá hoại những gì thiên nhiên xây dựng?"
KAHLIL GIBRAN
Mọi năm, mùa này ong đã ghé vườn làm mật. Năm nay, chẳng thấy bóng dáng của chú ong nào. Hoa đã nở rộ rồi. Con đường nối liền dải đất từ tây sang đông, cũng chẳng thấy bươm bướm đâu...Phải chăng, một thứ âm thanh, một chất phóng xạ, một tia X... nào đó đang ẩn mình trong lớp không khí này, nơi ta đang sống?