08/01/2026
Hồi bữa, ngồi với nhau trong ngày cận cuối năm, tôi với chị Trang nhìn nhau đồng thanh: "ui quán này mở lâu v~, ăn từ hồi mình mới cấp 3!!" Mấy cái xiên gà, phô mai que, với cốc chè thạch, trên cái nền gạch sân chơi tập thể cũ. Tôi nhìn chị hỏi: "Chẳng biết cái hồi ấy, mình ngồi đây nói với nhau những chuyện gì nhỉ?" Chả biết đã nói chuyện tình củm bọ xít gì, hay những viển vông mơ tưởng tương lai thế nọ thế kia, hay là chuyện chính trị thế giới lúc đó, thì cũng chả biết hahaa. Bây giờ, vẫn ngồi trên cái sân cũ này, tôi với chị nói chuyện gia đình, chuyện cửa hàng, công việc, ít bới chuyện quá khứ nữa, và cũng thôi mơ chuyện viển vông, thế liệu có phải là đã nhớn hơn một chút không nhỉ? Và nếu vài năm nữa cái khu đất này không bị lu đi (dự án thì cũng có từ nhiều năm rồi) thì chắc chúng tôi vẫn sẽ cười với nhau mà hỏi cái hồi này mình đang nói chuyện gì, đang nghĩ chuyện gì nhỉ? Chẳng ai mà biết được mấy năm sau mình sẽ như thế nào. Có thể lúc đấy tay cầm xiên gà nhưng mồm quát con bớt nghịch. Có thể lúc đấy chẳng còn cái xiên gà nào vì cái sân này đã mọc lên một toà nhà khác. Có thể Miên cũng chỉ mở nốt năm nay. Có thể lúc đấy vô số người hỏi ui đang định đến mà quán lại đóng :))) Tôi chẳng bất ngờ với mấy chuyện ấy nữa, vì chắc tôi đang học làm người nhớn. Người nhớn xung quanh tôi thì toàn người cả nghĩ, hay lo, và chỉ thích tiêu cực (nhiều tiền), tôi nghĩ đấy chả phải nhớn, mà là lạc hậu - ý là cứ đi lạc mãi trong cái quá khứ, còn cái thực tại thì để quên. Người nhớn là phải "Alo chiều qua chị làm lon bia nhá, mới đi TH về có mấy cái nem chua" nhưng vẫn nhớ bắt xe đi vì mình uống đồ cồn mà 😝
Không đầu không cuối, lan man hơi nhiều. Dù chúng mình có ở lại hay không, có ở đây bao lâu, thì chắc sau này cũng có ai đấy nhắc tên Miên trong một câu gió thoảng "Ê ngày trước tao ngồi ở đây..." Vậy là đủ vui đến ngày cuối cùng rồi ☺️
Miên.2026