01/11/2018
#17 Phan Thị Vân
Ngày xưa ở dưới quê, có mở 1 lớp dạy võ Karate-Do, nhưng vì gia đình có kinh doanh dịch vụ buôn bán nên tôi không có thời gian theo học như bao bạn khác. Mỗi khi thấy các võ sinh đi ngang qua,cảm giác rạo rực như đang muốn đốt cháy lên suy nghĩ trở thành cô bé Karate,rồi trong lòng tôi cứ trỗi dậy cơn thèm khát muốn được khoác lên mình bộ võ phục mạnh mẽ và cá tính. Cứ như thế, thời gian trôi qua, tôi cũng là cô sinh viên năm nhất.
Thời sinh viên mà, ai cũng thích sự tự do tung tăng bay nhảy, họ gọi là chơi cho hết tuổi xuân. Còn tôi thì nghĩ ngược lại, nhất định, trong khoảng thời gian đang ngồi trên ghế giảng đường, tôi phải học hỏi hay tham gia một vài Câu lạc bộ nào đó, để sau này mình có thể tự tin hơn, năng động hơn.
Và có thể gọi là cái duyên từ facebook, ngày hôm đó, tôi vô tình đọc được 1 thông báo chiêu sinh học viên của người chú chia sẻ trên wall (nay nói đúng hơn là sư huynh của tôi). Tôi quyết định biến khát khao năm ấy còn dang dở thành hiện thực, tối đến tôi nhắn tin hỏi chú ấy, và chú bảo, ngày mai cứ xuống đấy, chú sẽ nhờ người ra đón...
Đúng vào ngày 21-10-2017 tôi được đứng trong phòng tập của CLB Karate-Do Bắc Thanh Long phân hiệu Đại học Huế tại Quảng Trị. Vì là ngày đầu tiên, nên tôi cảm giác lo sợ, và ngượng ngùng bởi biết bao cặp mắt cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Nhưng tâm tôi cũng được trấn an đi phần nào là nhờ thầy(Trần Minh Trung). Thầy bảo: "Con phải chịu khó, lâu dần sẽ quen, các bạn ở đây rất thân thiện". Tôi ngại là vì nếu không kể đến các sư huynh huyền đai, thì tôi là người lớn tuổi nhất. Hôm đó có đứa nhỏ hỏi: "Chị mấy tuổi rồi, răng chị lớn ri rồi mà còn đi học võ"(tôi xin trích nguyên văn của giọng Quảng Trị :) ) Đột nhiên trong tôi lại có 1 suy nghĩ "Học không bao giờ là muộn, bất kể là học cái gì"
Cứ như thế, ngày này qua tháng nọ, tôi học được nhiều điều hay lẽ phải, sống sao cho tốt đời đẹp đạo.
Đúng giờ, đúng ngày, là tôi lại xách balo đựng võ phục lên phòng tập. Ở đó, có thầy Trung, người mà sửa sai cho tôi từng động tác , từng kỹ thuật(đúng là, dạy con từ thuở còn non) Thầy bảo: Mới tập là mình phải chỉnh ngay các tư thế, nếu không sau này là khó sửa.Từ đấy tôi lại rút ra được 1 bài học: Muốn làm tốt việc gì, trước hết phải có cái nền móng vững chắc.
Có lẽ công việc của một huấn luyện viên (HLV) về ý nghĩa cũng không khác gì so với người giáo viên đứng trên bục giảng. Tuy nhiên, cái nghề HLV lắm tiếng cười mà cũng nhiều nước mắt. Với các thầy, cô giáo ở trường hẳn là công việc sẽ dừng lại sau giờ lên lớp nhưng đối với các thầy HLV ngoài những giờ huấn luyện thì các thầy còn là những người cha, người mẹ ngày đêm quan tâm đến miếng ăn, giấc ngủ của những đứa trẻ xa nhà, với mong muốn các em phát triển toàn diện cả về thể chất lẫn tư cách đạo đức. Có lúc họ đóng vai trò là người cha, người mẹ nghiêm khắc dạy bảo khi học trò làm sai hay sẵn sàng bảo vệ các em đến cùng khi bị xử ép; có khi lại trở thành người bạn để an ủi, động viên khi VĐV “vấp ngã” trong thi đấu hay sẻ chia chuyện gia đình. Có khi bật khóc cùng học trò khi giành chiến thắng. Dù có khó khăn đến mấy, các HLV vẫn miệt mài “gọt giũa” những viên ngọc thô để tạo nên những hòn ngọc quý. Những cống hiến của họ thật đáng trân trọng.
Và thầy tôi cũng là người như thế, những người mới gặp thầy Trung, có thể họ cho rằng, thầy là một người điềm đạm và nghiêm khắc. Nhưng qua quá trình luyện tập dưới sự chỉ dẫn của thầy, tôi nhận thấy, thầy rất vui tính, thầy chỉ nghiêm khi học trò quậy phá.
Thầy hay kể nguồn gốc của môn phái, để từ đó chúng tôi thấy tự hào và cố gắng tập luyện.
Như admin đã từng đăng: Thầy dạy võ mặc dầu là người không cầm phấn viết bảng đen. Nhưng từ tận tâm gan thầy luôn dành những điều tốt đẹp cho học trò của mình.
20-11 - ngày nhà giáo Việt Nam, từ trong tâm mình,con xin gửi đến Thầy lòng kính trọng và biết ơn sâu sắc. Con kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe, có thật nhiều niềm vui, thêm nhiều học trò giỏi để giúp Thầy nhiều hơn nữa trên con đường hành thiện.
💐💐💐
Thầy không chỉ dạy võ, mà còn dạy cả cái “Đức”, cái “Tâm” cho võ sinh của mình. Với thầy, “đức cao hơn nghề” là kim chỉ nam CLB Karate-Do Bắc Thanh Long tồn tại và "TÂM – NGHĨA – DŨNG" là phương châm mà thầy truyền dạy cho võ sinh.Không chỉ vậy các môn sinh trong CLB còn luôn giữ vững lập trường ý chí theo phương châm của thầy đó là luôn có một CÁI TÂM TRONG SÁNG, MỘT TÌNH NGHĨA VẸN TRÒN VÀ MỘT LÒNG DŨNG CẢM ❤️
Mong admin duyệt bài ☘️