07/05/2026
TỪ BAO GIỜ CHÚNG TA TỰ TRÓI BUỘC MÌNH VÀO CÁI MÁC "MẸ ĐẢM"?
Nhà mình ngày xưa, hồi chưa lấy chồng, là khu tập thể K5 khu Ao Sen, đối diện trường Kiến trúc và ĐH An ninh giáp Hà Đông.
Cứ 5-6h sáng, là cả khu tập thể đều sáng đèn bếp, í ới gọi con dậy, nhà hàng xóm thấy đèn bếp sáng trưng, tiếng xoong chảo lảng xoảng xen lẫn tiếng mẹ giục con ầm ĩ. Chợt thấy thương và nhớ lại chính mình của nhiều năm trước.
Rồi đi lấy chồng, và mình cũng làm thế, vì mẹ mình cũng làm thế, bà ngoại cũng dạy mẹ như thế !!!!!
Mình cũng từng có những ngày như thế. Cài báo thức từ 5h sáng, đầu tóc rối bù, quần áo ám mùi khói bếp chỉ để tự tay làm một bữa sáng nóng sốt cho chồng con. Lúc đó, mình tự hào lắm, cứ đinh ninh thế mới là "đảm đang", là chuẩn mực của người mẹ tốt.
Nhưng sự thật là mình kiệt sức. Buổi sáng trước khi đi học đi làm chỉ có đúng 15 phút, mẹ con như đánh trận, chẳng ai kịp mỉm cười với ai một cái.
Có những hôm oải quá, mình mua đồ làm sẵn, đồ đông lạnh ngoài chợ cho nhanh. Nhưng các mẹ tin không, vừa nhìn con ăn, lòng mình vừa thắt lại vì áy náy. Câu hỏi cứ lảng vảng trong đầu: "Mình có đang làm một người mẹ vô tâm không? Nhỡ trong này có hóa chất, có men nở công nghiệp, có thịt ôi thiu thì sao?". Cảm giác tội lỗi và thấp thỏm bất an ấy nó còn mệt mỏi hơn cả việc phải thức khuya dậy sớm.
Sau này, khi số phận đưa đẩy vào căn bếp chuyên nghiệp, tự tay nhào từng mẻ men tươi, mình mới nhận ra một sự thật: Phụ nữ chúng ta đang tự làm khổ nhau bằng một chữ "Đảm" khắt khe quá.
Căn bếp sinh ra là để giữ lửa yêu thương, chứ đâu phải là nơi vắt kiệt sức lực của phụ nữ! Mình nhận ra, sự "Khéo léo" của người mẹ hiện đại không nằm ở việc bạn tự tay băm bao nhiêu lạng thịt mỗi sáng. Nó nằm ở việc bạn biết uỷ thác phần lích kích, nhọc nhằn đó cho một nơi bạn thực sự an tâm.
Sáng nay nhà mình cũng ăn sáng tại nhà. Nhưng không có chiếc chảo, cái thớt nào phải bày ra.
Chỉ mất 15 phút, mình thong thả uống cốc nước ấm, tô lại chút son, nhìn con cắn ngập nhân chiếc bánh bao nguyên cám. Không còn sự áy náy sợ thực phẩm bẩn, không còn sự cáu gắt vội vàng.
Và đó cũng là lý do vì sao bếp nhà mình luôn nhịp nhàng cả ngày. Mình và những người thợ cặm cụi thái tay từng thớ thịt tươi, canh từng mẻ bột ủ chậm... chỉ để đổi lấy cái cảm giác "mẹ nhàn tênh, con êm bụng" ấy cho chính mình, và cho những người chị em cũng đang gánh vác tổ ấm giống mình.
Các chị ạ, buông bỏ bớt đi để thảnh thơi. Cuộc đời này ngắn lắm, 15 phút buổi sáng ấy, mẹ xứng đáng để tô lại màu son và ngắm con cười.
(Kỷ niệm ngày giải phóng Điện Biên Phủ, chợt có vài lời chia sẻ cùng chị em...) - Tú Anh (Mẹ Khoai) - 7/5/2026