22/05/2025
𝓜ộ𝓽 𝓬𝓱𝓲ề𝓾 𝓶ư𝓪 ở 𝓥𝓸𝓿𝓲
Chiều hôm đó, trời Hà Nội bất chợt đổ mưa. Mưa ào ào như trút, bất kể nắng vừa còn vàng rực vài phút trước. Quán Vovi lúc ấy vắng khách, chỉ còn vài người ngồi trầm tư bên những ly cà phê còn đang bốc khói nhẹ.
Cửa kính mờ đi vì hơi nước, và rồi có tiếng xe máy dừng lại trước cửa. Là một anh xe ôm công nghệ, người nhỏ gầy, áo mưa mỏng dính chặt vào người. Tay anh cầm bó hoa được bọc cẩn thận trong giấy chống thấm, dù vậy vài cánh hoa vẫn ướt mưa.
Anh dừng trước cửa quán, bước vào, để lại đôi dép nhựa ướt sũng ngoài thềm – có lẽ để không làm ướt sàn quán. Anh đưa bó hoa cho một bạn nhân viên của Vovi – một chàng trai trẻ đang lau quầy bar. Họ nói gì đó, nhỏ thôi. Có lẽ đó là bó hoa để bạn ấy tặng người thương, anh tài xế ship tới.
Anh tài xế mỉm cười, gật đầu chào rồi định rời đi, nhưng bất chợt một tiếng sấm vang lên, mưa đập vào mái tôn rào rào như trống trận. Anh dừng lại, quay lại quầy:
“Cho anh một ly nâu đá nha em.”
Ly nâu đá được đặt xuống bàn, cạnh đôi chân trần đã se lạnh. Anh húp một ngụm, mắt nhìn mưa rơi ngoài hiên. Không ai nói gì, chỉ có tiếng mưa và bản nhạc nhẹ. Một lát sau, anh lấy từ balo ra một miếng bánh mì nhỏ, bóc ăn từng chút như người đã quen với những bữa ăn vội giữa ca làm.
Tôi hỏi đùa:
“Anh hay ship hoa vậy hả?”
Anh cười, lộ hàm răng sứt sẹo:
“Không, tại nhỏ đó nhờ – bảo để tặng người yêu. Nhưng mưa thế này, chắc hoa cũng hơi tả tơi rồi…”
Tôi lắc đầu:
“Nhưng chắc người nhận vẫn sẽ vui. Hoa là cái cớ thôi.”
Anh gật đầu, rồi nhấp thêm một ngụm cà phê, như thể hiểu điều đó từ lâu rồi. Có lẽ anh từng là người mang hoa, cũng từng là người chẳng còn ai chờ.
Mưa vẫn rơi, nhưng trong quán, mọi thứ như dịu lại. Một bó hoa trao tay, một ly nâu đá trong cơn mưa, một đôi dép ướt ngoài thềm – có những điều nhỏ bé, nhưng đủ để làm lòng người ấm lại giữa thành phố ồn ào này.