Chảnh Coffee

Chảnh Coffee Nơi giao lưu, kết nối mọi người cùng hương vị cafe truyền thống

20/03/2026
Ban nhạc của những người bạn chung sở thích Bảo Hà BandLiên hệ : 096 2936633
20/04/2024

Ban nhạc của những người bạn chung sở thích Bảo Hà Band
Liên hệ : 096 2936633

27/11/2023

"Nhạc tổng, đã có kết quả ADN. Hai nhóc con sinh đôi kia là con của ngài."

Trong phòng bệnh An Phước, vị bác sĩ già đưa cho Nhạc Cận Ninh phiếu xét nghiệm ADN tương thích. Ông nhìn Nhạc Cận Ninh cười tươi, vỗ vỗ vai anh.

"Chúc mừng Nhạc tổng đã tìm được con của mình. Nhạc gia có phúc tất mọi chuyện sẽ gặp lành."

Nhạc Cận Ninh hoàn toàn không có tâm trạng nghe mấy lời chúc của ông. Anh bất ngờ sau đó nhíu mày nhìn tờ giấy trong tay.

Nghĩ đến hình ảnh hai đứa bé ba tháng tuổi để trước cổng nhà mình lại càng khiến anh đau lòng.

Nhìn hai đứa bé giống hệt anh khiến Nhạc lão phu nhân giật mình sau đó xúc động đến bật khóc, vốn dĩ cho rằng không phải con mình nhưng trên dưới Nhạc gia ai cũng bảo càng nhìn càng thấy giống anh, ngay cả anh cũng vậy. Sau đó mau chóng làm xét nghiệm, kết quả đúng thật là... là con anh!?

Nhớ đến một đêm kích tình năm ngoái, lần đầu tiên sau hai mươi sáu năm khiến anh mất khống chế. Người phụ nữ như rắn nước mềm mại quyến rũ quấn lấy anh. Sau đó bỏ đi biệt tăm biệt tích chẳng còn tăm hơi gì, anh tức giận cắn răng.

Cô ta dám mang thai con của anh mà không cho anh biết, đến khi sinh ra lại để trước cửa nhà anh.

Cầm giấy xét nghiệm về Nhạc gia, vừa đến cổng đã nghe thấy tiếng khóc của hai đứa trẻ khiến anh đau đầu, vốn dĩ định đi lên lầu nhưng không kìm được mà đến gần ôm lấy một đứa bé, một tay khác ôm đứa thứ hai lên. Sau đó anh phát hiện hai đứa bé ngừng khóc, đôi mắt nhỏ ngơ ngác mở to ra nhìn anh, ê ê a a cười khanh khách.

Khiến anh cũng bật cười theo...

Kể từ ngày hôm đó Nhạc tổng trở thành ông bố bỉm Sữa cuồng con. Ngay cả công ty cũng không chịu đi nữa, ôm đống văn kiện về nhà vừa làm vừa chăm sóc hai con nhỏ.

Hai đứa bé một trai một gái cứ thấy anh là khanh khách cười.

Tự dưng anh nghĩ đến mẹ của chúng, tại sao lại bỏ trốn?

Nhạc Cận Ninh ngồi trong thư phòng, anh cầm cuốn sách "chăm sóc trẻ nhỏ" đọc, một lúc sau chuông điện thoại vang lên.

"Nhạc tổng, cô gái mà ngài tìm đang làm việc tại công ty ngài, là một nhà thiết kế nhỏ. Tuần trước vừa phỏng vấn và vào làm."

"Được, tôi biết rồi." tốt lắm, tự đâm đầu vào rọ. Nhạc Cận Ninh ngoài cười nhưng trong không cười, anh phải đi hỏi xem cô ta tại sao vứt bỏ con mình, sau đó ung dung tự tại được như vậy.
..

Hai nhóc con được sáu tháng tuổi. Nhạc Cận Ninh một mình ôm hai đứa lên xe, đi tới công ty của mình.

Nhìn bên ngoài cửa sổ những âm thanh náo nhiệt tràn đầy sức sống của mọi người trong thành phố, anh khẽ thở dài nhìn hai bé con đang nằm trên ghế nhỏ gần mình.

Thử xem mẹ của hai nhóc có nhận ra hai nhóc không nhé.

Một đường thẳng tắp đến bãi đỗ xe, anh gọi cho thư ký.

"Gọi Niệm Ninh phòng thiết kế xuống bãi đỗ xe cho tôi."

Thư ký nom nớp lo sợ, sao nghe ra giọng Nhạc tổng có gì đó đang kiềm chế tức giận? Nghĩ mãi không ra cô thư ký bèn lắc đầu không nghĩ nữa, đi tới văn phòng thiết kế gọi Niệm Ninh.

Trong phòng thiết kế được bố trí đơn giản nhưng rộng rãi, đồng nghiệp đã đi tới nhà kho để chọn vải, một số người thì đi khảo sát thị trường. Thoáng chốc chỉ còn mình Niệm Ninh. Cô ngẩn người nhìn tấm ảnh nhỏ trong tay

Là tấm hình siêu âm của hai bảo bảo.

Thật sự không biết chúng nó sống có tốt hay không? Mấy tháng trước khi sinh bảo bảo xong cô liền bất tỉnh 3 ngày do mất sức quá nhiều. mẹ kế và chị cùng cha khác mẹ nhân lúc cô chưa tỉnh đã mang con của cô đi. Khi tỉnh lại điều trước tiên là tìm hai đứa nhỏ, cô khóc lóc điên cuồng tìm kiếm chúng.

Kết quả người chị độc ác vô tâm nói với cô:

"Mày thì nuôi được cái gì, tao và mẹ đã đưa hai đứa cục nợ kia cho một nhà giàu rồi. Mày chỉ cần yên tâm kiếm tiền cho bọn tao trả nợ thôi."

Niệm Ninh suy sụp, cô bùng nổ xuống giường đánh chị mình, bị cô ta đẩy ngã lại giường. Vừa tỉnh lại sức khỏe còn yếu, mặt cô trắng bệch không còn một giọt m/á-u.

"Các người trả con lại cho tôi, sao có thể độc ác như thế được... Tôi hận các người." sau đó cô bỏ nhà ra đi, tìm kiếm hai đứa nhỏ nhưng chẳng có chút thông tin gì.

Đang nghĩ ngợi thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cô giật mình định thần lại. Nhìn thấy thư ký tổng giám đốc ở bên ngoài.

"Niệm Ninh đúng không? Cô đi xuống bãi đỗ xe tổng giám đốc tìm cô có việc."

Sau đó chưa để Niệm Ninh hỏi gì đã kiêu ngạo đi mất.

Niệm Ninh mơ hồ đi xuống bãi đỗ xe, nhìn thấy tổng giám đốc Nhạc đứng trước cửa xe nhìn cô chằm chằm. Cô khó hiểu nơm nớp lo sợ.

"Tổng, tổng giám đốc tìm tôi có việc gì thế ạ"

Nhạc Cận Ninh chỉ vào cửa xe.

"Cô mở cửa xe ra cho tôi."

Niệm Ninh nghi hoặc, chẳng lẽ tổng giám đốc bảo cô xuống để mở cửa xe? Đôi mày thanh tú nhíu lại, đi tới trước mặt anh, quay lưng về phía anh mở cửa xe ra.

Trước mặt cô là hai đứa bé, cả hai đứa bé ê ê a a mở to mắt nhìn cô.

Niệm Ninh vừa nhìn thấy liền giật mình, sau đó mũi cay cay. Có gì đó rất quen thuộc, cô run run quay sang nhìn tổng giám đốc.

Nhạc Cận Ninh nhướng mày.

"Thế nào, mẹ nó em đẻ con ra xong rồi chạy?"

L!nk đọc tiếp chương 2 bên dưới ↧

https://thichtruyen.vn/doc-truyen/nhac-tien-sinh-dang-khong-vui-chuong-02

Tác giả: Lạc Lạc

Nguồn_ảnh: A Claudia

24/11/2023

Cô vừa uống ly nước cam thì lập tức bị áp chế điên đảo, tay chân nhũn, cảm xúc không thể kiểm soát. Có kẻ đã chuốc thuốc cô.

Cô như một kẻ mất hết lí trí, lảo đảo bước đến bên căn phòng lạ, chất kích thích trong người cô bắt đầu bộc phát cô ngoan ngoãn nằm gọn trên giường như một miếng mồi béo bở câu dẫn những kẻ khát thịt.

Người bắt đầu bốc hoả nóng nực, nóng như có một ngọn lửa lớn đang rực cháy trong cơ thể cô. Không kiểm soát được được hành động cô bắt đầu gỡ cúc áo ra, chỉ trong mấy phút cơ thể cô tʀầռ tʀʊồռɢ không một mảnh vải che.

Cánh cửa phòng mở thêm lần nữa rồi bị khoá trái, người đàn ông vừa cố lắc đầu để bản thân tỉnh táo nhưng chẳng hiểu sao càng lúc càng điên cuồng, dụς ∀ọηg bộc phát đến tột độ.

Anh bắt đầu xuất hiện ảo giác, ánh mắt mơ hồ nhìn lên thân thể trắng như tuyết của cô, đường cong quyến rũ đến điên dại.

Thuốc đã khiến thần kinh anh tê liệt, anh không chờ thêm được nữa rồi.

Anh nhảy chồm tới, thuận tay tắt luôn ánh đèn, căn phòng nhỏ chìm vào bóng tối và yên tĩnh đến phát sợ.

Bộ vest lịch lãm nhanh chóng bị gỡ bỏ, anh điên cuồng lao đến bên cô, tay bắt đầu sờ soạng chạm lên từng thớ da thịt tựa như mây hồng, êm dịu, ấm áp.

Cô mơ hồ đáp lại, bàn tay bắt đầu ôm lấy vùng gáy anh, miệng khẽ mỉm cười.

Da áp da mát rượi, bàn tay anh chạm từ ภђũ ђ๏ค xuống phần thân dưới khiến cô tê rần sung sướng mà hợp tác.

Đôi môi họ điên cuồng hôn, hôn nồng cháy, hôn ngọt ngào.

Cô bắt đầu cảm giác thấy thứ gì đó cứng cáp dần áp lên cơ thể mình, thi thoảng lại động đậy đùa giỡn.

Rất nhanh chóng “màn dạo đầu” đã qua đi, thứ cứng rắn ấy dần tiến vào phần dưới cơ thể cô, đi sâu vào trong, thúc đẩy liên tục.

Hơi thở cả hai dần gấp gáp, nhịp tim tăng dần lên, bàn tay cô ôm chặt lấy cổ anh. Cảm giác đau rát nhưng lại hơi tê tê, thật khó tả.

Một làn hơi nóng vụt qua, chất dịch lỏng cô không biết tên dần chảy ra, thì anh bỗng dừng lại, nằm lăn qua bên thở hổn hển nhưng đầy thoả mãn.

Dư vị để lại khiến cô cảm giác tê rát, cơ thể đang dần thay đổi, tay chân mềm rã rời đầy mệt mỏi.

Cả hai chìm vào giấc ngủ sâu trong cảm giác khoái cảm.

Qua nửa đêm phần thuốc trong cơ thể cô dần tan biến, cô tỉnh giấc, cảm giác thân thể mình muốn gãy rời.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Tay cô đấm liên tục vào hai bên thái dương cố gắng nhớ lại chuyện vừa xảy ra nhưng không có một chút ấn tượng nào cả.

Đột nhiên một người đàn ông ngồi bật dậy ngay bên cạnh khiến cô giật mình thốt tim.

Cả hai cùng vén tấm chăn lên, đồng thanh hét vang: “á…á…á…”.

Cả hai đều tʀầռ tʀʊồռɢ, không mảnh vai che thân, chắc chắn đã có chuyện xảy ra.

Tay cô với lấy chiếc đầm đang nằm lăn lóc giữa sàn che chắn trên cơ thể chạy vội vào nhà vệ sinh, đóng rầm cánh cửa lại.

Dòng nước róc rách chảy trên cơ thể, cô điên cuồng cà rửa để gột bỏ đi những vết nhơ, giọt nước mắt tủi hờn hoà vào dòng nước.

Tay run run cô vò trên làn tóc ướt khiến nó xồm lên, rối mù.

Trong đầu cô không thể nào suy nghĩ được điều gì, mọi thứ trở nên rối như canh hẹ, lòng nặng trĩu, chứa đầy u ám.

Rồi cô sẽ nói với anh Khương Nhạc như nào về lần đầu tiên này?

Rồi nhà họ Cố biết chuyện thì sẽ ra sao?

Cô nghẹn đắng khóc oà rồi ngã quỵ xuống sàn, mặt sàn lạnh lẽo nhưng không thể nào so với trái tim đóng băng của cô ở hiện tại.

Cô vội vàng mặc quần áo, chạy nhanh ra khỏi căn phòng, cô muốn thoát ra khỏi nỗi ô ế này, không muốn ở lại thêm một giây phút nào nữa cả.

Hình bóng cô thấp thoáng rồi vụt mất trước tầm mắt anh, mặc cho anh cố gắng gọi lại: “này cô…”

Suốt một đêm dài đằng đẵng cô như một kẻ điên cứ điên cuồng bước, bước đi trong vô định mà không biết bản thân mình sẽ tới đâu.

Trời hửng sáng, vầng mặt trời đỏ ngầu dần xuất hiện sau tầng mây, cô lê thê chậm bước quay trở về Cố gia.

Điều khiến cô bất ngờ là tất cả mọi người đều ngồi chờ sẵn ở phòng khách và còn có cả Khương Nhạc cũng ở đó.

Cô cố giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng hỏi: “Sao mọi người lại ở đây hết thế này?”

Cố Thúc Tịnh chống tay bên ghế sô pha đứng dậy, ông ta nhìn cô bằng ánh mắt dửng dưng: “Mày đi đâu cả đêm không về.”

Cố Y Lạc chưa kịp trả lời thì Cố Hiểu Đồng đã xông tới khoác bên cánh tay cha: “Cha cứ từ từ nghe chị Lạc giải thích trước đã, đừng kích động kẻo lại ảnh hưởng đến sức khoẻ.”- Ả ta liếc mắt về phía Cố Y Lạc nham hiểm hỏi: “Chị Lạc à… nếu chị có trót dại thì chị cứ nói ra ở đây là người nhà mình cả sẽ không ai trách móc chị đâu.”

Cô im lặng, khoé mi ngấn lệ liếc sang nhìn sắc mặt Khương Nhạc nhưng điều cô nhận lại là sự né tránh của gã.

Thời điểm hiện tại trái tim cô thực sự hoá đá, lạnh thấu tâm can.

Vừa lúc đó Cố Thúc Tịnh thét lớn vô mặt cô: “Mày lại đi ra ngoài câu trai rồi sao? Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tao là sinh ra một đứa nghiệt chủng như mày.”

Cố Y Lạc cố nén dòng nước mắt chịu đựng nhưng thực sự không có một ai đứng cạnh cô, tất cả đều đang chì chiết cô.

“Con… con không có…”

Cố Hiểu Đồng bước lên trước, ả tỏ ra một đứa dịu dàng nói: “Chị Lạc à… chị có túng quá thì cứ nói với cha mẹ chứ sao phải tự huỷ hoại bản thân như thế chứ! Chị dại dột quá rồi đó.”

Cô lắc đầu: “Không phải,… Tôi không có…”

Cố Thúc Tịnh nổi cơn phẫn nộ, sắc mặt ông ta lập tức chuyển màu u ám báo hiệu sắp sửa có cơn bão đổ lên người Cố Y Lạc.

“Mày muốn huỷ hoại thanh danh Cố gia luôn hay sao hả? Ngay lập tức mày phải dọn ra khỏi Cố gia, cút cho khuất mắt tao. Mà tốt nhất mày cuốn gói ra nước ngoài luôn đi.”

Những lời nói ấy như một thanh dao sắc bén từng câu từng chữ như từng nhát đâm thẳng vào trái tim khiến cô vô cùng đau đớn.

Ông ta là cha ruột cô sao? Ông ta đang nói với con gái mình đó sao?

Trong ánh mắt Cố Y Lạc cái phao cứu sinh duy nhất hiện tại là Khương Nhạc, cô ngấn lệ nói: “Anh Nhạc à… không phải như vậy, anh phải tin em.”

Cố Hiểu Đồng lập tức xấn tới, ả ngọt xớt bơm vào tai Khương Nhạc: “Em biết anh sẽ khó lòng chấp nhận nhưng chị Lạc thực sự đã phạm phải sai lầm lớn cho nên phải tự chịu trách nhiệm cho lỗi lầm của bản thân.”

Điều đó khiến nỗi phẫn nộ trong Khương Nhạc bị đẩy lên cao, gã tỏ thái độ rõ ràng muốn ruồng bỏ cô: “Em nghĩ sau tất cả chúng ta còn cơ hội sao? Tôi không cao thượng tới vậy.”

Cố Y Lạc hoàn toàn sụp đổ, cô không tin vào những gì mình nghe thấy. Người đàn ông trước nay cô vẫn hết mực yêu thương nay lại nhẫn tâm ruồng bỏ mà không hề muốn nghe một câu giải thích từ cô.

Cố Thúc Tịnh lớn giọng: “Dì Trần mau nhốt con nghiệt súc đó vào phòng canh chừng không cho nó đi đâu hết chờ đến ngày ra nước ngoài.”

Ông cứ mở miệng ra là muốn đẩy cô ra nước ngoài, ông không muốn nhìn thấy cô đến thế sao?

Mặc cho Cố Y Lạc cố van xin: “Cha… Xin đừng đẩy con đi mà…” thì Cố Thúc Tịnh vẫn lạnh nhạt quay lưng.

Suốt mấy tuần liên tiếp cô bị chính cha ruột nhốt trong căn phòng nhỏ. Cô của hiện tại chẳng khác nào con thú cưng bị bỏ Ⱡồ₦g, thắt chặt sự tự do.

Cô chán chường trong bất lực, ánh mắt buồn bã, nuốt không nổi những hạt cơm thừa cứng ngắc.

Tự nhiên hôm nay cô lên cơn buồn nôn dữ dội, cứ hễ động đũa vào thứ gì lại cảm thấy kinh rợn.

Vừa lúc dì Trần đi vào, cô hạ nhỏ giọng nói: “Dì Trần, dì có thể giúp con một việc có được không?”

Dì Trần có chút lưỡng lự hỏi lại: “Việc gì vậy cô chủ?”

Cố Y Lạc hạ giọng trầm nhất: “Dì có thể mua giúp con một que thử thai có được không?”

“Tôi… Tôi…”

Trong lúc dì Trần đang ấp úng chưa biết xử sự thế nào thì bỗng nhiên Cố Y Lạc quỳ sụp xuống sàn, đôi mắt cô ngấn lệ: “Xem như dì nể tình mẹ con lúc còn sống đối xử với dì không tệ mà giúp con lần này đi.”

Trước kia người luôn thấy hiểu tâm tư của bà chỉ có mẹ Cố Y Lạc, bà cũng bị lay động: “Được rồi tôi sẽ tìm cách. Cô mau đứng dậy đi.”

Tối khuya muộn dì Trần lén lút đem theo que thử thai đi lên tầng bước vào căn phòng Cố Y Lạc bị bắt nhốt.

“Cảm ơn dì…”

“Tôi xuống trước đây kẻo lại bị chú ý tới.”

Cố Y Lạc run run nhận lấy cây que thử, cô hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí đi vào nhà vệ sinh thử.

Thời gian mười phút chờ đợi kết quả khiến cô muốn nghẹt thở, tay chân run lẩy bẩy, cô thầm ước mọi chuyện sẽ không tệ hơn đi.

Thế nhưng, que thử thai trên tay cô đã hai vạch rồi, cô đã thực sự có thai rồi.

Phải làm sao bây giờ?

Tay chân mềm nhũn cô ngã quỵ ngồi thẫn thờ trên sàn tắm lạnh lẽo, ánh mắt nhìn ra bên ngoài cánh cửa đang bị đóng kín.

Cô của bây giờ chẳng khác nào các phi tần ngày xưa bị đẩy vào lãnh cung, căn phòng ấy đã lâu lắm rồi không có bất kì một ai chú ý tới.

Một tháng sau, Cố Thúc Tịnh mở cửa bước vào, đây là lần đầu tiên ông ta đến gặp cô trong suốt gần hai tháng cô bị nhốt.

Ông ta lạnh lùng ném cuốn passport trên bàn, ánh mắt như dòng nước cuộn trào: “Tao đã sắp xếp xong thủ tục cho mày rồi, tuần sau mau chóng ra nước ngoài cho tao.”

Cố Y Lạc vẫn luôn hi vọng một lần thôi ông ấy sẽ đặt cô lên trên lợi ích, cô nghẹn ngào van xin: “Xin bố đừng đẩy con ra nước ngoài.”

Cố Thúc Tịnh chẳng mảy may để ý: “Mày ở lại để tiếp tục làm mất mặt tao sao?”

Tay cô chạm khẽ lên bụng, cô quỳ xuống ôm lấy chân Cố Thúc Tịnh, cố nhịn cơn nhục: “Con có thai rồi, xin bố đừng đuổi mẹ con con đi mà. Con hứa sẽ không làm bố phải mất mặt nữa đâu.”

“Cái gì? Mày mang thai nghiệt chủng còn không mất mặt sao?”- ông ta giận giữ quát lớn.

“Đây thực sự là chuyện ngoài ý muốn.”- Cố Y Lạc vẫn cố nén cơn đau mà van nài.

Cố Thúc Tịnh một đường quyền hất văng cô bay ra xa, ông ta thậm chí dửng dưng tới mức quá đỗi bình thường, mặc cho cô đang vật vã vì đau đớn.

“Mày đừng diễn kịch nữa, đừng tưởng làm thế tao sẽ động lòng. Mau đem theo đứa con nghiệt chủng của mày biến đi cho khuất mắt tao.”

Cánh cửa đóng rầm lại, một mình cô đối mặt với bốn bức tường, cắn chặt môi nén cơn đau đứng dậy.

Từ đầu đến cuối ông ta chưa bao giờ muốn thừa nhận đứa con như cô.

Cô tuyệt vọng mà nức nở, trái tim co thắt nghẹn lòng, một mình cô rồi sẽ đối mặt với mọi chuyện như thế nào đây?

Cô vòng tay ôm lấy bụng, tình mẫu tử tiếp thêm một phần sức mạnh vô hình, nguồn năng lượng tích cực cô lau đi những giọt nước mắt quặn lòng.

Ngày cô ra đi kéo theo hành lí cùng đứa con trong bụng không có một ai đưa tiễn, không có người đồng hành, cũng chẳng hề có một ai níu cô ở lại.

Đầu cô quay lại nhìn nơi mình sinh ra một lần nữa rồi một đường thẳng cô bước vào ngõ an ninh, nhất định ngày trở về cô sẽ khiến những kẻ hãm hại cô nếm mùi đau khổ hôm nay cô phải chịu.

L!nk đọc tiếp chương 2 bên dưới ↧

https://thichtruyen.vn/doc-truyen/tong-tai-mat-lanh-cung-sung-vo-yeu-chuong-02

Tác giả: Cocala

Nguồn ảnh: Pinterest

24/11/2023
18/11/2023

Thở vào, Tôi biết Tôi đang thở vào
Thở ra, Tôi biết Tôi đang thở ra
Thở vào, Tôi biết Tôi đang thở vào
Thở ra, tôi biết Tôi còn sống
Thở vào, Tôi thấy trời xanh
Thở ra, Tôi mĩm cười với trời xanh
Thở vào, Tôi ý thức về những chiếc lá mùa thu rất đẹp
Thở ra, Tôi mĩm cười với những chiếc lá mùa thu
Thở vào, Tôi mĩm cười với hơi thở vào của Tôi
Thở ra, Tôi mĩm cười với hơi thở ra của Tôi
Thở vào, Tôi tận hưởng hơi thở của Tôi
Thở ra, Tôi tận hưởng hơi thở của Tôi
"Trích Thiền sư Thích Nhất Hạnh"

05/11/2021

***THANH LÝ FULL QUÁN CAFE!!
AI cần INBOX nhé!!!
Tel. 0903482066

Address

Quan Am

Opening Hours

Monday 09:00 - 21:00
Tuesday 08:00 - 21:00
Wednesday 08:00 - 21:00
Thursday 08:00 - 21:00
Friday 08:00 - 21:00
Saturday 09:00 - 22:00
Sunday 09:00 - 22:00

Telephone

+84979301175

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chảnh Coffee posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Chảnh Coffee:

Share

Category