18/07/2026
Càng ngày, tôi càng ít khi bắt gặp người anh em yêu nhạc nào đó tổ chức một buổi hát mang tính tự phát, thay vào đó là những sự kiện chuyên nghiệp âm thanh ánh sáng. Buổi hát mang tính tự phát, là một buổi hát bất chợt diễn ra ở đâu đó, có thể là ngồi hát rong trên phố, dưới chân một tượng đài, hay ngồi hát ở một góc quán cà phê… Tuy có yếu tố ‘cây nhà lá vườn’ nhưng người chơi nhạc vẫn luôn nghiêm túc với thứ âm nhạc mà họ đang chơi. Với cá nhân tôi, tôi thích hình ảnh ấy, đó là một hình ảnh mộc mạc thật thà gần gũi — âm nhạc vang lên khi cuộc sống chuyển động, đúng với ý nghĩ âm nhạc làm nền cho cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn.
Bá Hùng (Hùng Bá Vua 💰 / Bá) đến và đề nghị tôi để bạn ấy chơi một buổi ở góc quán. Ừ, chỉ cần bạn ấy thích, thoải mái ở đây, thì chơi thôi. Tạm biệt Hà Nội — lời chào từ Trương Bá Hùng, cứ thế là chơi thôi, tối chủ nhật này.
~~~
Bá có nhiều hơn một lý do, để lựa chọn Cầm để làm một buổi hát tự phát. Bá kể:
• Thỏa mãn giấc mơ Thổ Quan 60s
Một trong những điều mà cá nhân Hùng cảm thấy mãn nguyện nhất khi ở Cầm thời gian vừa rồi, chính là được đứng trên sân khấu. Sân khấu nhỏ nhắn của Cầm, với Hùng không chỉ là Cầm, Cầm thì đẹp rồi, thì dễ chịu rồi, nhưng với Hùng còn là hình bóng của một thời Thổ Quan 60s. “Một giấc mơ” thằng nhóc Hùng hồi cấp 3 hay nghĩ ngợi vậy, một khu tổ hợp mà người ta có đủ trò thú vị, nơi các cá nhân thì “ngầu”. “thời thượng” và “củ nghệ” theo một cách “rất riêng”. Nhưng cái Hùng quan tâm hơn cả lại là văn nghệ văn ngão. Sinh ở nơi mà người ta cũng chỉ hát karaoke là đủ, sáng tác với Hùng chỉ là một trò xa lạ không tên, không bao giờ dám nghĩ đến. Mãi cho đến cấp 3, bỗng từ đâu rơi xuống một tên đầu xù, mang theo một cái mũ Cổ Động và con đàn dán đầy sticker 282, Cổ Động, vv và kể cho Hùng biết về một thế giới dành cho những kẻ yêu nhạc nhẽo: “Thổ Quan 60s”. Và từ đấy một khao khát xuất hiện trong tâm trí Hùng, cho đến mãi gần đây. Và rồi ở Cầm, cái gì đó đã dịu êm.
• Hồn nhiên văn nghệ.
Không biết Cầm những năm ở Thổ Quan như thế nào? Nhưng ở đây Hùng vẫn thấy người ta văn nghệ văn ngão. Có lẽ Cầm là Cầm thôi, không ở đây thì ở kia, vẫn vậy thôi. Nhưng dù thế nào thì chuyện này hay đấy chứ. Mỗi lần đến Cầm, mọi người sẽ thấy, sẽ luôn có ai đấy đang chơi nhạc, không chơi thì tập tành, nhìn chung là luôn có một đầu đĩa đang chạy, có thể là nhân viên, có thể là bạn thân của quán, và cũng nhiều lúc là những vị khách rất ngẫu nhiên. Cái kì diệu mà Hùng thấy là, mọi thứ xảy ra rất tự nhiên, vô tư, không phô diễn, âm thanh phát ra cho cả phòng, nhưng bằng cách nào đấy lại rất riêng tư, rất gọn gàng. Có gì đó rất dễ chịu, rất khó tả. Nói về văn nghệ ở Cầm, không thể không nói đến Vui ca Tự do, cứ như thể cái văn nghệ ở đây đã kết nối được mọi người với nhau từ lâu rồi vậy, Hùng chưa bao giờ host một buổi Vui ca Tự do nào mà không thấy vui cả… Quá nhiều thứ khó tả với cái văn nghệ này…
• Tiếc vì chưa kịp host Open mic nhiều hơn.
Đi mà không tiếc là không thể. Host ở đây rất vui và quả thực còn rất nhiều trò muốn bày cho mọi người ngoài… trò đùa. Nhưng kế hoạch là vậy, phải lock in.
Hứa sẽ quay lại đây (không nhanh đâu, yên tâm, dạo đây mình cứ thấy có người bảo mình 1 2 tháng là quay lại) với thật nhiều niềm vui mới để sẻ chia cho mọi người!
Trong lúc đấy vẫn cứ Vui ca tự do nhé!
Kaka.
Huhu.