28/06/2016
~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short Story
Chương 4:Kho báu thế kỉ XXI
Trong căn phòng được bao bọc bởi một màu đen,Thẫm Ân Kỳ ngồi trên bộ ghế salon cũng đồng dạng màu đen,đôi mắt cô nhắm lại như đang suy nghĩ điều gì đó...Qua một lúc sau,giọng nói mang theo một chút âm lãnh vang lên...
- Việc đó điều tra đến đâu rồi?
Giọng nói trong trẻo vang lên nhưng lại mang theo một mùi vị lạnh lẽo khó tả...Cô nhẹ nhàng lên tiếng,đôi mắt vẫn nhắm như đang chờ đợi cái gì...
Trong bóng đêm,một dáng người cao lớn hiện ra,gương mặt tương đối dễ nhìn nếu như không muốn nói đến cái vết sẹo dài dọc theo đuôi mắt đến cằm của hắn ta...
- Thưa chủ nhân,đã điều tra ra kho báu đang ở đâu!
Người kia hạ giọng cúi thấp người hướng cô nói...
- Vậy nó đang ở đâu?
Cô hỏi,bấy giờ trong màn đêm,đôi mắt đen của cô như đang phát sáng...một ánh sáng chói mắt khiến người khác cảm thấy như ánh mắt đó có thể đọc được suy nghĩ của mình...
- Hiện tại kho báu vẫn được người nhà họ Mạc cất giữ...Mạc Tần xem ra không hề có ý muốn từ bỏ kho báu!
Người đàn ông nói,giọng nói mang theo sự khinh bỉ...
- Mạc Tần đúng là một lão cáo già...con trai và con dâu ông ta chết cũng vì cái kho báu đó,chẳng lẽ lão cũng muốn đứa cháu trai mà lão yêu thương ra đi?!
Nụ cười nửa miệng được kéo lên,đôi mắt cô trong màn đêm càng thêm phát sáng...ánh sáng mang theo sự thích thú cùng chờ đợi...
- Chủ nhân,hay là...
Người đàn ông kia chưa kịp nói hết thì bị ánh mắt sáng như sao của cô nhìn thẳng vào, bất giác mồ hôi trên người hắn đổ ra như suối...
- Đừng vội hành động,ngươi cứ tiếp tục theo dõi Mạc Tần,nếu có chuyện gì lập tức báo cho ta biết. Còn nữa, có cơ hội phải mời Mạc thiếu gia đến chơi!
Mi mắt khẽ hạ xuống,cô nhắm mắt lại tiếp tục suy nghĩ...
Trong màn đêm,bóng người cao lớn đã biến mất,căn phòng chỉ còn lại một mình cô...Nhưng Thẫm Ân Kỳ lại không hề biết rằng,ngoài cô và hắn ra còn có một người biết chuyện này...là một người mà đến sau này cô cũng không thể nào ra tay giết chết kẻ đó được...
-Ông chủ...tôi xin lỗi,tôi đã để mất dấu của cậu ấy...!
Một giọng nói mang theo sự bất lực cùng hối lỗi vang lên.Ông lão già nua cúi người nói...
-Thằng bé đó thật là...em trai thì suốt ngày cứ vùi đầu vào công việc,anh trai thì lại hở một chút là bỏ nhà đi...ta cũng thật là hết cách rồi...!
Ông lão với mái tóc hoa râm nhẹ nhàng nói...dường như đang trách mắng lại nghe thấy trong đó có ý vị thương yêu...
-Ông chủ...cậu hai từ nhỏ đã gặp phải nhiều chuyện đau thương,đối với một đứa trẻ chỉ mới 5 tuổi đã phải chịu một cú sốc lớn như vậy thì làm sao cậu ấy có thể chống chọi nổi.Vì thế,việc cậu hai thường xuyên bỏ nhà đi cũng là một cách giải trí giúp cậu ấy có thể quên đi nỗi ám ảnh kia!
Trần Kiến Trung,vị quản gia đã ở nhà họ Mạc này hơn 20 năm,nói...giọng nói đã già nua nhưng lại mang theo sự trung thành vốn có...
- Ta cũng hiểu, có điều...bọn người của tổ chức King Dome làm sao có thể bỏ qua cái kho báu kia?!Ta đã mất đi đứa con trai và con dâu rồi...nếu như,nếu như ngay cả Tử Du và Tử Hàn ta cũng không thể bảo vệ được thì ta thật có lỗi với cha mẹ chúng...!
Ông lão kia,cũng tức là Mạc Tần,lên tiếng...Sự thống khổ khi người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh ông đã nếm trải qua một lần, nếu như lần này lại lập lại bi kịch đó,thử hỏi ông sống còn có ý nghĩa gì?
Mạc Tử Du và Mạc Tử Hàn là hai đứa cháu trai mà Mạc Tần thương yêu nhất...Nhưng đáng tiếc,từ sau vụ tai nạn đã cướp đi con trai và con dâu ông,Tử Du dường như đã trở thành một con người hoàn toàn khác.Có lẽ chính là do cú sốc khi tận mắt chứng kiến thấy cha mẹ mình chết đã khiến cho cậu bị ám ảnh...Dần dần cậu mắc chứng bệnh trầm cảm,dù cho ông có mời bác sĩ giỏi cách mấy về chữa bệnh cho cậu cũng đều nói "chỉ tùy thuộc vào bản thân cậu ấy"...Còn về phần Tử Hàn,cậu lại vô tư như không hay biết chuyện gì,cũng phải,lúc cha mẹ cậu chết thì cậu chỉ mới có 3 tuổi thôi... Nhưng cậu lại cực kì yêu thương anh trai mình...châm ngôn của cậu là "Kẻ nào dám ức hiếp anh trai cậu thì cậu sẽ tiễn kẻ đó xuống Diêm Vương uống trà"...
- Ông nội,cháu về rồi!
Từ ngoài cửa vang lên giọng nói trầm ấm,chắc hẳn người này là Mạc Tử Hàn Mạc nhị thiếu gia!
-Về rồi à?Công việc thế nào?
Ông hướng người ngoài cửa cười nói,giọng nói ấm áp như thường lệ...
- Vâng,công việc rất tốt!Mà ông nội,anh hai đâu?
Nhận ra trong căn nhà rộng lớn này thiếu bóng dáng của người nào đó,cậu liền bắt sang chuyện này
- Anh trai cháu lại bỏ nhà đi rồi!
Ông lão bất lực nói,giọng nói nghe ra có vài phần tức giận nhưng ẩn sâu bên trong là sự lo lắng không nguôi...
- Cái gì?Lại bỏ nhà đi?!Anh ấy đã hai ngươi mấy tuổi rồi chứ còn trẻ lắm hay sao mà chơi trò con nít thế này chứ?!
Cậu trừng lớn mắt nhìn ông mình như thể nói "Tại sao ông không mua cái còng số 8 về còng anh ấy ở nhà luôn đi cho rồi" (o.0||||||)
- Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó,ta đã cố gắng lắm rồi mà!
Một bộ mặt ngây thơ nai tơ vô "số" tội được chưng ra...Ánh mắt cún con chớp chớp nhìn đôi mắt đang trừng lớn của Mạc Tử Hàn (hai ông cháu nhà này rất là "bất" bình thường)
- Thôi thôi...con không chịu nổi loại tra tấn bằng ánh mắt ấy đâu,xin ông mau cất vào đi!Sáng mai con sẽ đi tìm anh ấy!
Nói rồi cậu không thèm xoay mặt lại mà bước thẳng về phòng mình!Nếu còn ở đây chắc cậu sẽ bị ám ảnh bởi loại ánh mắt vô cùng "ngây thơ" của ông nội mất.Người xưa có câu,trong ba mươi sáu kế,chạy là thượng sách!
...
...
Chapter 5:Bức màn của quá khứ [1]