Chica Food

Chica Food CHUYÊN CUNG CẤP & SẢN XUẤT BÁNH SLL ĐẠT CHUẨN VSATTP ( có chứng nhậnISO ,VCA )

Cơ sở 1: Căngtin số 2- Trường ĐH FPT - Khu Công Nghệ cao Hoà Lạc.

Hottline: 0943.477.688 - 0367.759.597
Cơ sở 2: Burger Mart - 66 Nguyễn Khiêm Ích - Gia Lâm - 0902 183 628

Nhân viên không lười. Họ chỉ mất lý do để cố gắng. Và người lấy đi lý do đó - thường chính là sếp.Dành cho những sếp hay...
09/04/2026

Nhân viên không lười. Họ chỉ mất lý do để cố gắng. Và người lấy đi lý do đó - thường chính là sếp.

Dành cho những sếp hay than: "Nhân viên bây giờ lười quá."
Dành cho những nhân viên từng cháy hết mình - rồi một ngày tự hỏi: "Mình cố vì cái gì?"

-

Không ai đi làm ngày đầu tiên mà muốn lười.
Không ai nhận việc mới mà nghĩ: "Mình sẽ làm cho qua."

Ngày đầu, ai cũng hào hứng.
Ai cũng muốn chứng minh.
Ai cũng muốn cống hiến.
Vậy chuyện gì đã xảy ra?

-

Tôi từng hỏi một nhân viên giỏi - người đã nghỉ việc sau 3 năm gắn bó:
"Bạn nghỉ vì lý do gì?"

Câu trả lời không phải vì lương. Không phải vì KPI. Không phải vì mệt.
"Em mất lý do để cố gắng."

Một câu ngắn. Nhưng nặng hơn cả đơn xin nghỉ.

-

Có 5 thứ âm thầm giết chết động lực của nhân viên giỏi - mà lãnh đạo thường không nhận ra.

1) NHẬN BẰNG LỜI NÓI, THƯỞNG BẰNG SỰ IM LẶNG

"Em làm tốt lắm."

Nhưng khi xét thưởng, xét tăng lương - tên họ không có trong danh sách.
Lời khen mà không đi kèm hành động - lâu ngày trở thành lời nói dối.

Người giỏi không cần khen mỗi ngày. Họ cần thấy nỗ lực của mình dẫn đến điều gì đó. Một sự thay đổi. Một cơ hội. Một bước tiến.

Khi cố gắng và không cố gắng cho ra cùng một kết quả - ai cũng chọn không cố gắng.

-

2) VIỆC KHÔNG GIAO QUYỀN

Sếp nói: "Em phụ trách dự án này."

Nhưng mọi quyết định vẫn phải qua sếp. Mọi email vẫn phải CC sếp. Mọi thay đổi nhỏ vẫn phải xin phép.

Đó không phải giao việc. Đó là thuê người gánh hộ rồi giữ chìa khóa.
Nhân viên giỏi cần KHÔNG GIAN. Cần được tin. Cần được phép sai và tự sửa.

Không ai lớn lên trong một cái lồng - dù lồng đó bằng vàng.

-

3) XỬ VỚI MỌI NGƯỜI NHƯ NHAU - BẤT KỂ KẾT QUẢ

Người làm 120% và người làm 60% - cùng nhận một mức đánh giá.
Người ở lại tới khuya và người về đúng giờ - không ai phân biệt.

Tưởng công bằng. Nhưng đó là bất công lớn nhất.

Vì khi bạn đối xử với người xuất sắc giống người trung bình - bạn đang nói với họ: "Sự xuất sắc của bạn không có giá trị ở đây."

Và họ sẽ mang sự xuất sắc đó đi nơi khác.

-

4) ĐỔI MỤC TIÊU LIÊN TỤC - NHƯNG GIỮ NGUYÊN KỲ VỌNG

Tuần 1: "Tập trung vào A."
Tuần 3: "Giờ ưu tiên B.
Tuần 5: "Quay lại A, nhưng kết hợp C."

Deadline? Vẫn giữ nguyên.

Nhân viên chạy vòng tròn. Kiệt sức. Rồi bắt đầu hỏi: "Mình đang chạy để đi đâu?"

Không ai giữ được lửa khi đích đến cứ thay đổi mỗi tuần.

-

5) BAO GIỜ HỎI: "EM CẦN GÌ?"

Sếp hỏi: "Tiến độ đến đâu rồi?
Sếp hỏi: "Bao giờ xong?"
Sếp hỏi: "Sao chưa đạt target?"

Nhưng hiếm khi sếp hỏi: "Em cần hỗ trợ gì?"
Hiếm khi sếp hỏi: "Em có ổn không?"
Hiếm khi sếp hỏi: "Tôi có thể làm gì để giúp em làm tốt hơn?"

Con người không phải máy. Không thể chỉ nhập lệnh rồi chờ kết quả.

Con người cần biết - có ai đó quan tâm đến họ, không chỉ quan tâm đến output của họ.

-

bạn đang dẫn dắt một đội ngũ, hãy nhớ:

Nhân viên không lười.
Họ chỉ mất lý do để cố gắng.

Và lý do đó - không nằm ở bảng lương.
Nó nằm ở cách bạn đối xử với họ mỗi ngày.

Nó nằm ở cách bạn nhìn thấy - hoặc không nhìn thấy - những gì họ đang làm.

Đừng hỏi "Sao nhân viên không chịu cố gắng?"
Hãy hỏi "Mình đã vô tình lấy đi lý do cố gắng của họ chưa?

Bạn ăn lòng lợn ngon lành — dù nó từng là chỗ chứa phân.Nhưng đưa bạn cái bát từng đựng phân, dù rửa sạch cỡ nào — đố bạ...
28/01/2026

Bạn ăn lòng lợn ngon lành — dù nó từng là chỗ chứa phân.
Nhưng đưa bạn cái bát từng đựng phân, dù rửa sạch cỡ nào — đố bạn dám dùng.

Nước rửa chân mình — không ai lấy để rửa mặt.
Nhưng nước hồ bơi ngâm hàng ngàn cái chân thiên hạ — bạn vẫn ngụp lặn cười đùa.

Đũa người khác dùng qua — ta chê mất vệ sinh (ai chê nhỉ?)
Môi người khác từng hôn người cũ — ta lại hôn say đắm.(phổ biến nhưng không phải 100% đâu nhé)

Nhà có người chết — cho tiền cũng không dám ở.
Đồ cổ đào từ mộ người chết — lại bỏ tiền tỷ tranh nhau mang về trưng.

Hoá ra, trên đời chẳng có gì là sạch sẽ tuyệt đối.
Sạch hay bẩn không nằm ở vật chất. Nó nằm ở việc bạn có chấp nhận hay không mà thôi.



KHI BẠN NUÔI MỘT CON CÁ, nó chết — bạn buồn cả ngày.
Nhưng khi bạn nuôi một ao cá, vài con chết — bạn thậm chí không hề biết.

Tôi đứng ở tầng 1, có người chửi — tôi giận run.
Tôi đứng ở tầng 10, có người mắng — tôi ngỡ họ đang chào mình.
Tôi đứng ở tầng 100, có người mắng — tôi chỉ thấy… thành phố quá đẹp đi.

Cùng một chuyện. Chỉ khác vị trí. Và cảm xúc thay đổi.



Nếu bạn nói: “Tôi thích vợ người khác.” → nghe rất thiếu đạo đức.
Nhưng nếu bạn nói: “Người tôi thích… đã trở thành vợ của người khác.” → nghe lại thấy rất… đáng thương.

Nếu bạn nói: “Tối nay anh muốn ngủ với em.” → bạn bị gọi là đồ lưu manh.
Nhưng nếu bạn nói: “Sáng mai anh muốn cùng em thức dậy, ngắm bình minh.” → bạn trở thành chàng trai lãng mạn.
(thích rồi thì nói sao chả được nhỉ?)

Nếu bạn nói: “Một nữ sinh viên ngày đi học, đêm làm tay vịn.” → người ta nghĩ cô ấy sa đoạ.
Nhưng nếu bạn nói: “Cô ấy tối làm tay vịn, ngày vẫn đi học đại học.” → người ta lại thấy cô ấy… nghị lực.

Đánh mãi vẫn thua — nghe như kém cỏi.
Thua mãi vẫn đánh — nghe như dũng cảm.

Sự việc vẫn y như vậy thôi. Chỉ cần đổi cách gọi tên, kết quả cảm nhận đã khác.



Sói săn mồi vì gia đình — người ta gọi là ác thú
Ông chủ sa thải nhân viên — người ta gọi là tối ưu hoá.

Bạn đi mua hàng — bạn ghét người bán “cắt cổ”.
Bạn đi bán hàng — bạn ghét người mua mặc cả.

Bạn đi làm thuê — bạn thấy chủ bóc lột.
Bạn khởi nghiệp — bạn thấy nhân viên lười.

Vị trí khác nhau, lợi ích khác nhau, nên “đúng – sai” trong đầu mỗi người cũng đổi khác.



Và có một thứ rất hay:

Khi bạn đi nhầm đường, Google không bao giờ mắng bạn.
Nó chỉ bình tĩnh nói: “Đang lập lại lộ trình.”

Đời cũng nên như vậy.

Đừng tốn thời gian hối hận chuyện đã qua. Việc của bạn là tiếp tục đi.
Hãy cho phép mình đi sai. Nhưng đừng đứng lại để tự trách.
Vì dù đúng hay sai… bạn vẫn phải đi tiếp.



Đúng sai chỉ là trò chơi của góc nhìn.
Khi bạn giàu, lỗi lầm là trải nghiệm.
Khi bạn nghèo, nỗ lực cũng chỉ là vùng vẫy.

Muốn thiên hạ bớt khắt khe?
Thay vì giải thích, hãy thay đổi vị thế.

Người ta thường đổ cho số phận. Nhưng tôi đã đi đủ xa, gặp đủ người để hiểu: số phận chỉ là cái tên dễ chịu mà người ta ...
20/01/2026

Người ta thường đổ cho số phận. Nhưng tôi đã đi đủ xa, gặp đủ người để hiểu: số phận chỉ là cái tên dễ chịu mà người ta dùng để né tránh trách nhiệm. Gia đình cũng vậy. Không có dòng họ nào tự nhiên mà suy kiệt. Và cũng không có gia đình nào đi lên chỉ nhờ vận may kéo dài qua vài thế hệ. Tất cả đều được tạo ra từ những lựa chọn rất nhỏ, rất đời, nhưng lặp lại bền bỉ qua năm tháng.

Tôi đã thấy những gia đình, đời ông còn vá áo, đời cháu đã đứng thẳng giữa phố, nói năng chừng mực, làm ăn đàng hoàng. Nhưng tôi cũng đã thấy những gia đình, từng có nhà cửa, ruộng đất, tiếng nói trong làng, rồi dần dần chỉ còn những bữa cơm nặng nề và những đứa con lớn lên trong mệt mỏi. Khác biệt không nằm ở chỗ họ sinh ra ở đâu. Nó nằm ở cách họ sống với nhau và dạy nhau sống.

Dưới đây là bảy căn bệnh quen mặt. Không ồn ào. Nhưng đủ sức làm một dòng họ kiệt quệ.



🔴1. Cha mẹ không chịu làm nền

Không có đứa trẻ nào tự nhiên mà nên người. Trẻ con là tấm gương phóng đại của người lớn trong nhà.

Tôi từng gặp những ông bố cả đời nhậu nhẹt, nhưng về nhà dạy con phải sống có chí. Những bà mẹ suốt ngày buôn chuyện thiên hạ, nhưng mong con biết tập trung học hành. Trẻ con không nghe lời dạy. Chúng nhìn cách sống.

Có những gia đình nghèo tiền nhưng giàu nề nếp. Bữa cơm đạm bạc nhưng không có tiếng chửi bới, không có sự coi thường. Con cái lớn lên có thể chậm hơn người khác, nhưng không lạc đường. Ngược lại, những gia đình bỏ mặc con cho điện thoại, cho mạng xã hội, rồi trông chờ con “tự khôn”, thường phải trả giá rất đắt sau này.



🔴2. Anh em coi nhau như đối thủ

Gia đình đi lên là gia đình biết dồn lực. Gia đình đi xuống là gia đình quen xé lẻ.

Không hiếm cảnh anh em từ mặt vì vài mét đất. Có nhà, cha mẹ nằm viện, con cái còn tính xem ai trả ít hơn. Khi cha mẹ mất, tình thân cũng coi như xong việc.

Người ngoài có thể làm mình đau một lần. Người trong nhà làm mình mệt cả đời. Khi anh em chỉ nghĩ đến phần mình, không còn ai đủ tin để cùng nhau làm ăn, cùng nhau nâng đỡ. Gia đình lúc đó không còn là chỗ dựa, mà là nơi phải tránh.



🔴3. Di truyền thói quen ngồi chờ

Có những gia đình truyền cho con cháu một “gia tài” vô hình: thói quen chờ đợi.

Gặp khó thì chờ người khác cứu. Thiếu tiền thì chờ cha mẹ, chờ anh em. Không được giúp thì oán đời, oán xã hội. Lớn lên trong tư duy ấy, con người đánh mất khả năng tự đứng dậy.

Thực tế xã hội cho thấy, rất nhiều người thoát nghèo không phải vì họ thông minh vượt trội, mà vì họ không cho phép mình ngồi chờ. Ngược lại, cái nghèo bền vững nhất chính là cái nghèo được bao bọc bởi tâm thế nạn nhân, nơi ai cũng nghĩ mình đáng được thương, nhưng không ai chịu tự cứu mình trước.



🔴4. Tiêu tiền để che nghèo

Có một kiểu nghèo rất dai: nghèo nhưng sợ bị nhìn thấy.

Họ vay tiền làm đám cưới cho “nở mặt”, rồi nhiều năm sau vẫn trả nợ. Họ mua xe, mua điện thoại vượt khả năng, nhưng lại tiếc tiền cho con học thêm kỹ năng. Họ chăm chút ánh nhìn của người ngoài, nhưng bỏ mặc tương lai của người trong nhà.

Tiền không dùng để tạo nền tảng thì chỉ là đạo cụ. Đạo cụ càng hào nhoáng, cái nghèo phía sau càng sâu. Nhiều gia đình không nghèo vì thiếu tiền, mà vì dùng tiền sai chỗ quá lâu.



🔴5. Sống chết với những chuyện vụn vặt

Một dấu hiệu rất rõ của gia đình không khá lên được: họ cạn sức vì những chuyện rất nhỏ.

Ai ăn nhiều hơn. Ai cho ít hơn. Ai thiệt một chút trong một lần qua lại. Họ nhớ rất dai những khoản lặt vặt, nhưng lại không có nổi một cuộc nói chuyện nghiêm túc về năm năm, mười năm tới.

Cả nhà có thể cãi nhau vì vài trăm nghìn, nhưng không ai ngồi xuống để bàn xem phải học thêm gì, bỏ thói quen gì, thay đổi điều gì để sống khác đi. Khi tầm nhìn chỉ quanh quẩn trong mâm cơm, thì tương lai cũng chỉ rộng bằng cái mâm ấy.



🔴6. Không coi trọng tri thức và kỷ luật

Nhiều gia đình nói rất nhiều về học hành, nhưng lại sống hoàn toàn vô kỷ luật.

Cha mẹ ngủ muộn, dậy trễ, làm việc tùy hứng, nhưng mong con chăm chỉ. Cả nhà không đọc sách, không học thêm gì mới, nhưng vẫn tin rằng con cái sẽ “khá hơn đời trước”.

Tri thức không chỉ nằm trong bằng cấp. Nó nằm trong thói quen học hỏi và kỷ luật sống mỗi ngày. Gia đình nào xem nhẹ điều đó, sớm muộn cũng bị bỏ lại phía sau, dù từng có lợi thế.



🔴7. Dùng chữ “gia đình” để bao che cho cái sai

Có những gia đình coi tình thân là lá chắn cho mọi sai lầm.

Con làm sai thì bênh. Người nhà sống vô trách nhiệm thì bao dung mù quáng. Không ai dám nhắc, không ai dám sửa, vì sợ “mất hòa khí”.

Nhưng hòa khí giả tạo chỉ nuôi lớn những thói xấu. Gia đình không dám đối diện với sai lầm của chính mình thì không bao giờ trưởng thành. Và cái giá phải trả thường rơi vào thế hệ sau, nặng hơn, cay đắng hơn.



Không có gia đình nào sụp đổ vì một cú đánh trời giáng. Họ sụp vì mỗi ngày buông tay một chút. Lười hơn một chút. Ích kỷ hơn một chút. Ngắn hạn hơn một chút.

Cái nghèo đáng sợ nhất không nằm trong túi tiền. Nó nằm trong cách nghĩ và cách sống được truyền từ đời này sang đời khác. Muốn con cháu khá lên, thế hệ hôm nay phải sống cho ra người lớn. Phải dám làm nền, dám chịu trách nhiệm, dám sửa mình trước khi đòi đời sửa.

Gia đình, nếu không nâng nhau lên, thì sớm muộn cũng trở thành nơi kéo nhau xuống. Và đó là thất bại cay đắng nhất của một đời người.

Có một sự thật khó nuốt, nhưng càng sớm chấp nhận, bạn càng nhẹ đi.Bạn không thể cứu một người… nếu chính họ chưa muốn b...
22/12/2025

Có một sự thật khó nuốt, nhưng càng sớm chấp nhận, bạn càng nhẹ đi.

Bạn không thể cứu một người… nếu chính họ chưa muốn bước lên bờ.

Bức hình này nhìn qua tưởng là lòng tốt.
Một người đang "cố" kéo người khác khỏi làn nước.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đó cũng là một bi kịch thầm lặng mà rất nhiều người lãnh đạo đang mắc phải.

Trong vai trò CEO, founder, người dẫn dắt đội ngũ, bạn từng ở đó:

"Cố" kéo một nhân sự không chịu thay đổi.
"Cố" đánh thức một người đã quen với sự trì trệ.
"Cố" truyền lửa cho những ai… thật ra không muốn hành động.

Bạn nghĩ mình đang giúp họ.
Nhưng đôi khi, bạn đang tự làm mình kiệt sức.

Một người chỉ thật sự được cứu
khi bên trong họ đã chọn sống khác đi.

Không phải vì họ thiếu cơ hội.
Không phải vì họ thiếu người dẫn đường.
Mà vì họ chưa sẵn sàng từ bỏ vùng an toàn của chính mình.

Robin Sharma từng nói một ý rất thẳng:
“Bạn không thể thay đổi cuộc đời ai đó, bạn chỉ có thể tạo ra một tấm gương đủ sáng để họ tự bước tới.”

Người lãnh đạo trưởng thành hiểu một điều:
Không phải ai cũng nên được kéo.
Không phải ai cũng nên được cứu.

Và không phải ai cũng xứng đáng với năng lượng sống của bạn ở thời điểm này.

Có những lúc, hành động lãnh đạo đúng đắn nhất
không phải là nắm tay chặt hơn, mà là buông ra đúng lúc.

Buông để họ tự đối diện với lựa chọn của mình.
Buông để họ chịu trách nhiệm cho cuộc đời họ.
Và buông để bạn giữ được năng lượng cho những người thật sự muốn lớn lên.

Lãnh đạo không phải là cứu tất cả.
Lãnh đạo là chọn đúng người để đồng hành.

Nếu bạn đang kiệt sức vì nhắc mãi mà không ai thay đổi,
có thể vấn đề không nằm ở cách bạn nói… mà ở chỗ họ chưa từng muốn nghe.

Và đó không phải lỗi của bạn.

Hãy nhớ:
Đừng lãng phí năng lượng của người đang muốn xây dựng,
cho những người vẫn chọn chìm trong vùng nước quen thuộc.

Người thật sự muốn sống tốt hơn sẽ tự bơi về phía ánh sáng.

LÀM MÃI VẪN KHÔNG THĂNG TIẾN, VÌ CÒN THUA 3 KIỂU NGƯỜI NÀY!(Đọc bài nếu bạn từng tự hỏi: Vì sao mình làm giỏi hơn, mà ng...
02/11/2025

LÀM MÃI VẪN KHÔNG THĂNG TIẾN, VÌ CÒN THUA 3 KIỂU NGƯỜI NÀY!
(Đọc bài nếu bạn từng tự hỏi: Vì sao mình làm giỏi hơn, mà người khác lại được thăng chức?)
-
Tôi lên chức lần đầu chậm hơn những người cùng cấp tận 3 năm dù chuyên môn rất giỏi, đến mức ai trong công ty cũng phải công nhận: kỷ luật, chắc tay nghề, làm đâu ra đấy.
Tôi từng thắc mắc thẳng với sếp: “Em làm gì phật ý anh hay sao? Em làm tốt hơn cả nhiều người đã được thăng chức cơ mà.”
Người sếp lúc ấy chỉ cười và nói: “Em làm tốt việc của mình. Nhưng người được cất nhắc là người giúp người khác làm tốt việc của họ.”
-
Nhiều năm sau, khi chính tôi ngồi ở vị trí ra quyết định, tôi mới thực sự hiểu điều đó.
Năng lực chuyên môn là điều khiến bạn được giao việc, nhưng khả năng tạo ảnh hưởng mới là điều khiến bạn được trao quyền.

Bởi vì, dù không ai nói thẳng, nhưng những người được cất nhắc thường rơi vào 3 kiểu sau:
1️⃣ Người khiến sếp yên tâm.
Không chỉ làm đúng việc, mà còn giúp sếp thấy mọi thứ đang được kiểm soát. Họ chủ động cập nhật, dự báo rủi ro, giải thích rõ logic đằng sau quyết định.
Sếp không phải đoán – và vì thế, luôn chọn họ khi có cơ hội mới.

2️⃣ Người khiến người khác muốn hợp tác.
Không cần giỏi nhất, nhưng luôn biết cách khiến người xung quanh dễ làm việc với mình.
Công việc trong tổ chức là trò chơi đồng đội. Và đôi khi, người được trọng dụng không phải là người giỏi nhất, mà là người giúp cả đội tốt lên.

3️⃣ Người khiến kết quả nhìn thấy được.
Có người làm rất nhiều, nhưng chỉ lầm lì làm việc chẳng ai hay, thầm mong người khác "tự nhìn thấu". Ngược lại, người biết kể lại kết quả một cách rõ ràng, gắn nó với mục tiêu chung – luôn được nhìn nhận là có đóng góp lớn.
Cùng một năng lực, nhưng khác ở khả năng làm cho người khác thấy được giá trị đó.
-
Làm tốt là nền tảng. Nhưng để thăng tiến, bạn cần học cách làm cho đúng người nhìn thấy.
Vì trong mọi tổ chức, năng lực là điều khiến bạn được thuê, nhưng khả năng tạo niềm tin mới là điều khiến bạn thăng tiến xa hơn nữa.

Happy Haloween
29/10/2025

Happy Haloween

13/10/2025
Vì khi dòng tiền cạn kiệt, mọi ảo vọng về sự nương tựa lập tức sụp đổ.Khi chưa chạm đáy, ta thường tin rằng tình thân, t...
09/07/2025

Vì khi dòng tiền cạn kiệt, mọi ảo vọng về sự nương tựa lập tức sụp đổ.

Khi chưa chạm đáy, ta thường tin rằng tình thân, tình yêu, và bạn bè sẽ là chỗ dựa. Ta nghĩ nếu mình vấp ngã, chắc chắn sẽ có ai đó giang tay nâng đỡ.

Nhưng rồi cuộc khủng hoảng ập đến: tài khoản trống rỗng, sự nghiệp rạn nứt, lòng tin rơi vào khoảng không...
Ta mới bàng hoàng nhận ra:
🔹 Tình cảm không giữ nổi khi ta không còn khả năng trao đi giá trị.
🔹 Những lời hứa “mãi mãi bên nhau” tan như khói sương khi túi tiền cạn.
🔹 Và “chỗ dựa” mà ta tưởng bền vững… chỉ là tưởng tượng.

Chính trong đau thương, ta bắt đầu học cách quản trị lại chính mình như một nhà đầu tư:
– Tái cấu trúc tư duy.
– Cắt lỗ các mối quan hệ độc hại.
– Thanh lọc niềm tin sai lầm.
– Tái tạo chiến lược cuộc đời với một bảng cân đối mới:

> “Tài sản thật sự = nội lực + kỷ luật + khả năng tạo ra dòng tiền độc lập.”

🌱 Nghịch cảnh không giết chết ta. Nó kiểm toán lại ta.

– Ai là tài sản, ai là tiêu sản?
– Niềm tin nào là tài sản cố định, niềm tin nào chỉ là khoản lỗ tiềm ẩn?

Tỉnh ngộ trong khủng hoảng là một hình thức tái sinh.
Không còn là kẻ mơ mộng, ta bắt đầu sống như một doanh nghiệp:
💡 Biết đo lường rủi ro.
💡 Biết tái đầu tư cho bản thân.
💡 Biết làm chủ tâm trí để không vỡ nợ cảm xúc.

🔥 Và rồi, từ đống đổ nát, ta bước ra – không phải để sống sót – mà để sống có giá trị, có nguyên tắc, có tự do tài chính và tự do tinh thần.

Tại sao có những gia đình càng ngày càng khá hơn còn có những gia đình thì mỗi đời một kém hơn.Thật ra sự hưng thịnh hay...
08/07/2025

Tại sao có những gia đình càng ngày càng khá hơn còn có những gia đình thì mỗi đời một kém hơn.

Thật ra sự hưng thịnh hay suy vong của một gia đình không phải là không có dấu hiệu mà đều có quy luật. Nếu một gia đình không thể tốt lên được rất có thể là do nằm nguyên nhân sau đây, chỉ cần có đúng một điều là dấu hiệu của sự suy vong.

Thứ nhất, người lớn chỉ biết lo cho bản thân.
Một gia đình muốn thịnh vượng Không bao giờ là do một thế hệ mà có được, mà là phải nhờ sự tiếp sức của nhiều thế hệ. Nếu người lớn trong nhà chỉ biết hưởng thụ không quan tâm đến việc giáo dục con cái, bản thân không học hỏi, cũng chẳng định hướng trưởng thành cho con, thì con cái buộc phải bắt đầu lại từ con số không.
Đi lại những con đường vòng mà cha mẹ đã từng đi qua. mà những người đó đến khi về già tay trắng không tích lũy gì lại quay sang dùng đạo hiếu để ràng buộc con cái, trách mắng chúng không có chí tiến thủ, thì kiểu gia đình này chỉ khiến cái nghèo kéo dài mãi không dứt.

Thứ hai người thân hại lẫn nhau.
Có câu hợp tác cùng xây mãi không ngừng tiến, đấu đá lẫn nhau cùng nhau gục ngã.
Gia đình là tế bào nhỏ nhất của xã hội chỉ khi chung sức đồng lòng mới có thể vững vàng lâu dài, còn nếu anh em trong nhà chỉ biết so đo, mỗi lần gặp nhau chỉ biết so bì, coi thường lẫn nhau thì năng lượng không được tích lũy nguồn lực bị phân tán, vậy thì gia đình đó cũng rất nhanh mà tan rã. Chứ đừng nói gì đến việc phát triển gia tộc hưng thịnh.

Thứ ba người nhà chỉ biết đòi hỏi.
Trong từ điển của một gia đình nghèo chỉ có ba chữ CHỜ, DỰA, XIN .
Chờ: gặp khó khăn thì chỉ biết chờ Không nghĩ cách giải quyết mà còn cho rằng cứ ngồi chờ là được.
Dựa: lúc nhỏ thì dựa vào cha mẹ, kết hôn rồi lại dựa vào bạn đời, về già thì dựa vào con cái.
Xin: lúc nào cũng nghĩ người khác nợ mình. Tôi nghèo tôi có lý. Tôi yếu tôi đáng thương. Không có được thì quay sang giận dữ trách móc. Người như vậy không bao giờ biết đủ luôn thấy mình đúng.
Cả gia đình nếu cùng rơi vào kiểu tư duy ấy vậy thì cái nghèo sẽ thành vòng luẩn quẩn, không lối thoát.

Thứ tư không có quan niệm đúng về tiền bạc.
Gia đình càng nghèo thì càng phải biết cách quản lý tiền. Họ luôn tiêu tiền sai chỗ. Chỗ cần tiền thì không tiêu, chỗ không đáng tiêu thì lại hoang phí.
Có khi nhịn ăn nhịn mặc để mua một cái túi hiệu rồi lại mang cái túi đó đi bắt xe buýt. Vừa có chút tiền thì không nghĩ đến tiết kiệm mà lại vì sĩ diện mà mua xe sang rồi gánh thêm nợ.
Gia đình như vậy cả đời họ chỉ sống vì ánh mắt và miệng lưỡi thiên hạ vừa nghèo vừa hư vinh khó mà ngốc đầu lên được.

Thứ năm quá để tâm chuyện nhỏ nhặt.
Một điểm chung nữa của các gia đình nghèo đó là mỗi thành viên trong gia đình ai cũng chỉ bận tâm đến chuyện vụn vặt, hôm nay đi ăn với nhau thì so đo ai trả tiền, mừng đám cưới thì sợ thiệt.
Ánh mắt lúc nào cũng chỉ chăm chăm vào mấy chuyện vặt vãnh vậy thì còn đâu thời gian mà có tinh thần để phát triển gia đình.
Phải biết rằng cốt lõi đầu tiên của gia đình luôn là kinh tế nếu không ai trông nhà lo làm ăn, kiếm tiền thì gia đình ấy không bao giờ khá lên nổi.

Có 5 lý do trên nghe thì đau lòng nhưng đều rất thật. Không thể không đề phòng được.

Hy vọng có điều gì sai thì sửa. Không sai thì càng nên trân trọng và gìn giữ sống mỗi ngày tốt đẹp hơn.

For the next brand to come
20/05/2025

For the next brand to come

Address

66 Nguyễn Khiêm Ích
Hanoi
0084

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chica Food posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share