10/01/2017
MÙA XUÂN HÀ NỘI
Có lẽ, chưa bao giờ Hà Nội vượt qua mùa đông nhẹ nhàng đến vậy. Chỉ đến khi, những cơn mưa bụi giăng khắp phố, mới chợt nhận ra mùa xuân đã đến tự bao giờ.
Mưa bụi dải trên các con phố như phủ thêm lớp rêu phong cổ kính cho mảnh đất nghìn năm. Từng hạt bụi mưa như đang gọi chồi non thức dậy trên những cành cây cằn cỗi. Những hàng cổ thụ trầm mặc dang những tán lá, hứng từng hạt li ti để rồi đọng lại thành giọt, lãng đãng rơi xuống con phố đầy dịu dàng như thể chúng vừa mới quen. Cứ thế, bỗng chốc đường phố trở nên long lanh, huyền ảo trong lớp bụi mưa mờ. Bao nhiêu khói bụi lo toan dường như tan biến. Những ánh đèn vàng xưa, nay đã được thay bằng màu trắng của bóng LED đầy hiện đại. Nhưng, nó không làm mất đi cái màu ảo diệu, mà càng khiến Hà Nội trở nên lung linh, mộng mơ nhưng vẫn vô cùng sâu lắng.
Cũng chính bởi mùa đông Hà Nội năm nay không khắc nghiệt nên muôn hoa đua nở, chào đón tân xuân sớm hơn thường lệ. Những chiếc xe đạp chở đầy mùa xuân rực rỡ, lững thững len lỏi vào khắp các ngõ ngách, phố phường, quện cùng chút khói hương khiến ai ai cũng phải nao lòng. Người Hà thành hào hoa thanh lịch nên có lẽ thú chơi hoa Tết của họ đã chở thành một nét văn hoá đặc trưng lâu đời. Họ thường rủ nhau đến các làng hoa đẹp đến ngẩn ngơ để thưởng lãm và được tận mắt, tận tay chọn cho mình những cành hoa đẹp nhất.
Cái mầu xuân đó đã trở nên gần gũi thân quen một cách lạ lùng với bao thế hệ nơi đây. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đã gợi nỗi nhớ thương da diết cho những người con xa xứ, cho những đôi lứa phải chia xa. Biết bao vần thơ, bao mỹ từ cũng không sao tả siết. Bao nhiêu giấy mực cũng chẳng viết được nỗi nhớ nhung này. Mùa xuân Hà Nội đẹp như thế đó, một nghìn năm nữa cũng khó có thể quên.