Tea-Shop-MT

Tea-Shop-MT Phân phối trà Dalat 1893 tại Mỹ Tho

07/08/2017

Thật ra em chẳng có gì có thể so sánh với cô ấy cả. Nhưng mà thích một người đâu cần có lý do đâu. Ừ thì, khi anh nhìn em thì phân nửa não của anh đã tạm ngừng hoạt động, còn khi em nhìn anh thì anh cũng không biết não từng tồn tại.
--------++++++--------

" Em không biết được đâu  Từ khi em nói yêu anh  Bầu trời của anh, ngàn sao thấp sáng  Anh nguyện sẽ thành thiên sứ,  Tr...
06/08/2017

" Em không biết được đâu
Từ khi em nói yêu anh
Bầu trời của anh, ngàn sao thấp sáng
Anh nguyện sẽ thành thiên sứ,
Trong câu chuyện cổ tích mà em yêu thích
Giang rộng đôi vai,
Biến thành đôi cánh che chở và bảo vệ em
Em phải tin tưởng rằng
Chúng mình sẽ giống như truyện cổ tích
Kết thúc là hạnh phúc và niềm vui "
----- Đồng Thoại -----

Chapter 7 Part1:LD LD là tên gọi của một tổ chức bí ẩn chuyên hoạt động ở lĩnh vực máy tính. Trong thế giới ngầm,khi nhắ...
25/07/2016

Chapter 7 Part1:LD

LD là tên gọi của một tổ chức bí ẩn chuyên hoạt động ở lĩnh vực máy tính. Trong thế giới ngầm,khi nhắc đến LD không ai không cảm thấy sợ hãi,đơn giản là nếu không muốn mọi tài liệu mật bị phanh phui thì tốt nhất không nên đụng đến tổ chức này.Đúng vậy,LD là một tổ chức với những thành viên là những tay hacker chuyên nghiệp,dù với những tài liệu được bảo mật bằng những phần mềm bảo vệ tối tân nhất cũng đều bị phá hủy dễ dàng dưới tay của LD.Nhưng có một điều mà mọi người vẫn rất thắc mắc là người đứng đầu LD rốt cuộc là nam hay nữ già hay trẻ vẫn còn là một ẩn số.Ngoài cái tên "Ryo" ra thì không còn biết thêm điều gì nữa...

Dưới ánh nắng mặt trời dịu nhẹ của buổi sáng tinh mơ,những cành liễu còn đọng sương đang rũ xuống,tạo nên một vẻ đẹp thanh cao mà giản dị.Ngôi nhà có trồng cây liễu trước ngõ như hiện ra trong ánh nắng.Màu trắng tinh khôi điểm nhẹ vài giọt nắng trông càng mông lung hơn...Trong căn nhà,trên bộ ghế sopha màu kem sữa,người thanh niên với mái tóc màu nâu hạt dẻ đang chậm rãi thưởng thức tách cà phê của mình,đôi mắt màu xanh thẫm trông như nước biển của anh đang phản chiếu hình ảnh của một chàng thanh niên đẹp trai khác...trên môi là nụ cười nhạt,tuy gần gũi nhưng cũng xa xôi ...

-Ý cậu nói là bây giờ Tử Du đang ở nhà của Thẫm Ân Kỳ?

Anh nhàn nhạt nói,ánh mắt đảo qua người đối diện rồi lại nhanh chóng thu lại vào tách cà phê đang không ngừng bốc lên những làn khói trắng xóa...

-Ừm,đáng lí ra thì ngày hôm qua đã có thể đưa anh ấy trở về an toàn rồi nhưng lại không biết tại sao Thẫm Ân Kỳ lại xuất hiện đúng vào lúc đó!

Người ngồi đối diện anh khẽ nói,giọng nói mang theo sự buồn bực cùng tức giận...

Anh cười khẽ khi nhìn thấy người ngồi đối diện mình đang rất tức tối vì kế hoạch bị thất bại...nhưng ý cười nhanh chóng qua đi mà thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng đến không thể lạnh hơn được nữa!

-Đừng tức giận như vậy chứ,tôi tin tưởng cậu ấy có thể ứng phó được với cô ta.Cậu ta là "Ryo" mà...

-Hứa Lập Văn,cậu không thấy có cái gì đó không được bình thường sao?Nếu muốn rời khỏi đó anh hai đã có thể rời khỏi đó lâu rồi,vấn đề là anh ấy lại cứ ề à không chịu đi!Tôi nghi ngờ là anh ấy thích Thẫm Ân Kỳ rồi!

Mạc Tử Hàn lớn tiếng nói,gương mặt cậu trở nên đỏ lên vì tức giận, nhưng đổi lại,anh không hề tỏ ra ngạc nhiên với cái suy đoán của cậu...

-Nếu cậu ấy thích Thẫm Ân Kỳ thì thế nào?Cậu sẽ chạy đến đấy nói rằng "Này Thẫm Ân Kỳ,tôi không cho phép cô yêu anh trai tôi!" có phải không?

Giọng nói lạnh lẽo nhạt nhẽo của anh vang lên,hướng ánh nhìn về phía cậu, từng câu từng chữ nói ra rõ ràng...

-Cái này...nhưng chẳng lẽ cậu sẽ không can thiệp vào việc này?Nó có liên quan đến anh hai và cả LD nữa!

-Cả hai người họ sẽ không thể nào đến được với nhau,vì định mệnh đã an bài sẽ có một người phải chọn lựa cái chết để người còn lại hạnh phúc!

Mạc Tử Hàn mở lớn đôi mắt nhìn xoáy vào bên trong đôi mắt màu xanh của Hứa Lập Văn như thể muốn tìm kiếm câu trả lời khác thay thế cho câu trả lời lúc nãy...

-Không,không thể...người phải chết là Thẫm Ân Kỳ...là Thẫm Ân Kỳ chứ không phải anh hai!

-Điều đó còn phải tùy thuộc vào họ!

Part 2:Chỉ một chữ "Yêu"

Chapter 6: Kế hoạch không thànhMột tiếng đồng hồ trôi qua không nhanh nhưng cũng chả chậm...Ven đường,một chiếc xe BMW đ...
18/07/2016

Chapter 6: Kế hoạch không thành

Một tiếng đồng hồ trôi qua không nhanh nhưng cũng chả chậm...Ven đường,một chiếc xe BMW đậu ở gần một gốc cây,cách căn biệt thự "Villga" khoảng chừng 50 m,đúng là một chỗ lý tưởng để theo dõi!

Trong chiếc xe BMW màu đỏ là hai chàng trai đẹp trai siêu cấp đẹp trai đang ngồi...Một người là Hàn Chí Ân thì khỏi nói tới nhưng còn người còn lại là ai?

-Không biết anh hai đã làm gì mà bị bọn người này bắt giữ?Không được,Thẫm Ân Kỳ âm ngoan thủ đoạn,anh hai ở trong tay cô ta chắc bị ức hiếp nhiều lắm ! (ai,là ai dám ăn hiếp đại thiếu gia nhà anh?Chỉ sợ đến Phật tổ còn nể mặt anh ta đến 3 phần nữa là chứ nói gì đến Thẫm Ân Kỳ!)

Người lên tiếng là người ngồi kế bên Hàn Chí Ân,nghe cách gọi của cậu ta thì chắc chắn người này là Mạc nhị công tử!

-Làm ơn đi,dựa vào cái đầu của cậu ta mà bị người khác ức hiếp?Chỉ sợ người bị ức hiếp là Thẫm đại tiểu thư xấu số kìa! (nếu Thẫm tỷ mà nghe được chắc anh đã thành món "gà ngũ vị" rồi mất)

Khẽ liếc mắt nhìn sang người đối diện,Hàn công tử hào hoa phong nhã của chúng ta rất không có hình tượng mà liếc nhìn ai-kia bằng nửa con mắt!Chơi chung với nhau từ nhỏ đến lớn,nếu như nói Mạc Tử Du bị Thẫm Ân Kỳ ức hiếp thì chẳng bằng nói ngược lại Thẫm Ân Kỳ bị Mạc Tử Du ức hiếp may ra còn có lí một chút...huống hồ,với một kẻ luôn thích mang bộ mặt vô cảm như anh mà bị người khác ức hiếp thì chỉ sợ nói ra ngoài sẽ khiến cho người ta cười đến chết mất!

Nhưng sự thật đã chứng minh,anh- Mạc Tử Du là bị Thẫm Ân Kỳ ức hiếp đến nỗi ngay cả ra ngoài cũng bị người khác ngăn cản!

-Tôi nói là tôi muốn ra ngoài dạo!Là ra ngoài dạo chứ không phải bỏ trốn!

Anh rất không tình nguyện mà lặp lại câu nói này một lần nữa với cái đám đầu gỗ trước mặt

-Không cần biết cậu là đi dạo hay bỏ trốn,chủ nhân đã căn dặn xuống không để cho cậu rời khỏi căn nhà này dù chỉ một bước!

Một kẻ mặt mày hung tợn đứng ra nhắc lại một lần nữa câu nói mà nãy giờ họ đã nói hơn 10 lần

-Vậy được,đây là do các người lựa chọn con đường xuống "Hoàng Tuyền" thì bổn công tử sẽ không cản các người!

Lời vừa dứt,anh liền không khoan nhượng mà trái đánh phải đá.Chưa đầy 5 phút, những kẻ cản đường anh đều có chung một kết cục --- nằm sõng soài trên đất...

-Tôi đã học 5 năm Karatedo,3 năm nhu đạo,4 năm Taekwondo đấy!Dựa vào các người mà muốn cản đường tôi?Nằm mơ đi!

Khóe môi nhếch lên tạo thành một vòng cung nhỏ,chả biết từ khi nào anh đã học được điệu cười khinh miệt đó từ cô...

Không tốn thêm giây phút nào nữa,anh bước nhanh ra ngoài,chạy đến cánh cổng lớn anh mới khựng lại vì...không có chìa khóa!Nhưng ý nghĩ quay lại lấy chìa khóa đã bị anh quẳng ra sau đầu một cách không thương tiếc.Khẽ xoay người nhảy lên,hai tay ngay lập tức nắm chặt khung sắt làm điểm tựa trèo qua khỏi cánh cổng.Công phu "tẩu thoát" này là từ những lần trốn nhà đi mà anh học được đấy!Không ngờ là ở đây nó lại có đất dụng võ đến vậy...

Nhưng ước muốn không được như ý nguyện,ngay cả ông trời cũng không muốn anh "tẩu thoát" thành công!Muốn an toàn qua khỏi cánh cổng lớn này là một điều rất khó,chính xác mà nói,anh hiện tại đang rơi vào tình cảnh vô cùng tồi tệ khi ở bên kia của cánh cổng là Thẫm Ân Kỳ!Cô ta còn không có nghĩa khí mà hướng đến anh một nụ cười vô cùng sáng lạng!

"giỏi lắm Thẫm Ân Kỳ!Hãy đợi đó,món nợ này tôi sẽ từ từ tính với cô!"

Anh trừng mắt nhìn cô như một lời cảnh cáo món nợ đó anh sẽ trả lại cô cả vốn lẫn lời!(Anh có làm được hay không mà bày đặt,mắc công người ta còn hiểu lầm cái trừng mắt của anh là đang "biểu đạt tình cảm" mất!)

-5 năm học karatedo,3 năm học nhu đạo,4 năm học kaekwondo?! Bản lĩnh của anh cũng thật không nhỏ!

Thẫm đại tiểu thư nhà ta đang ra dáng "một người vợ đang bắt quả tang chồng mình ăn vụng" mà chấp vấn người - kia!

-Tất nhiên tôi biết bản lĩnh của tôi rất lớn,không cần cô phải khen tặng!

Anh xoay người nhảy xuống,dùng tay phủi phủi lớp bụi dính trên áo mình...hoàn toàn không hề hay biết ở sau lưng anh là một miệng núi lửa sắp sửa phun trào!

-Tại sao ngay từ đầu anh không nói rõ?

-Vậy tại sao cô không hỏi!

Xoay người lại hỏi + trừng mắt nhìn cô

-Anh!

Có ai - đó tức giận đến nghiến răng nghiến lợi

Trong lúc bên này đang chiến đấu bằng miệng rất kịch liệt thì ở một nơi cách đó không xa có hai anh chàng đang há hốc mồm,mắt trợn tròng nhìn cái cảnh tượng mà cả đời họ cũng không thể quên!

-Tôi không có nhìn lầm đúng không? Anh hai và Thẫm Ân Kỳ...họ,họ...

-Tôi có thể chắc chắn rằng đây là một cách "biểu đạt tình cảm" của họ với đối phương! (Lại có một kẻ điên!Có người nào xem việc cãi lộn là một cách thể hiện tình cảm không?)

-Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy cãi nhau với người khác!

-Tôi cũng vậy!Có lẽ chuyện nàng Mafia khét tiếng này đụng độ công tử vô cảm kia sẽ trở thành một chuyện tình đẹp...Phải gọi điện cho Hứa Lập Văn kêu cậu ấy mau chóng viết câu chuyện này thành tác phẩm mới được!

Chưa kịp móc điện thoại thì trên đầu của Hàn công tử đã xuất hiện một cục u...

-Làm ơn đi,anh hai mà biết thì cậu sẽ có cơ hội đi gặp diêm vương uống trà đó!

-Dù vậy cũng không nên ra tay mạnh như vậy!Đau chết tôi!

-Mau về thôi,tôi còn phải về báo với ông nội một tiếng với lại hôm nay Phùng Tình Tình về nước,đảm bảo người đầu tiên cô ta tìm đến sẽ là anh hai.Mau về để còn ăn nói với con nhỏ chanh chua đó nữa!

-Biết rồi biết rồi!Cô Phùng Tình Tình kia mà về thì thế nào cũng có chuyện động trời xảy ra cho xem!

Nói xong,Hàn Chí Ân liền khởi động xe rời đi...

Chiếc xe BMW màu đỏ lướt đi,thế là kế hoạch chạy trốn đã thất bại dưới sự xuất hiện vô cùng đúng lúc của Thẫm Ân Kỳ!

Buổi tối ngày hôm đó,Lãnh Du rất có nghĩa khí mà nói với Thẫm Ân Kỳ rằng...

-Thẫm Ân Kỳ,Lãnh Du tôi nếu không trả mối thù này thì sẽ không mang họ Lãnh nữa!(Thì anh căn bản đâu phải họ Lãnh!)

Sau câu nói đó đã có một tràng cười không mấy khiếm nhã từ chỗ nàng Mafia phát ra và tất nhiên cả bữa tối anh đều ăn không nổi vì "tức đến no rồi!"..
..

Chapter 7 Part1:LD

Chương 5:Bức màn của quá khứ [2] Một ngày mới lại bắt đầu,kể ra thì anh cũng đã ở đây hơn 2 tuần rồi nhỉ? Hằng ngày,sáng...
11/07/2016

Chương 5:Bức màn của quá khứ [2]

Một ngày mới lại bắt đầu,kể ra thì anh cũng đã ở đây hơn 2 tuần rồi nhỉ?

Hằng ngày,sáng sớm công việc đầu tiên khi anh mở mắt ra chính là nhìn chằm chằm vào nàng mafia từ đâu chui lên đứng trước mặt anh!Thử hỏi với một người bình thường,đầu óc và tư duy trí não đều phát triển bình thường (???) thì nhìn thấy loại tình huống này không sớm hay muộn cũng bị làm cho thần kinh căng thẳng.Nhưng rất may,đại thiếu gia nhà ta đã được tiêm vacxin miễn dịch với loại ôn dịch mang tên "Thẫm Ân Kỳ" rồi (có loại bệnh dịch đó sao???) nhưng đó là chuyện của mấy ngày sao đó!

Hậu quả của lần đầu tiên là "Ác ma biến thái chết tiệt!Cô chui từ dưới lòng đất lên đấy hã?" hay là "THẪM ÂN KỲ! Cô có giỏi thì ngày mai xuất hiện trên giường tôi luôn đi!" và tất nhiên ngày hôm sau,kẻ mà nói ra câu nói đó đã cất cao giọng hót ý lộn hét của mình lên khiến cho cả căn biệt thự đều phải rung rinh theo.Đại loại là sau tiếng hét đó có một màn chửi rủa như thường lệ

"ĐỒ ĐẠI BIẾN THÁI!CÔ CÓ BIẾT CÁI GÌ GỌI LÀ 'NAM NỮ THỤ THỤ BẤT THÂN' KHÔNG THẾ?"

Nếu một buổi sáng của bạn được mở màn bằng một tràng hét + chửi thì sẽ ra sao?Các nạn nhân mà chúng ta cần kể đến chính là những người đang sống trong căn nhà đó!Nhưng chỉ sau 3 ngày họ đã có thể thích ứng vô cùng tự nhiên với cái hiện tượng sáng sớm sẽ có cảnh sát đi tuần ghé thăm!(Thần kinh thép!)

Nhưng hôm nay có cái gì đó là lạ...Anh tỉnh dậy nhưng cái đầu tiên nhìn thấy là hình ảnh phản chiếu của mình trong gương chứ không phải bóng dáng quen thuộc của cô.Trong lòng có cảm giác mất mác khó tả...một loại cảm giác mà suốt 17 năm nay tưởng chừng như anh đã quên nhưng lại không thể quên...

-Thẫm Ân Kỳ...!

Anh thì thầm tên cô,không lớn nhưng lại trầm ấm,tông điệu giọng nói không như thường ngày anh đối với cô mà ngược lại còn mang theo một loại tư vị khác lạ...nhưng trong nhất thời anh cũng không biết nó là gì...

-Cậu Lãnh Du,cậu dậy rồi à?

Tiếng nói vang lên ở phía cửa,một cô bé bận váy trắng tiến vào,trên tay cô bé cầm một khay thức ăn nóng hổi đi kèm bên cạnh là chiếc điện thoại thân yêu của anh

Anh khẽ nhíu mày khó hiểu trước sự xuất hiện đột ngột của cái điện thoại

-Chủ nhân trước khi đi có dặn Amy phải chăm sóc cậu thật tốt!

Cô bé nở một nụ cười ngọt ngào nhìn anh nhưng anh nào có tâm trí mà chiêm ngưỡng nụ cười đó chứ!Tất cả mọi tâm tư của anh đều đặt trong lời nói của cô bé...

-Nói như vậy...Thẫm Ân Kỳ đã đi rồi?

Anh nhìn cô hỏi...Dù không muốn nghe thấy nhưng không thể làm gì khác hơn.

Anh đã ở đây lâu quá rồi...đã đến lúc phải về nhà thôi

-Vâng,chủ nhân đã ra khỏi nhà từ sớm,người có nói là đến tối mới về nên mới bảo em mang điện thoại đến cho anh vì sợ anh ở nhà buồn chán.

Cô bé không có nửa điểm như đang nói dối càng khiến anh chắc chắn rằng Thẫm Ân Kỳ đã ra khỏi nhà!

-Em để nó lên bàn đi...

Anh thở dài nói,mọi chuyện nên chấm dứt ở đây...Trước khi anh kịp nhận ra mình đối với cô có một loại cảm giác khác!

-Vâng,thức ăn sáng còn nóng,anh dùng nhanh kẻo nguội lạnh hết!

Amy giương đôi mắt to đầy nước nhìn anh dặn dò như "mẹ hiền dặn con thơ"...

Cửa phòng đóng lại,bất giác anh cảm thấy mình có lỗi với cô bé Amy này,nếu như anh đi vậy cô bé có bị "ác ma" ăn thịt hay không nhỉ?Anh khẽ quay đầu ra cửa sổ, sau ô cửa kính cảnh vật bên ngoài mới thật đẹp làm sao...Trong phút chốc,đoạn kí ức ngày hôm qua như những thước phim quay chậm,chậm rãi chiếu lại từng cảnh tượng một...

Tay bất giác đưa lên môi,một nụ cười nhẹ thoáng qua trên gương mặt anh,nụ cười như đang tỏa sáng dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng tinh mơ...

-Thẫm Ân Kỳ...chúng ta đành phải nói lời tạm biệt tại đây thôi...

Nói rồi anh đưa tay cầm lấy điện thoại ấn gọi cho một người...

Sau một hồi chuông,đầu dây bên kia bắt máy

-Mạc Tử Du bây giờ cậu đang ở đâu?

Giọng nói này cực kì có sức công phá,anh bất đắc dĩ phải đưa cái điện thoại ra xa nếu không đảm bảo sau ngày hôm nay anh phải vào bệnh viện vì rách màn nhĩ mất!

-Chí Ân,tôi đang ở căn biệt thự "Villga"...

Chưa kịp nói hết bên kia đầu dây liền vang lên một tiếng hét...

-Cái gì?Cậu điên rồi hay sao mà lại đến căn cứ tổ chức King Dome thế hã?

-1 giờ đồng hồ nữa cậu lái xe đến đổ ở một góc cây gần căn biệt thự đó chờ tôi, khi an toàn về đến nhà tôi sẽ nói cho cậu biết vì sao tôi lại ở đây!

-Ok,một tiếng đồng hồ nữa tôi tới...Mà chắc là cậu có thể thoát khỏi đó mà không cần sự giúp đỡ của "LD" không?

-Chỉ cần Thẫm Ân Kỳ không về đúng lúc là được rồi!

Một tiếng đồng hồ nữa trôi qua...mọi chuyện sẽ chấm dứt.Trở lại con số 0...

"Thẫm Ân Kỳ...tôi không muốn thừa nhận rằng tôi thích cô nhưng sự thật là tôi thích cô!Nhưng nếu như cô không phải là Thẫm Ân Kỳ thì tôi đã có thể thẳng thắng thừa nhận rằng tôi thích cô ... Quãng thời gian tôi ở đây cứ coi như là một giấc mộng đi vì Mạc Tử Du tôi sẽ không bao giờ yêu cô quá khứ từng có nhưng tương lai là không!"..
..

Chapter 6: Kế hoạch không thành

~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short StoryChapter 5:Bức màn của quá khứ [1]Trong cuộc đời của mỗi người,có thứ đáng để nhớ và c...
04/07/2016

~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short Story
Chapter 5:Bức màn của quá khứ [1]

Trong cuộc đời của mỗi người,có thứ đáng để nhớ và cũng có thứ đáng để quên...Con người là một loài động vật ích kỉ khi chỉ biết giữ cho mình những kỉ niệm đẹp còn về cái gọi là đau thương ám ánh dần dần bị thời gian làm cho nhòa đi hoặc giả muốn quên đi nó. Nhưng lại không thể nói rằng việc đó là sai,vì những kỉ niệm đau thương nên thuộc về quá khứ chứ không phải tương lai...Vậy nên nhiều người đã lựa chọn cho nó mãi lắng đọng,mãi nằm im ở một góc trong tim của họ...không thể quên đi hoàn toàn nhưng lại cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều...

Lãnh Du không ngoại lệ,anh không muốn nhắc lại quá khứ càng không muốn quên nó đi, nếu nói cái quá khứ đó là cơn ác mộng mà anh không thể nào thoát khỏi thì nên nói rằng đó là một phần trong kí ức mà anh muốn lưu giữ lại...Giữ nó trong tim,chôn sâu nó vào một góc khuất nào đó nhưng đến một ngày nó cũng sẽ thức tỉnh để rồi quá khứ lại lập lại một lần nữa...

Đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn,không biết từ khi nào Thẫm đại tiểu thư nhà ta đang ngồi kế bên anh...

- Đang suy nghĩ gì mà thất thần thế?

Cô hỏi,giọng nói nhẹ nhàng trầm lắng chứ không phải là giọng nói âm lãnh như thường ngày...

- Đang suy nghĩ làm sao để trốn khỏi đây!

Anh nhẹ nhàng nói,mặt cũng không thèm ngẩn lên đối diện với cô...

- Vậy đã nghĩ ra cách chưa?

Cô không giận ngược lại còn thong thả ngồi xuống đối diện anh,mỉm cười...

- Rồi!

Anh liếc mắt nhìn cô,sau đó tiếp tục cúi xuống thực hiện tiếp công việc đang dang dở của mình --- suy nghĩ

- Vậy à...là cách gì thế?!

Cô có chút không vui nói,nụ cười bên môi bổng chốc cứng đờ

- Đó là...à mà tại sao tôi lại phải nói cho cô biết chứ?

Anh nhàn nhạt nói, mang theo sự thích thú khi nhìn gương mặt cô tức giận (Anh chọc nhầm ổ kiến lửa rồi!)

- Anh có biết mình đang nói chuyện với ai không hã?!

Lửa giận trong phút chốc lan tỏa ra xung quanh,mùi thuốc nổ bốc lên nghi ngút...

- Biết!Thẫm Ân Kỳ!

Trưng ra một đôi mắt to hướng đến miệng núi lửa sắp phun trào chớp a chớp...

Trong phút chốc,con tim của nàng Mafia bất giác hụt mất nửa nhịp...Và tất nhiên cái ý định muốn "đánh" ai-kia bị quẳng ra sau đầu một cách không thương tiếc!

-Nếu tôi nói tôi rất muốn giữ anh......

Lời còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng liền bị tiếng chuông điện thoại cắt đứt...Tâm tình đang tốt bổng chốc lại như làn khói trắng tan biến mất...

-Này Hàn Chí Ân!Cậu chết ở cái xó nào mà giờ mới chịu chui lên thế?

Chẳng cần quan tâm cái gọi là hình tượng,mới vừa bắt máy lên anh đã không nhân nhượng mà tặng cho kẻ - xấu - xố một tràng hét!

[Xin lỗi,xin lỗi...tối qua tôi uống nhiều rượu quá nên giờ mới tỉnh lại!Mà giờ cậu đang ở đâu thế?Tử Hàn tìm cậu từ sáng đến giờ kìa!]

Giọng người ở đầu dây bên kia vang lên...nghe ra còn có chút mệt mỏi nhưng lại bị sự lo lắng lấn áp mất...

- Bảo thằng em trai ngu ngốc đó khỏi cần tìm tôi!Tôi có tay có chân tự mình sẽ về nhà...

Lần này là đến lượt anh chưa kịp nói hết thì ai-kia đã cướp mất điện thoại từ tya anh còn rất vô tư mà nhấn phím kết thúc cuộc gọi!

-Này!Cô làm gì vậy?

Anh tức giận đứng phắt dậy hét + trừng mắt nhìn cô... nhưng cô lại coi như đó là một "phương thức biểu đạt tình cảm" của anh! (ặc,chị biến thái quá đi!!!!)

-Đây là nhà của tôi.Hiện tại anh đang ở nhà của tôi cho nên mọi hoạt động của anh đều phải thông qua tôi!Và tôi không thích để anh nhận điện thoại của người khác!

Cô nhàn nhạt nói như thể nó "hợp tình hợp lí" lắm (cái này gọi là ỷ thế hiếp người thì có!)

Nhìn gương mặt anh đỏ lên vì không còn lời nào để nói,trong tim cô bất giác dâng lên một mùi vị ngọt ngào...Ý muốn chiếm hữu món đồ chơi thú vị này càng tăng lên gấp bội...
..

Chương 5:Bức màn của quá khứ [2]

~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short StoryChương 4:Kho báu thế kỉ XXITrong căn phòng được bao bọc bởi một màu đen,Thẫm Ân Kỳ ng...
28/06/2016

~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short Story
Chương 4:Kho báu thế kỉ XXI

Trong căn phòng được bao bọc bởi một màu đen,Thẫm Ân Kỳ ngồi trên bộ ghế salon cũng đồng dạng màu đen,đôi mắt cô nhắm lại như đang suy nghĩ điều gì đó...Qua một lúc sau,giọng nói mang theo một chút âm lãnh vang lên...

- Việc đó điều tra đến đâu rồi?

Giọng nói trong trẻo vang lên nhưng lại mang theo một mùi vị lạnh lẽo khó tả...Cô nhẹ nhàng lên tiếng,đôi mắt vẫn nhắm như đang chờ đợi cái gì...

Trong bóng đêm,một dáng người cao lớn hiện ra,gương mặt tương đối dễ nhìn nếu như không muốn nói đến cái vết sẹo dài dọc theo đuôi mắt đến cằm của hắn ta...

- Thưa chủ nhân,đã điều tra ra kho báu đang ở đâu!

Người kia hạ giọng cúi thấp người hướng cô nói...

- Vậy nó đang ở đâu?

Cô hỏi,bấy giờ trong màn đêm,đôi mắt đen của cô như đang phát sáng...một ánh sáng chói mắt khiến người khác cảm thấy như ánh mắt đó có thể đọc được suy nghĩ của mình...

- Hiện tại kho báu vẫn được người nhà họ Mạc cất giữ...Mạc Tần xem ra không hề có ý muốn từ bỏ kho báu!

Người đàn ông nói,giọng nói mang theo sự khinh bỉ...

- Mạc Tần đúng là một lão cáo già...con trai và con dâu ông ta chết cũng vì cái kho báu đó,chẳng lẽ lão cũng muốn đứa cháu trai mà lão yêu thương ra đi?!

Nụ cười nửa miệng được kéo lên,đôi mắt cô trong màn đêm càng thêm phát sáng...ánh sáng mang theo sự thích thú cùng chờ đợi...

- Chủ nhân,hay là...

Người đàn ông kia chưa kịp nói hết thì bị ánh mắt sáng như sao của cô nhìn thẳng vào, bất giác mồ hôi trên người hắn đổ ra như suối...

- Đừng vội hành động,ngươi cứ tiếp tục theo dõi Mạc Tần,nếu có chuyện gì lập tức báo cho ta biết. Còn nữa, có cơ hội phải mời Mạc thiếu gia đến chơi!

Mi mắt khẽ hạ xuống,cô nhắm mắt lại tiếp tục suy nghĩ...

Trong màn đêm,bóng người cao lớn đã biến mất,căn phòng chỉ còn lại một mình cô...Nhưng Thẫm Ân Kỳ lại không hề biết rằng,ngoài cô và hắn ra còn có một người biết chuyện này...là một người mà đến sau này cô cũng không thể nào ra tay giết chết kẻ đó được...

-Ông chủ...tôi xin lỗi,tôi đã để mất dấu của cậu ấy...!

Một giọng nói mang theo sự bất lực cùng hối lỗi vang lên.Ông lão già nua cúi người nói...

-Thằng bé đó thật là...em trai thì suốt ngày cứ vùi đầu vào công việc,anh trai thì lại hở một chút là bỏ nhà đi...ta cũng thật là hết cách rồi...!

Ông lão với mái tóc hoa râm nhẹ nhàng nói...dường như đang trách mắng lại nghe thấy trong đó có ý vị thương yêu...

-Ông chủ...cậu hai từ nhỏ đã gặp phải nhiều chuyện đau thương,đối với một đứa trẻ chỉ mới 5 tuổi đã phải chịu một cú sốc lớn như vậy thì làm sao cậu ấy có thể chống chọi nổi.Vì thế,việc cậu hai thường xuyên bỏ nhà đi cũng là một cách giải trí giúp cậu ấy có thể quên đi nỗi ám ảnh kia!

Trần Kiến Trung,vị quản gia đã ở nhà họ Mạc này hơn 20 năm,nói...giọng nói đã già nua nhưng lại mang theo sự trung thành vốn có...

- Ta cũng hiểu, có điều...bọn người của tổ chức King Dome làm sao có thể bỏ qua cái kho báu kia?!Ta đã mất đi đứa con trai và con dâu rồi...nếu như,nếu như ngay cả Tử Du và Tử Hàn ta cũng không thể bảo vệ được thì ta thật có lỗi với cha mẹ chúng...!

Ông lão kia,cũng tức là Mạc Tần,lên tiếng...Sự thống khổ khi người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh ông đã nếm trải qua một lần, nếu như lần này lại lập lại bi kịch đó,thử hỏi ông sống còn có ý nghĩa gì?

Mạc Tử Du và Mạc Tử Hàn là hai đứa cháu trai mà Mạc Tần thương yêu nhất...Nhưng đáng tiếc,từ sau vụ tai nạn đã cướp đi con trai và con dâu ông,Tử Du dường như đã trở thành một con người hoàn toàn khác.Có lẽ chính là do cú sốc khi tận mắt chứng kiến thấy cha mẹ mình chết đã khiến cho cậu bị ám ảnh...Dần dần cậu mắc chứng bệnh trầm cảm,dù cho ông có mời bác sĩ giỏi cách mấy về chữa bệnh cho cậu cũng đều nói "chỉ tùy thuộc vào bản thân cậu ấy"...Còn về phần Tử Hàn,cậu lại vô tư như không hay biết chuyện gì,cũng phải,lúc cha mẹ cậu chết thì cậu chỉ mới có 3 tuổi thôi... Nhưng cậu lại cực kì yêu thương anh trai mình...châm ngôn của cậu là "Kẻ nào dám ức hiếp anh trai cậu thì cậu sẽ tiễn kẻ đó xuống Diêm Vương uống trà"...

- Ông nội,cháu về rồi!

Từ ngoài cửa vang lên giọng nói trầm ấm,chắc hẳn người này là Mạc Tử Hàn Mạc nhị thiếu gia!

-Về rồi à?Công việc thế nào?

Ông hướng người ngoài cửa cười nói,giọng nói ấm áp như thường lệ...

- Vâng,công việc rất tốt!Mà ông nội,anh hai đâu?

Nhận ra trong căn nhà rộng lớn này thiếu bóng dáng của người nào đó,cậu liền bắt sang chuyện này

- Anh trai cháu lại bỏ nhà đi rồi!

Ông lão bất lực nói,giọng nói nghe ra có vài phần tức giận nhưng ẩn sâu bên trong là sự lo lắng không nguôi...

- Cái gì?Lại bỏ nhà đi?!Anh ấy đã hai ngươi mấy tuổi rồi chứ còn trẻ lắm hay sao mà chơi trò con nít thế này chứ?!

Cậu trừng lớn mắt nhìn ông mình như thể nói "Tại sao ông không mua cái còng số 8 về còng anh ấy ở nhà luôn đi cho rồi" (o.0||||||)

- Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó,ta đã cố gắng lắm rồi mà!

Một bộ mặt ngây thơ nai tơ vô "số" tội được chưng ra...Ánh mắt cún con chớp chớp nhìn đôi mắt đang trừng lớn của Mạc Tử Hàn (hai ông cháu nhà này rất là "bất" bình thường)

- Thôi thôi...con không chịu nổi loại tra tấn bằng ánh mắt ấy đâu,xin ông mau cất vào đi!Sáng mai con sẽ đi tìm anh ấy!

Nói rồi cậu không thèm xoay mặt lại mà bước thẳng về phòng mình!Nếu còn ở đây chắc cậu sẽ bị ám ảnh bởi loại ánh mắt vô cùng "ngây thơ" của ông nội mất.Người xưa có câu,trong ba mươi sáu kế,chạy là thượng sách!
...
...

Chapter 5:Bức màn của quá khứ [1]

~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short StoryChương 3:Nụ cười thiên thầnThẫm Ân Kỳ là một cô gái xinh đẹp,phải,cô ta xinh đẹp một ...
21/06/2016

~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short Story
Chương 3:Nụ cười thiên thần

Thẫm Ân Kỳ là một cô gái xinh đẹp,phải,cô ta xinh đẹp một cách sắc xảo.Anh đã từng bị "nhan sắc" của cô ta mê hoặc nhưng ngay lập tức ý nghĩ đó bị anh anh quẳng ra sau đầu khi bị cô ta ép làm "người hầu"!Cho đến sau này,anh vẫn còn rất ấm ức với cái chuyện đó nhưng đó là chuyện của sau này thì để sau này nói tiếp...

"Xoảng...rầm...rầm"

Nghe như đồ vật bị vỡ...vâng,chính xác là những chiếc đĩa,cái ly hay gì gì đó bằng thủy tinh đều bị vỡ nát,mà nguyên nhân chính gây ra vụ sát hại hàng loạt này lại rất ư là thờ ơ với công trình mình mới vừa tạo nên...

-Trong vòng hai tiếng đã có hơn 20 chiếc đĩa,50 cái bát và mấy trăm cái ly bị vức ra ngoài xọt rác!

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên,khỏi cần nhìn cũng biết là chủ nhân của căn nhà này - kiêm người đòi lại công lý cho những "chiến sĩ" đã hy sinh kia...

-...

Anh khẽ xoay người lại đối diện với cô - Thẫm Ân Kỳ,đôi mắt vô cảm chăm chú nhìn cô như thể nói "Phải,là tôi cố tình làm đó!Cô có giỏi thì giết tôi đi" (tác giả:nhân vật ta viết ra có mấy ai được bình thường?!*khóc lóc thảm thương*)

-Anh thật ngu ngốc,chỉ dựa vào mấy chuyện nhỏ nhặt này mà muốn tôi giết anh à?Vọng tưởng!

Cô nhẹ nhàng nói,bên môi còn không quên kéo lên tạo thành một nụ cười siêu cấp "devil"...

-Hừ,có giỏi thì hãy đợi đấy!Sớm muộn gì tôi cũng trả lại cả vốn lẫn lời cho cô!

Giọng nói mang theo một chút cố chấp cùng kiên định vang lên,bất quá lời cảnh cáo này cô chả để vào tai...

Cô thích thú khi nhìn thấy gương mặt quanh năm băng giá của anh phiếm hồng vì giận dữ,đôi mắt vô cảm lại trông càng mông lung hơn..."món đồ chơi này,rất thú vị..."

-Tôi thật rất muốn nhìn thấy gương mặt anh vì bị "kích tình" mà đỏ lên!

Giọng cô vang lên đều đều,khẽ rướn người về trước hướng đến bên tai anh nói nhỏ bằng giọng nói nỉ non,một nụ cười mang nhãn hàng Thẫm Ân Kỳ lại ra lò...(sắc nữ *tác giả anh dũng trừng mắt tỷ tỷ ngay sau đó là cú đá thẳng tắp đáp xuống sân bay Nội Bài du lịch vài ngày*)

Vành tai vì bị ác-ma dùng cử chỉ ám muội làm cho nói một trận xanh,một trận đỏ...Anh trừng lớn đôi mắt to đã ẩn hiện vài đường chỉ đỏ sẵn tiện trên trán cũng xuất hiện 3 đường gân xanh...

-Cô dám?!

Đôi mắt ta lung linh phiếm tình trừng mắt nhìn cô hoàn toàn không có một lực sát thương nào khác,giống như con thú nhỏ bị người khinh miêu ra sức thị uy nhưng không làm người ta sợ mà ngược lại còn khiến cho nhiều kẻ có giã tâm hiểu lầm,điển hình là nàng mafia nhà ta đang cười một cách "điên loạn"

-Ha ha...vậy anh có muốn thử không?

Cô cười đến ruột đều thắt lại,một người ít biểu lộ cảm xúc như anh thật không ngờ biểu cảm lại "phong phú" đến vậy...Nghĩ đến đó,tiếng cười hắc hắc như lang sói lại vang lên thẳng tắp đánh gảy ý định tiếp theo của anh,đành phải nhịn xuống cơn tức giận này...

-Không cần,cô kêu tôi nấu ăn chứ gì?Tôi nấu!"ăn cho chết nghẹn cô luôn đi"

Tất nhiên về sau của câu nói đó làm sao có thể nói ra,anh đành phải ở trong lòng rủa thầm...

Xoay người đi vào phòng bếp chưa đến 10 giây một loạt tiếng động như đồ vật thủy tinh vở "xoảng xoảng " lại vang lên...

Nụ cười thoáng qua trên gương mặt xinh đẹp,không phải là nụ cười nửa miệng mang theo sự khinh bỉ mà ngược lại lại là một nụ cười nhẹ nhàng như thiên sứ...

"Lãnh Du,sớm muộn gì anh cũng sẽ thuộc về tôi,chỉ thuộc một mình Thẫm Ân Kỳ này mà thôi!"
...
...

Chương 4:Kho báu thế kỉ XXI

~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short StoryVị TràChương 2:Món đồ chơi của ác ma -Mau thả tôi ra, cô có biết việc cô đang làm là ...
14/06/2016

~~ Tản mạn tối thứ 3 ~~ Short Story

Vị Trà

Chương 2:Món đồ chơi của ác ma

-Mau thả tôi ra, cô có biết việc cô đang làm là gì hay không hã?! Biết điều mau thả tôi ra! -Anh tức giận hướng tới đầu xỏ của việc "bắt cóc" này, rống... Lần đầu tiên trong đời,Lãnh Du anh mới biết hận một kẻ nào đó như vậy...

-Tôi chính là biết nhưng vẫn làm, chẳng phải anh đã từng nói là giết anh thì chẳng còn thú vị gì nữa sao?! Hiện tại tôi đâu có giết anh, bất quá thì muốn anh ở lại đây thôi!- Thẫm Ân Kỳ - nàng Mafia nổi danh trong thế giới ngầm không ai là không biết đang nhiệt tình nói lí với "chiến lợi phẩm" hôm qua thu được của mình...

-Tôi lặp lại một lần nữa,thả.tôi.ra! -Ba chữ sau như từ kẽ răng ai đó rít ra, xem ra sự tức giận của anh cũng chẳng thể dùng từ tột độ để hình dung...

-Thả anh? Ha hả...một món đồ chơi thú vị như vậy làm sao có thể bỏ qua được...! -Ngón tay cô không yên phận ở trên gương mặt anh nhẹ nhàng vân vê, sau đó tay cô niết nhẹ cằm anh nâng lên,bắt ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô...

-Muốn gì? -Anh hỏi,giọng nhẹ hẫng...ngay sau đó liền cảm nhận được tay cô đang dùng lực niết mạnh hơn,anh liền xoay mặt sang chỗ khác để tránh "ma trảo" của "ác ma"...

-Hmm...để xem,tôi có ý tốt muốn mời anh gia nhập King Dome nhưng anh lại từ chối!Nhưng tôi sẽ không tuyệt tình mà đi giết anh... Hay là anh làm "người hầu" cho tôi đi! -Một nụ cười mang nhãn hàng made in Thẩm Ân Kỳ ra lò... nhưng đối với anh,nụ cười đó cứng ngắc + kinh tởm chả khác nào "cương thi đang cười"...(so sánh thật tài tình!Cương thi biết cười?)

-Một phát súng ngay đầu,không cần phải bày nhiều trò! -Khôi phục lại dáng vẻ bất cần đời cùng gương mặt lạnh tanh không hề biểu lộ cảm xúc gì,giọng anh đều đều vang lên nhưng lại mang theo sự tức giận thà chịu chết chứ không chịu nhục ẩn sâu trong giọng nói ấy...

-Như vậy dễ giải cho anh quá rồi còn gì...một lần nữa,tôi muốn anh làm "Người hầu" cho tôi...!-Nói xong,gương mặt cô cúi xuống đối diện anh...môi cô nhẹ nhàng đặt lên môi anh,một nụ hôn như cơn gió mùa thu thoảng qua nhưng đối với cả hai người...trong tim dâng lên một cảm xúc là lạ khó nói thành lời...
...
...

Chương 3:Nụ cười thiên thần....

~~ Tản mạn tối thứ 6 ~~ Tiểu thuyếtTuyết Đen - Giao ChiChương 1: Bắt Đầu Từ Một Nụ Hôn - đám Cưới Tang Tóc.Đám cưới quý ...
10/06/2016

~~ Tản mạn tối thứ 6 ~~ Tiểu thuyết

Tuyết Đen - Giao Chi

Chương 1: Bắt Đầu Từ Một Nụ Hôn - đám Cưới Tang Tóc.

Đám cưới quý tử của huyện lệnh lão gia chưa gì đã trở thành đại tang.

Tiệc cưới đã chuẩn bị sẵn. Cờ hoa đã chăng đầy. Xiêm y lộng lẫy đã đưa tới nhà dâu. Cậu ấm Vĩnh Phúc kết hôn với đại tiểu thư võ đường Lưu gia, tên gọi Đông Tử. Có nghĩa võ đường danh giá nhất huyện sẽ được sát nhập vào nhà quan. Có nghĩa quan huyện khỏi phải e dè Lưu gia kia ngòai mặt là võ đường danh chính ngôn thuận nhưng thực chất trong có bè phái với sơn tặc hay không.

Quan trọng hơn nữa, Lưu Đông Tử là một trong những thiếu nữ xinh đẹp nhất vùng và võ thuật đầy mình. Từ khi cậu ấm Vĩnh Phúc tình cờ gặp được và tình cờ nhận một cái tát của Đông tử, hắn đã quyết định bằng mọi giá phải đem Đông Tử về làm thê tử. Để đứa con gái ngang bướng kia phải hàng ngày mang khăn ấm cho cậu ấm chùi chân.

Vậy mà, ngay ngày rước dâu, Đông Tử lại chết ngắc. Chết cứng đờ.

Thọat đầu nhà gái giấu giấu diếm diếm, từ năm ngày trước lễ đã kiên quyết không cho gặp mặt. Sau huyện lệnh lão gia làm dữ, Lưu gia mới thú nhận Đông Tử đi bảo tiêu một chuyến hàng sang huyện bên đến sát ngày hôn lễ mới về.

Huyện lệnh lão gia cho rằng cô dâu bỏ trốn nên đùng đùng cho lính truy bắt, cả võ đường Lưu gia bị bao vây trong suốt năm ngày liền. Chỉ chờ có người vùng dậy là lính sẽ giết cả võ đường, viện rằng "phản lại triều đình". Chiêu cũ xì.

Cô dâu bỏ trốn, vậy mà chuyến hàng Đông Tử bảo tiêu thật đã đến nơi an tòan. Người nhận chứng thật Đông Tử đã quay về, còn công nhận Đông Tử nói muốn về sớm, để không lỡ hôn lễ. Vậy mà 5 ngày sau đó, đoàn bảo tiêu vẫn không thấy tăm hơi.

Quân lính cày nát cả những huyện lân cận, vẫn không thấy một manh mối. Như thể Đông Tử cùng 10 bảo tiêu đầu đã bốc hơi vào không trung.

Lưu gia trang thề sống thề chết rằng Đông Tử sẽ trở về đúng ngày thành hôn, lại cho người chuẩn bị hôn lễ như không có gì xảy ra.

Đúng thật, sáng ngày cưới, đoàn bảo tiêu trở về. Đông Tử cũng trở về.

Đoàn bảo tiêu không nói một lời, ai nấy mặt mày thất sắc, về đến nơi thì lăn ra ói mửa. Đông Tử cũng chẳng giải thích gì chỉ lẳng lặng mặc áo cưới và trang điểm kỹ càng.

Huyện lệnh lão gia và quý tử Vĩnh Phúc thấy thế mới nơi lỏng lệnh bao vây võ đường và lễ kết hôn bắt đầu đúng dự định.

Đến khi chuẩn bị hành lễ, cô dâu Đông Tử bảo chóng mặt xin uống hớp trà. Uống xong thì mặt mày tái ngắt, lăn đùng ra đất, lay sao cũng không dậy. Khi lang y đến thì mặt Đông Tử đã trắng tóat, môi thâm tím, mạch và nhịp thở cũng tắt mất.

"Cô dâu chết rồi!" - lang y phán. "Trúng độc mà chết". Khách mời lẫn chủ hỏang hốt vứt hết những ấm trà trong tiệc. Nhưng lạ thay không thấy chất độc được bỏ ở đâu.

"Xem ra cô dâu đã bị trúng độc cách đây mấy ngày rồi" - thầy y phán thêm, trấn an mọi người.

Vĩnh Phúc không tin xông lại, tận tay chạm vào xác cứng đờ rồi điên tiết đòi xử tội cả võ đường vì cô dâu tự tử.

Ngay lúc đó, từ trên trần bông tuyết rơi lác đác xuống áo cô dâu.

Bông tuyết đen như than.

Mọi người ngước nhìn lên mới thấy một hắc y nhân bịt mặt ngồi trên thanh gác trần. Đó là một thanh niên cao lớn, gương mặt che kín dưới mặt nạ bằng bạc ngả sang đen. Phần lộ ra chỉ có đôi mắt với ánh nhìn rất lạnh lẽo nhưng có lẽ nếu không che mặt đi, gương mặt có thể rất dễ nhìn. Hắn mặc áo chòang đen, lại dắt nhiều ống kim lọai quanh người như một bộ dáp. Tay đeo găng cũng đen, cầm theo một cây gậy kim lọai.

Hắc y nhân hờ hững nhìn. Một con bọ cạp lớn ngọ ngọay đuôi bò chầm chậm trên vai hắn. Hắn cũng chẳng có vẻ phiền gì về nó. Con vật ngọ ngọay bò phủi lớp bụi đen trên áo chòang xuống.

Bụi nước đá.

Bụi tuyết.

Bụi tuyết màu đen.

Hắc y nhân có lẽ đã ngồi quan sát đám cưới ngay từ đầu nhưng không ai hay bíêt. Hắn không nói gì, cũng chẳng có vẽ muốn gây hấn. Nhưng diện mạo và trang phục toát lên vẻ kỳ dị, lạnh lẽo và chết chóc.

Đến khi cả đám khách chủ tiệc cưới nháo nhào thì con người kỳ dị này thong thả phi thân xuống. Liếc nhìn xác cô dâu Đông Tử lúc này đã bắt đầu cứng đờ, nhếch mép rồi thong thả bước ra cửa.

Nhà Vĩnh Phúc và cả Lưu gia tuốt gương định cản lại nhưng một người trong đòan bảo tiêu sống sót trở về hét lên:

"Đừng! Chết đó!!!"

Cả hai gia tộc mới định thần nhìn kỹ. Tuy người khách bí ẩn này không trang bị gươm dáo, nhưng đâu đó trong chiếc áo, có thể thấy lấp lánh ánh bạc của vảy rắn khi những con vật này uốn éo, cựa quậy, và những con nhện đen to lớn thì đong đưa trong chiếc áo chòang.

Người khách bước ra cửa mà không bị cản trở gì. Cả đám tiệc yên lặng như tờ tránh đường cho hắn bước. Chỉ có tiếng rít của lòai rắn trong mỗi bước tiến và có cái gì đó rất lạnh lẽo về con người này. Khi hắn bước đi, tòan thân như bao bọc bởi một lớp khí lạnh và bụi tuyết đen lại thỉnh thỏang rơi lác đác.

Đến khi người lạ đi khúât, bảo tiêu đầu khi nãy mới cất lên lời: "kẻ đó là... là... chính là hắn đi cùng với đám dị nhân trong rừng. Chính hắn giết Đông Tử ".

Lúc đó thì lang y chẩn bệnh cho Đông Tử ré lên, buông xác xuống. Đến lúc này, một dấu hoa tuyết màu bầm đen nổi rõ trên cổ Đông Tử.

Dương Kiến Minh, một bậc thầy về võ thuật có mặt trong đám cưới, cũng là sư phụ của huyện lệnh công tử Vĩnh Phúc nhận ra ngay dấu đen đó. - "Ta biết cái dấu này..." Ông hốt hỏang.

"Bốn năm về trước cả võ đường Hàn gia ở huyện * hơn hai trăm nhân mạng đã bị đầu độc chết với dấu đen y như vậy. Tên sát thủ nổi tiếng tàn bạo khét tiếng cả thiên hạ chỉ có một người có khả năng dùng lọai độc này... Tên đó nhất định là...."

Chương 2 - Tiếp nối bằng một nụ hôn....

Address

My Tho
861765

Telephone

+841682875797

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tea-Shop-MT posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category