15/05/2026
HAI LY NHƯ CŨ
Chiều nào cũng vậy, tại MASCOPEX Coffee luôn có một đôi vợ chồng già ngồi ở chiếc bàn cạnh hồ cá.
Ông thích espresso nóng. Bà thích trà trái cây ít đá.
Họ đến nhiều tới mức nhân viên chẳng cần hỏi món.
Chỉ cần thấy hai người bước vào quán là quầy bar tự chuẩn bị:
một ly espresso cho ông & một ly trà cho bà.
Đó gần như đã trở thành một phần quen thuộc của quán mỗi buổi chiều.
Rồi một ngày… họ không đến nữa.
Chiếc bàn cạnh hồ cá bỗng trống suốt nhiều tuần.
Cho tới một chiều mưa nhẹ, bà cụ quay lại quán một mình.
Bà vẫn ngồi đúng vị trí cũ, lặng lẽ nhìn mặt nước trong hồ cá như đang chờ ai đó ngồi xuống đối diện.
Nhân viên nhận ra bà ngay lập tức.
Không ai hỏi gì.
Quầy bar vẫn làm hai ly nước như mọi ngày.
Khi đặt xuống bàn, bà nhìn chiếc espresso trước mặt thật lâu rồi nghẹn giọng:
“Ông nhà cô… mất rồi cháu.”
Cả quán im lặng.
Bà nói hôm nay bà muốn quay lại đây một lần,
để ngồi ở góc cũ,
nghe tiếng nước chảy quen thuộc,
và cảm giác như ông vẫn còn đang ngồi bên cạnh ngắm đàn cá.
Ly espresso dần nguội đi, nhưng bà vẫn không cho nhân viên dọn.
Trước khi rời quán, bà khẽ mỉm cười:
“Cảm ơn vì vẫn còn nhớ chỗ của ông ấy.”
Có những quán cà phê không chỉ giữ khách quay lại.
Mà còn giữ lại cả những ký ức yêu thương của một đời người.