25/02/2023
thi thoảng chợt thấy nhớ những bạn khách quen qua quán, rồi nghĩ dạo này mọi người thế nào, vẫn khoẻ chứ, vẫn vui chứ, vẫn uống cà phê ngon phải không. nhanh quá thoáng chốc đã mấy năm không gặp nhau. có khi đi qua con ngõ nhỏ ngày xưa đều đặn đi giao cà phê mỗi ngày, thấy nhớ mọi người quá. tôi vẫn giữ chiếc bật lửa của bạn khách cũ, hẹn tôi đừng trả lại cho đến khi cậu mở quán lại nhé. có lẽ đợi đến ngày ấy, cậu sẽ tới cùng bé con nhà cậu, đi cùng vợ cậu nữa. (nghĩ đến khung cảnh ấy vui quá).
hôm nay tôi đi uống cà phê ở quán cà phê tôi thích, bạn phục vụ dễ thương lắm, đợi đến lúc tôi về, bạn bảo chị nhớ em không, ngày trước chị mở quán cà phê phải không, chị từng ngồi ở góc này này, em đợi mãi không thấy chị qua đây, sao tự nhiên không thấy chị nữa, cuối cùng cũng gặp chị rồi.
bảo hạnh phúc thì hơi sến, nhưng ngày xưa tôi nghĩ tôi thích cà phê giả vờ thôi, thì ra là tôi yêu thật. cái tên tưởng như vô tình lại rất thấm thía: in our day coffee.
Oh, i like the way that you say things.