13/02/2018
Tết!
Nhiều lúc nhìn vào Tết, mới hiểu vì sao người Việt mình tâm khó mà vui.
Đáng lẽ mỗi khi Tết về, ta được đón một kì nghỉ dài, ta về với gia đình, ta làm những gì ta muốn trong quãng thời gian hiếm hoi mà ta tích cóp được ít tiền, tích cóp được ít niềm vui. Nhưng thay vào đó, quá nhiều những lễ nghĩa của cuộc sống đã lấy hết quả ta không chỉ sức lực, tiền bạc mà còn làm cho ta thấy mệt nhoài, có lẽ với nhiều người, nó còn mệt hơn nhiều lúc ta đi làm.
Lo chuẩn bị Tết: hoa, đồ ăn, dọn nhà, làm đủ thứ như thể cả năm qua ta chẳng làm những điều đó. Tất bật đi mua hoa, chọn lựa, mặc cả, đôi khi còn chửi cả nhau... Rồi đồ ăn, trời ơi, thịt gà, thịt lợn, thịt bò... Nhiều quá trời thịt, ngày xưa người ta mong tết đến để có nhiều thịt ăn vì cuộc sống khốn khó. Nhưng giờ cuộc sống đã khác, ấy thế mà, ai cũng tặng nhau thịt thà, ai cũng trữ trong nhà không biết bao nhiêu món, bao nhiêu rau cỏ, như thể, tôi nghĩ, chắc là tận thế rồi.
Lo quan hệ: tặng quà, đi tết sếp, sếp mệt vì nhận quà, nhân viên thì oải vì quá tốn kém cho chuyện quà cáp. Đáng lẽ chỉ con cái lo cho bố mẹ, người thân tặng nhau ít đồ ăn, hàng xóm trao đổi nhau những gì mình có... Cái thủ tục này làm sao mà có thể bỏ đi thì chắc nhiều người khoẻ lắm. Tivi cứ ra rả chuyện hạn chế nhận quà tết, nhưng cứ thử không có quà tết, hay thử biếu coi, có ai không nhận, có mấy người sẵn sàng từ chối đây. Nó thành một nếp văn hoá mất rồi chứ không đơn thuần là một hành vi không tốt và không nên hoan nghênh nữa.
Áp lực lên con cháu: một loạt các câu hỏi mà người lớn sẽ hỏi như thể muốn đi vào trong gan ruột của mấy đứa được hỏi: vợ/ chồng con, người yêu, lương, học hành... Mọi thứ đều được hỏi đến, ta nhoẻn miệng nở nụ cười với ai thì y như rằng, trong lòng phải cười khổ, khó chịu và chán. Riêng tư dường như là thứ mà thế hệ này vẫn chưa hiểu và có lẽ cần vài thế hệ nữa để hiểu.
Áp lực lên con dâu: Phải về nhà chồng, lo dọn dẹp, lo cơm nước... có lẽ giờ thì ít rồi, nhưng mà chắc hẳn cái việc về tết nhà chồng vẫn là điều bắt buộc và nó cho thấy xã hội vẫn còn trọng nam khinh nữ quá nhiều. Có biết bao nhiêu người phụ nữ sợ hãi ngày Tết chỉ vì lễ lạt, mâm cúng... Thở, thời gian để thở còn chẳng có chứ đừng nói là tết.
Một tỉ thứ cho tết. Chắc chỉ có sáng mồng 1 là đúng ta được sống trong tết, bình yên, đi chùa, và không ai khó chịu với ai. Nhưng có đáng phải chịu tất cả một lô thứ áp lực ở trên để chỉ được 1-2 ngày tết.
Không đáng. Tất nhiên tôi thích tết, và không đồng ý chuyện bỏ tết ta. Nhưng như nhiều thứ đã thay đổi, cách đón tết của chúng ta cũng cần phải thay đổi thôi.
Tết, hãy là ngày nghỉ, kì nghỉ, chứ không phải là quãng thời gian để ta tra tấn nhau và tự tra tấn mình.
-Nguồn: Tuấn lalarme