12/03/2016
Cái này để dành đêm hẵng đọc nhé cả nhà😝😝😝
Tiếp theo và hết👍🏻👍🏻👍🏻
An Cafe
Cafe_ Hàng Xách Tay...
Địa chỉ: B7 Kim Liên_Phạm Ngọc Thạch
Điện Thoại: 0967787012
Cái này để dành đêm hẵng đọc nhé cả nhà😝😝😝
Tiếp theo và hết👍🏻👍🏻👍🏻
Cái này để dành đêm hẵng đọc nhé cả nhà😝😝😝
Chuyện hay...
BUÔNG TAY ĐỂ GIỮ CHỒNG
Thảo và Hưng yêu nhau hơn 6 năm và cưới nhau hơn 7 năm, có một bé trai đầu lòng và một cặp song sinh long phụng. Chồng Thảo làm xa nhà hơn 3 giờ chạy xe máy nên mỗi cuối tuần anh mới về nhà, Thảo sống cùng bố mẹ chồng. Khi cô có bầu đứa đầu tiên, vợ chồng gom góp tiền xây nhà, mượn thêm vài trăm tiền tiết kiệm và lương hưu của bố chồng nên đã có 1 căn nhà khang trang.
Thời gian đó, qua vài biểu hiện lạ của chồng, Thảo biết anh có bồ nhí. Hôm đó Thảo xin nghỉ nửa ngày đón xe xuống chỗ của chồng và nhờ 1 bác xe ôm theo dõi chồng. 2 ngày sau, Thảo tận mắt thấy chồng chở cô bồ về phòng trọ. Khi ấy cô đang ngồi ở 1 quán cafe đầu hẻm và điện cho chồng, anh nói dối là đang đi nhậu với bạn bè, nhưng khi nghe cô bảo: "Nếu anh còn muốn giữ cái gia đình này thì bước vào quán cafe sau lưng anh, hoặc em cho người mang đơn li hôn và chấm hết, chúng ta không còn gì để nói".
Chồng cô bước vào quán cafe với 1 khuôn mặt tái mét, lắp bắp không ra tiếng. Thảo chỉ nói mấy câu "Anh có 2 lựa chọn, hoặc kí vào tờ đơn ly hôn này, em chỉ cần 3 đứa con, còn toàn bộ tài sản là của anh. Hoặc anh có 2 tuần để kết thúc mọi việc với cô nhân tình của anh, em coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra và đừng bao giờ để lặp lại chuyện này lần thứ 2".
Hơn 1 tuần sau, Thảo nhận được 1 cuộc điện thoại, cô ta bảo: "Chị có phải là vợ của anh Hưng không? Em là bạn gái của anh ấy, em đang đứng trước cổng công ty chị, chị ra ngoài gặp em 1 lát nhé". Thảo bảo đầu tuần tôi có nhiều cuộc họp rất bận, để chiều tối về rồi muốn nói gì thì nói . Nhưng cô ta trả lời: "Vậy thì để em về nhà chị đợi vậy, có phải nhà chị ở số...đường…, hiện giờ có 2 ông bà đang trông 2 đứa cháu ở nhà phải không chị?" Thảo giận run người. Lấy lý do nhà có việc gấp để xin phép nghỉ một ngày, điện thoại cho chồng về gấp sau đó đi gặp cô ả.
Cô ta mở cho Thảo xem đoạn video chồng Thảo nói chia tay với cô ta. Chồng cô bảo với cô ta là anh ta lấy Thảo vì tình thương, rằng con trai đầu của cô là kết quả của việc cô đi lang chạ với người đàn ông khác, bố mẹ cô quì lạy van xin anh ta cưới cô. Vì bố mẹ anh quí và thương cô nên anh ta lấy cô chứ không phải vì anh ta yêu cô. Kể từ khi gặp cô ta, anh ta mới biết thế nào là hạnh phúc.
Thảo sốc đến á khẩu, nhưng không cho phép mình khóc. Rồi cô ta bảo Thảo "Chị thương anh Hưng, chị thương em, chị cho bọn em một cơ hội được hạnh phúc, chị đừng làm khổ anh ấy nữa, chị li hôn được không? Anh Hưng vì bố mẹ nên không dám bỏ chị chứ thực sự anh ấy không yêu chị, chỉ có em mới mang lại hạnh phúc cho anh ấy”.
Thảo cười bảo với cô ta rằng: "Ừ, chị cũng có nghe anh Hưng nói về em, chuyện của anh chị thì chị cũng đang chuẩn bị nộp đơn để giải thoát cho anh ấy được sống hạnh phúc. Em cầm tờ đơn này đưa cho anh ấy nhé, chị kí rồi đấy, yên tâm nha, giờ chị mời em về nhà chị cho biết nhà cửa, ông bà cũng dễ chịu lắm”.
Trước khi đưa cô ta về nhà, Thảo chạy qua trường mẫu giáo đón con về. Bố mẹ chồng thấy cô về giữa ngày thì hơi ngạc nhiên, nhưng khi cô bảo có cô bạn ở xa lâu ngày không gặp nên đưa về nhà chơi. Thảo vẫn chuẩn bị cơm trưa, mời nhân tình của chồng ăn. Cô ta nhìn 2 đứa con sinh đôi của cô bảo: "2 bác vất vả quá, tuổi này rồi mà còn phải trông con cho người ta, em nghe anh Hưng bảo mỗi tháng ba mẹ chúng trả cũng được 3 triệu phải không chị?" Thảo cười không ra nước mắt.
Căn giờ chồng gần về tới nhà, Thảo ôm 3 đứa con rồi bảo bố mẹ chồng ra bàn ngồi nói chuyện. Chồng về tới nơi, nhìn cô ta sửng sốt. Cô bảo bố mẹ chồng: "Buổi nói chuyện hôm nay, hi vọng chỉ có 1 mình con nói, đừng ai xen vào, sau đó mọi người muốn nói gì thì nói, con không nghe, chỉ cần 1 trong 4 người lên tiếng, mọi việc kết thúc con không nói gì thêm”.
Thấy bố mẹ chồng tỏ vẻ bất ngờ, cô nói tiếp: “Thưa bố mẹ đây là Hằng, bạn gái của chồng con, hôm nay cô ấy đến đây là để bảo con li dị chồng để họ có cơ hội được hạnh phúc. Con về làm dâu bố mẹ 7 năm nay, không có điều gì phàn nàn cả, nhưng chồng con bảo, anh ấy lấy con là vì thương hại, vì vâng lời bố mẹ. 3 đứa con của con không phải là con của anh ấy.
Con gửi bố mẹ sổ tiết kiệm, tiền hồi xưa vợ chồng con mượn xây nhà, cộng với tiền lương hưu của bố nhờ con giữ, hơn 600 triệu. Con chỉ xin bố mẹ 1 điều, ngày con cưới, bố mẹ thưa chuyện với bố mẹ con, con bước vào nhà này đàng hoàng thì khi ra cũng phải đàng hoàng, bố mẹ nói chuyện với bố mẹ con cho phải đạo.
Còn anh (cô quay sang chồng) bảo: Anh lấy tư cách gì để thương hại em vậy anh? Hơn 30 tuổi, đã bao giờ anh pha cho bố anh ấm trà chưa? Nấu cho mẹ anh 1 bát mì chưa? Lấy anh bao năm, đẻ cho anh 3 đứa con, nuôi nó lớn từng này, có khi nào anh cầm chổi quét hộ em cái nhà hay rót cho em li nước chưa?
Trước khi đẻ con cho anh, thử hỏi cô bồ anh có vé mà so sánh với em về nhan sắc, ngây thơ trong sáng không? Anh đã quên anh phải vất vả thế nào mới tán tỉnh và rước em về nhà? Anh đã quên anh vui như thế nào khi biết em mang thai Bin? 3 đứa con anh lớn từng này nhưng chưa phải uống một giọt sữa ngoài nào? Mỗi ngày em đều dậy lúc 5 giờ sáng, đi chợ mua đồ tươi về nấu cháo cho con anh, pha trà cho bố anh, đưa đón con đi làm.
Người ta có chồng đỡ đần, còn em, nửa đêm 2 giờ sáng đón taxi đưa con vào viện, 2 tay ôm 2 đứa. Một nách 3 con mọn, cũng đi làm 8 giờ như bất kì ai, phải làm trăm thứ việc đáng lẽ ra người chồng phải làm, thử hỏi có khi nào con tè ra quần mà anh phải thay chưa?
Anh có 2 sự lựa chọn, kí vào lá đơn này, sổ đỏ và toàn bộ tài sản là của anh, cả toàn bộ lương thưởng mấy năm nay em chưa hề đụng vào. Vốn dự định mua đất cho con cái sau này, nhưng em cho anh coi như mừng cưới để anh đi tìm cái anh gọi là hạnh phúc thật sự.
Trước khi li dị, em sẽ ra Ủy ban làm lại giấy khai sinh, hủy tên cha của 3 đứa, làm mẹ đơn thân, nếu họ cần làm chứng thì mong anh giúp, em tin là lương mỗi tháng gần 30 triệu em có thể nuôi 3 đứa nên người. Và em tin con em lớn lên nó cũng hiểu và không cần người cha tạo ra nó nhưng chối bỏ nó.
Hoặc là anh xóa bỏ tờ đơn này và chấm dứt hoàn toàn quan hệ với cô này. Nhưng hãy nhớ 1 điều, em chấp nhận sai lầm này vì con chứ quên và tha thứ thì không bao giờ, và không có lần thứ 2 xảy ra. Anh có 10 phút suy nghĩ, em và con đi dọn đồ, em đã gọi taxi đợi trước cổng rồi, 1 khi em bước ra khỏi căn nhà này thì anh không bao giờ còn cơ hội nữa”.
Sau đó Thảo quay sang cô bồ bảo: “Chị không cần biết chồng chị nói gì với em, nhưng cứ nhìn 3 đứa con chị thì em biết là con ai. Đấy, bố mẹ chồng chị đấy, chồng chị đấy, cả ngôi nhà và toàn bộ tiền bạc tài sản, em cứ lấy đi nhé. Chị tin em có thể chăm sóc được bố mẹ chồng chị và mang lại hạnh phúc cho chồng chị, có khi làm tốt hơn chị.
Nhưng em ạ, hãy cứ sinh 3 đứa con rồi lo cho nó đi, đến khi em tàn tạ, xấu xí rồi 1 ngày đẹp trời như thế này, một cô bồ trẻ trung xinh đẹp nào đó rớt từ trên trời rơi xuống và bảo "Chị hãy li dị chồng cho em và anh ấy cơ hội hạnh phúc" đi rồi xem em có làm được như chị không?
May cho em là gặp chị, gặp người khác, xem người ta có kéo cả dòng họ ra đập cho em một trận, có khi bỏ mạng ở đây rồi đấy? Đời thuở nhà ai, người thứ ba tự cho mình cái quyền đòi người vợ danh chính ngôn thuận được cả pháp luật và xã hội thừa nhận phải nhường chồng cho mình. Chị không nhường chồng cho em mà chị vứt đi, em đến mà nhặt, chị không cần loại chồng tệ bạc như thế này”.
Sau khi nói xong, Thảo bỏ đi dọn đồ đạc, nhưng chồng cô ôm lấy cô và con bảo: "Anh không thể mất em, xin em cho anh 1 cơ hội sửa lỗi". Cô bồ ấy cũng rời khỏi nhà tôi trong nước mắt và mất dấu từ đó.
Câu chuyện đã qua hơn 1 năm, không ai nhắc lại nữa nhưng vẫn còn đó 1 nỗi đau cô nhắc mình phải nhớ. Từ đó, bố mẹ chồng cô thương cô hơn, chồng về cũng chịu khó lau chùi nhà cửa, giặt đồ, phụ giúp cô những việc khác. Thật sự, thời gian đầu, chỉ cần chồng đụng vào người, cô cảm giác cực kì ghê tởm, tổn thương. Nhưng vợ chồng là duyên số, họa phúc cùng nhau gánh vác, rồi cũng ổn cả.
Giữ chồng đôi khi buông cũng là 1 cách để giữ vì nếu anh ta thực sự cần vợ con thì anh ta sẽ biết làm thế nào, đừng dễ dàng tha thứ và chấp nhận, kẻo 1 ngày anh ta lại tái phạm. Cho anh ta thêm cơ hội nhưng anh ta không biết trân trọng thì cũng không cần níu giữ👍🏻👍🏻👍🏻
Cô gái nào đó đã sống trong sự tổn thương tột cùng, đến thời điểm hiện tại cũng không có lối thoát cho cuộc đời thì hãy cứ mạnh mẽ lên nhé, bởi cuộc đời rộng lớn lắm bạn đâu đã thấy hết được cơ hội sống của đời mình. Hãy đứng dậy và đi đi, tới thử 1 vùng đất mới để làm lại từ đầu nhé.
Tớ đã từng làm cái nghề mà thiên hạ gọi là đĩ, đã từng đi ăn trộm, chỉ là không có gan để ăn cướp và giết người mà thôi. Tớ đã từng tự tử để kết thúc cái thể xác thối rữa nhưng bước thêm 1 bước nữa thôi, tớ đã lột xác để trở thành người một người đàn bà được yêu thương. Tớ mất mẹ từ nhỏ, dì ghẻ đúng ý nghĩa của miệng đời, khốn nạn với đứa con riêng của chồng không để đâu cho hết được. Đỗ được vào cao đẳng truyền hình tỉnh , 18 tuổi t thoát khỏi địa ngục nhỏ bé để bước sang trang mới mà đâu biết địa ngục lớn hơn đang chờ đón mình. Không trách ai, là do tớ đã lựa chọn mọi người ah. Tiền bố dấm dúi cho mỗi tháng ko đủ 1 tuần tiền ăn, uống hồ đủ thứ tiền khác của 1 đứa sinh viên phải trang trải, t đi làm thêm, ban đầu là đi bán quần áo nửa ngày rồi bê cafe, nhà hàng ăn... Cũng đủ trang trải cho cuộc sống. Hạnh phúc nhưng mệt lắm. Rồi quen anh, là khách của quán bia tớ làm thêm. Không đẹp trai nhưng nhìn phong độ, lời nói dễ thương. Sau gần 4 tháng cưa cẩm tớ nhận lời yêu anh, thực sự đã thích a trước rồi nhưng m mặc cảm cho cái số phận nhưng rồi 1 đứa con gái mới lớn sao bỏ qua được cám dỗ ngọt ngào, tuyệt nhiên m ko bao giờ nhắc tới chuyện gia đình. Chỉ nói ba mẹ là nông dân ở quê, còn 1 đứa em gái.
Anh là dân kinh doanh, công việc bộn bề nhưng luôn dành thời gian đủ để quan tâm, cấm mình đi làm thêm vì nói ko sợ đi làm lại bị zai cưa và tập trung cho học, a sẽ hỗ trợ, sau này ra trường đi làm trả anh bằng cách sinh cho anh hai đứa con và là 1 người vợ đảm là được. Hạnh phúc viên mãn quá. Thấy số phận đã mỉm cười, câu được 1 anh đại gia, bởi mình hiểu số tiền chi cho mình và những buổi đi chơi là không ít. Rồi cái gì đến cũng sẽ đến. Mình có thai, hơn 1 tháng. Anh nói a để e quyền quyết định, nếu để con lại e sẽ phải hy sinh tương lai của mình, em đã đủ chín chắn để làm mẹ? Tất nhiên m đã bảo a đưa đi phá bởi mình chưa sẵn sàng và bởi mình sợ, sợ sẽ phải đối diện với cái địa ngục mới được thoát ra kia. Sau lần đó a thương yêu mình hơn. Cũng gần kết thúc năm thứ hai, tối đó con bạn cùng phòng phóng xe về vội, mặt trắng bệch, nó ko vòng vo mà nói thẳng mặt: hôm nay buổi dậy gia sư đầu tiên, t nghỉ dạy luôn, nó liên quan tới mày. Mày và a Đức là sao, m về nhà a ấy chưa, mày đã biết hay chưa biết, a ấy có gia đình đoàng hoàng, đứa trẻ t dạy tối nay là con gái anh ấy, gần 7 tuổi....gia đình anh ấy vẫn hạnh phúc, không có vấn đề gì, bà giúp việc nói bố mẹ nó bận suốt ấy.... Trời ơi , mình cứ đứng đó như vừa nghe xong 1 câu chuyện của ai đó, vẫn đủ bình tĩnh vì mình ko biết thực hư chuyện ra sao. 1 sự nhầm nhọt thôi chứ ah. Thế mà đó là sự thật mọi người ah. Người mình nghĩ trên đời này chỉ có 1, nếu thiếu a mình chắc sẽ chết hoá ra chỉ là 1 thằng đểu. Khốn nạn, không phải đau đớn vì đời con gái đã bị trao nhầm cho 1 thằng đểu, mà đau đớn vì không còn 1 hy vọng để sống. Hoá ra cuộc đời không đơn giản đến vậy, a là cái cớ nhỏ để cho tôi bước vào đời làm gái.
Anh ta đến với tớ đơn giản là vì lạ, là món mới, là thứ cảm giác tình dục mà bên vợ đã nhạt nhoà. Anh giỏi. Giỏi vì lừa được cả hai con đàn bà ngu va ko de lai gi goi la dau vet. Đã vốn quen ăn ở trên đồng tiền của anh, giờ bắt đầu lại, có khó ko? Khốn khó thế nào cũng phải chịu mà nhẫn nhục, vì ko có đường mà lùi. Nếu đơn giản như thế, đời rồi sẽ tươi đẹp mà thôi. Đời ko như là mơ. Sau khoảng hơn 3 tháng, sắp nghỉ hè, mình dự định làm cả hè luôn nên ở lại thành phố. Thằng bạn anh- đối tác của anh, những kẻ cùng giúp a dối trá tên Thanh, do 1 vụ ăn chia ko đồng đều ngã ngửa, trở mặt với nhau, hắn nghĩ sẽ dạy cho a bài học, đã tâu bẩm gọn gàng với vợ anh chuyện hai năm qua a sống hạnh phúc ra sao. Họ đâu biết tôi đã dứt ra khi biết sự thật rồi, tớ đâu phải gái la liếm tiền của đàn ông, cũng chỉ là 1 đứa bị lừa. Vợ anh lên trường, đúng buổi học cuối, làm ẫm ĩ, xé tan thân xác tớ. Chị ta tìm về quê tớ, cho cả tổng biết tớ là con đĩ đi cướp chồng. Thế là xong. Lúc đo tớ nghĩ chị ta tầm thường quá, đã giết chết 1 con người rồi, sao ko nghe tớ nói 1 lời đã. Nếu ko phải tớ thì chồng chị cũng có 1 con khác rồi, chồng chị đâu hiền lành tử tế để gái đường dụ dỗ đâu. Đớn đau thật đấy. Tớ bỏ học lúc 20 tuổi và bỏ quê luôn từ khi đó.
Lên Hà Nội để đi học nghề gì đó, tớ có 270k trong túi, đồ dùng quần áo mà hắn ta mua cho tớ vẫn giữ để dùng. Tớ thực tế. Vứt bỏ hết đi tớ ra ngoài đường chơ chọi. Nói về t 1 chút, cao 1m63, ko đẹp nhưng xinh vừa đủ, t cũng vừa đủ khéo làm những việc đơn giản thôi, còn làm những món ngon của lạ, bánh trái hay vẽ móng, làm tóc,,,,tớ chưa biết làm, ko có gu thẩm mỹ nữa, vì đơn giản tớ là gái nhà quê, cũng chưa bao giờ tiếp xúc với những thứ ấy. Lên đây tớ ko biết xin học gì. Đi học nghề gì đó cũng phải có ít tiền . Vật vạ ban ngày tối sợ nên phải ở trọ, mọi người có thể ko tin, có cái điện thoại sam sung cũ a ta tặng đợt sinh nhật năm trước t cầm bán được 650k, số tiền còn lại cuối cùng trước khi tìm được chỗ mà làm. Cuối cùng t xin vào bê bia ở 1 nhà hàng ở Lê Đức Thọ gần svđ Mỹ Đình ý, ăn ở đó luôn ah.
Làm yên ổn ở đó được khoảng 5 tháng, ko nghĩ ngợi điều gì to tát, chỉ lo làm kiếm thêm ít tiền nữa để đi buôn quần áo. Làm ở đấy, tiếp xúc với đủ kiểu người, khôn hơn chút, tuyệt nhiên ko lả lơi, cảm động bất cứ thứ tình cảm gì để cho đời còn có thứ để hy vọng. Có lẽ mấy đứa làm ở cùng đó cho mình là dân tộc, ngu ngu nhưng ko phải , chỉ là mình chưa có đủ thời gian để làm lại mình, để bắt đầu có bạn bè có những mối quan hệ mới mà thôi. Cũng lại đúng vào cái mùa hè, bà chủ về nhà ngoại đẻ đứa thứ hai, anh chủ ngon ngọt tại chị chủ chúng mày khó tính khó nết quá nên đâm ra a lại không thoải mái với các cô chú được. Tối nay hết khách a chiêu đãi hết, 23 giờ vẫn còn hai bàn, a chủ cho khai mạc, uống tới 1h thì cả hội cũng mệt, đứa ko uống được cũng uống vì vui, lão cũng say, kêu tớ đem lên phòng cho mấy cái khăn ướt. Quả thực tớ ko mảy may nghĩ bất cứ điều gì. Có lẽ chả cần con gái phải đẹp phải xinh thì zai mới thích đâu, chỉ cần biết nằm ngửa ra cho nó chịch là nó thích rồi. Tớ bị nó vật ra, nói 1 câu gọn: e ko phải nói gì, phòng hát này cách âm mà. Vậy là xong. Mấy đứa nhân viên làm cùng, chắc chắn có đứa biết, nhưng im. Chán chường. Hôm sau lão ấy bảo a xin lỗi anh say, m chỉ hỏi lại 1 câu: sao a ko nhắm đứa nào lại nhắm đúng em vậy? - Em dễ thương. Tớ thề từ trước tới khi đó tớ chưa bao giờ chửi bậy 1 câu nào mà bắt đầu lúc đó tục tĩu văng khỏi mồm ko biết ngượng. Tớ chỉ nói lại 1 câu thôi: a thanh toán đủ tiền cho em đi, đàn bà cần đ.. Gì phải xinh hay đep, biết nằm ngửa cho đàn ông chịch cái là nó theo thôi. Còn 11 ngày nữa hết tháng nhưng lão trả đủ lương, có lẽ cũng muốn tớ đi êm xuôi để khỏi phiền luỵ. Cầm những đồng tiền ấy ko khác nào tiền gái bao, trước kia cũng cầm tiền zai nuôi đấy nhưng sao nó lại không ê chề nhục nhã như lúc này. Đã có nhơ nhớp, muốn làm người tốt cũng khó. Đời không mạnh mẽ thì quy luật sẽ vùi dập, dẫm nát lên mình thôi. Tớ ra thuê trọ ở, không xác định học gì làm gì nữa, không bằng cấp, không nghề nghiệp, mấy đứa bạn bưng bê, ít tiền.. Làm gì để tiếp tục. Tớ nhờ 1 đứa sinh viên, là bạn quen lúc làm ở quán bia, mua cho 1 cái laptop cũ 4.2 triệu để lên mạng tìm tòi mua bán, đâu có thời gian để mà chán nản, nếu nghĩ sẽ đến đường cùng rồi tự tử mà thôi. Rồi t tìm đuoc 1 trung tâm dạy trang điểm và hướng dẫn ra nghề, học 1 tháng thôi ah. Tớ chỉ biết bôi 1 tí kem nền, chát ít phấn nhẹ và quẹt son đỏ, từ lúc quen tên khốn nạn xưa. Đi học 1 tháng tớ biết thêm về mấy thứ đồ trang điểm, chị dạy ở đó bảo e làm bán mỹ phẩm online trên mạng đi. Còn hơn chục triệu tớ lấy hết hàng mỹ phẩm Hàn về bán. Đăng bán trên mạng, ko bạn bè, ko biết cách bán....chả có ma nào mua. Sau hơn 1 tháng t vào hội thanh lí bán lại hết, lỗ 4.7. Còn mấy triệu t mua 1 cái điem thoai HTC và trả tiền phòng cùng đứa ở ghép. Tớ xin vào làm quán karaoke, vì tư tưởng t đã thay đổi lớn. Thích làm những gì mình muốn. Tớ ko chủ động mồi chài ai cả nhưng tớ biết lấy thân mình ra để lả lơi, cũng không vì tiền, mà vì được thoả mãn nhu cầu: đi chơi, mua sắm, rượu chè và những thú vui mà mọi người gọi là tệ nạn. Tớ cặp với 1 anh, sau mới biết là anh buôn thuốc lắc. Anh dấu, thích vì 1 lần đang chở đi chơi bằng xe lead , a bảo e xuống đi, nhanh, đổi xe khác rồi quay lại đón. ( chuyện này sau này mình mới biết anh ấy dù gì cũng có phần lương thiện) chết nhưng ko muốn người khác luỵ vì mình, đoi xe vì nếu bị bắt thì mình cũng ko vào cùng a) . Lúc a ấy gọi điện bảo a hết sạch tiền, anh đang trốn, có thể đưa anh 2 triệu, tớ hết tiền, đứa ở cùng phòng tớ để ví ở nhà, có 750k , t lấy cả ví lấy tiền đưa anh, còn giấy tờ cmnd, giấy xe, thẻ làm của nó tớ vứt xuống cống. Tớ chính thức trở thành đứa ăn trộm. Khi về nó khóc vì mất vì, trong thâm tâm tớ không hề có chút ăn năn hối hận gì, miệng tớ vẫn không ngớt an ủi nó. Nhưng giả tạo quá. Tớ. Các cậu có tin ko? Tớ ko nhớ chính xác từng người mà tớ đã lên giường. Có thể đó là cuộc tình 1 đêm, 1 đêm vì tình, hay vì tiền, có thể vì rượu bia, có thể là lên giường bởi tối đó không có ai đi chơi cùng...tuyệt nhiên chưa hề lên giường với 1 người đàn ông nào sau hắn ta vì tình yêu cả. Với tớ, không có khái niệm về tình yêu nữa. Tớ chả hề hận ai cả, cũng đâu phải do số phận, mà do tớ đã lựa chọn. Nghĩ lại lúc đó xem nào, tớ có gì nhỉ, ngoài cái thân xác ra tớ chả có gì nữa. Tớ bỏ chơi bời 1 tuần, không phấn son, tắt điện thoại và suy nghĩ, hơn 1 năm tớ cũng chưa về làng quê ấy, bố tớ cũng chả biết tớ sống chết sau này, có lẽ ông ấy hi vọng t đừng bao giờ về nữa thì sao? Làm sao để trở thành người lương thiện được? - điều đó có thể không? Làm sao để mọi người nhìn mình với ánh mắt khác. Tớ đã làm được. Tớ chuyển nơi ở, thay số, tóm lại ko có kẻ nào biết tớ có thể thấy tớ ở Mỹ Đình được nữa. Thay đổi địa bàn hoạt động, tớ sang gần trường Kinh tế quốc dân sống, đóng vai em sinh viên năm 2 vì nhìn mặt tớ cũng khá trẻ, lòng dạ tớ để câu được 1 con cá lớn. Có tiền rồi t sẽ làm được thứ mà tớ muốn. Đi bưng bê cafe trên phố Huế, như 1 con nai tơ ngơ ngác, là đứa sinh viên nghèo đi làm thêm kiếm tiền ăn học. Tớ học không được giỏi, giao tiếp bình thuong nhưng những gì đã đến với cuộc đời tớ , đa khién tớ trở thành con nguoi lừa lọc khôn cùng. Có không ít kẻ để ý, lấy số nhung tớ hieu mục đích của họ là gì, họ nghĩ họ câu tớ, nhưng tớ đang thả tớ ra làm mồi câu 1 con cá mà tớ chưa nhắm được. Rồi mục tiêu cũng tới, tớ gọi là anh mặc dù có thể kém bố tớ chỉ hai ba tuổi mà thôi. Già- giàu- giỏi. Tin tớ thật. Nâng niu tớ như giọt nước sẽ bị vỡ. Để tớ tin thì lão cũng phải bịa ra mấy chuyện như vợ chồng ko còn hạnh phúc, chỉ vì con cái, a quý và trân trọng em,,,giả vờ ngu ngơ tin anh lắm, ban đầu em từ chối từ món quà nhỏ của a, từ chối anh mời ăn, mời đi chơi... Để cái giá" bèo bot" của mình được lên giá. Thật tởm cho bản thân. Hiện giờ t đang sống ở nước ngoài. Sắp tới giờ trưa, tớ xin phép mọi người nghỉ chút, vừa viết t vừa thấy chuyện như vừa xảy ra vậy, bật mí với các cậu đang hóng 1 tẹo là. Hiện giờ t đang rất hạnh phúc ah. Đến giờ vẫn không tin là thế gian thật rộng lớn, vẫn có người đàn ông ở phía cuối con đường. Chút nữa sẽ kể tiếp cho các bạn nghe ah. Cảm ơn mọi ngưoi đã chia sẻ. Có các bạn ib hỏi riêng mình, mình xin phép trả lời sau, mình hứa sẽ trả lời những câu hỏi mà các bạn muốn biết, tớ đã trải qua, điều gì là đúng tớ sẽ chia sẻ. Tớ mất không đến 1 tháng để hoàn thành mục tiêu. Anh già ấy tin lắm, tin tớ ngây ngô trong sáng đến đáng sợ. Tin tớ con nhà lành, ko ham tiền. Ông Phước ấy, để có thể ăn tớ nhanh gọn hơn, đã nghĩ ko ít cách để tiếp cận gần tớ. Ông đâu biết, chỉ gặp tớ tháng trước thôi, trong hoàn cảnh khác tớ đã sẵn sàng lên giường với ông. Ông ấy hỏi: anh nghĩ công việc gia sư thích hợp với em, nhẹ nhàng và có đầu tư cho tương lai, có thời gian để em học tập nữa, hay e về dạy gia sư cho cháu họ anh học lớp 2 được ko? - đó cũng là cơ hội, nhưng tớ sợ... Sợ trình đô lớp 2 t cũng ko dạy được ấy. Nên đã khéo léo nói: bây giờ chương trình đã thay đổi ko như bọn cháu học lúc xưa( nhớ ra lúc đó vẫn xưng chú cháu ah) , cháu sợ ko kèm được em, với cháu ko có khả năng sư phạm. Lão phâm trần hồi dài và nói rằng quan trọng là tạo cho em có phương pháp để tự học là được rồi. Thế rồi tớ cũng liều, muốn để cho ông có nhiều cơ hội với mình. T làm gia sư cho bé Hải Anh khoảng hai tháng, học kém, bố mẹ chỉ lo buôn bán, thằng bé gọi lão là ông trẻ. Lúc ấy tớ kiên trì thật đấy, nỗ lực để ko bị tẩy cái mặt. Chú ấy đề nghị tặng 1 chiếc xe ga để cháu đi dạy và học đỡ vất vả vì đã giúp Hải Anh tiến bộ nhiều. Mọi người ah, lúc đó t cũng ko dạy gì cho bé đó cả mà hầu hết làm qua loa bài tập cô giao và chơi, vì tự do nhà chỉ có giúp việc. Tớ thẳng thừng từ chối, vẫn lóc cóc cái xe đạp màu đỏ. Tớ đi vá lại màng trinh. Và chỉ chờ thời điểm thích hợp. Đợt đó Hà Nội mưa lớn, t mặc chiếc quần jean, áo sơ mi trắng bó sát người đứng ở bến xe buýt đường Láng và Cầu Giấy ấy . Tớ nhắn cho lão cái tin lúc tầm 18h tối: " chú ơi xe cháu bị hỏng, lại ko mang áo mưa nên bị ướt quá, cháu xin phép nghỉ kèm bé tối nay, mai cháu dậy bù dc ko ah?" chú nhanh chóng gọi lại nói, đứng ở đấy đi, chú qua đó liền. Co viec gap gap chau. Tớ đứng đợi với cái xe đạp tuột xích. Khoảng chừng hơn nửa tiếng chú có mặt với con xe Lexus tự lái. Chú bảo bỏ xe đó đi, lên xe đi gấp với chú. Tớ bảo còn xe cháu. Bỏ đi- lão cáu lên. Mấy người ở đó, toàn các bạn sv chắc tầm tuổi tớ trố mắt nhìn, kiểu ngạc nhiên và khinh rẻ. Tớ lên xe như 1 con chuột lột. Đổi cách xưng hô từ đây. Sao em không thương thân em chút nào vậy e? Em ko xót nhưng a xót quá,sao em cứ đày đoạ thân mình thế hả e? Em ko thể mở lòng nghe a kể về anh chút được sao em? Vừa lái lão vừa chở mình lên Thái Hà, mua 1 bộ đồ lót, cái quần thô và áo phông dài, lúc đó tớ nhớ Hà Nội chớm lạnh . Rồi trở đi liền mạch. Tớ ngây thơ ỉ ôi, chú chở cháu đi đâu đấy ah. Cháu xin chú chở cháu về ah. Sáng mai cháu phải lên trường....em không tin anh sao?nếu anh muốn ngủ với em, có nhiều cách lắm, sao phải quen thân em mấy tháng thế này, a không có lợi dụng gì em cả đâu. Em yên tâm. Dẫn em đi chơi, kể e nghe để hiểu a là người thế nào, a ko xấu xa. Hôm nay a có công việc ở tp Hải Dương, đi cùng a 1 chuyến, trong bụng tớ mỉm cười. Tớ ngồi im lặng ko ồn ào tới khách sạn Nam Cường đầu tp Hải Dương. Lão đi vào và đặt phòng trước, sau đó dẫn tớ ra nhà hàng ở đường gì mà có gà ăn ngon lắm, tớ ko nhớ rõ nữa. " các bạn ơi nếu có chia sẻ gì thì viết nhé, đừng cmt chấm hay hóng vì noti làm phiền những người khác theo dõi" tớ vẫn đang viết mà. Trước khi bước vào nhà hàng, chú dặn: đây là đối tác quan trọng của anh, em làm ơn đổi cách xưng hô chút nhé, đừng chú cháu mãi thế, anh già lắm sao, người ta cười anh đấy. Dạ , vâng, cháu hiểu. Vâng, e hiểu. Tớ bị ép uống bia, thực ra tớ uống rất được, nhưng tớ vờ e ko thể uống, hai người đàn ông nháy nhau tha hồ ép...tớ cũng vờ là say. Sau bữa ăn, lão kéo tớ về cafe trên tầng hotel Nam Cường, đẹp, không gian lãng mạn, đến cái mùi nhà vệ sinh cũng thấy thơm tho. Ngồi uống bia tiếp để dễ bày tỏ lòng ah, tớ than thực sự gia đình em cũng bình thường, bố mẹ chu cấp cho ăn học đầy đủ, nhưng e muốn tự lập, muốn đi làm thêm để có kinh nghiệm...cuộc sống của em yên bình thôi ah. Còn anh ? - anh bắt đầu dốc bầu tâm sự. Gia đình anh gốc Hà Nội, bố mẹ là giáo viên, a bươn chải cuộc đời nhiều. Thành công như ngày hôm nay anh đã phải cố nhiều lắm, chỉ tiếc là vợ anh không cùng lòng, anh thương em, a chỉ cần 1 người bạn tri kỉ....để em tin, a sẽ ko lợi dụng gì em cả, anh đặt phòng đôi đó, e vẫn là cô sinh viên trong sáng đáng ngưỡng mộ. Mình về phòng nghỉ mai về sớm em nhé, tớ cố tình giả say như đổ lỗi, tại vừa a ép em uống nhiều quá, e ko tỉnh táo nữa, anh đã phải dìu em lên phòng. Đóng cửa phòng và tắt điện ah. M kêu anh tắm trước đi, e tắm mới ngủ được. Rồi lúc lột hết xiêm y như kịch bản tơ vờ ngã trong nhà tắm. Anh chạy vào nhanh chóng đỡ dậy xuýt xoa em có sao ko? T ko nói câu nào, nằm im cho lão chén hả hê. Hôm đó lão mệt vì lái xe và uống, còn tớ mệt vì phải diễn cái vai ko hợp với mình. Lẽ ra phải điên cuồng trên giường với nhau mới đúng chứ? Sáng hôm sau t đánh thức lão dậy bằng tiếng khóc thút thít. Anh ỉ ôi xin lỗi, a cướp đi đời con gái của em... Anh chở em về và đừng bao giờ liên lạc với em thế. Anh nói anh đã làm thì phải có trách nhiệm với em, ngàn lần xin lỗi em, hãy cho anh có đuoc cơ hội để chăm sóc cho em. Lão ấy không hề mua thuốc cho tớ uống hay đả động gì, vô cùng quan tâm chăm sóc sau đó, thuê 1 căn chung cư cho e ở để em ko vất vả, mua xe cho em, tất cả là để a có cơ hội chén em dễ dàng hơn nữa.,, Tớ cũng ko vội vàng để làm gì, tớ cần thêm thời gian để hiểu lão ấy có tiền tới mức nào và có thể đáp ứng cho tớ đến bao nhiêu. Thời gian đó , tớ rảnh rỗi, thường đọc truyện nhiều, và đi học tiếng anh, để phục vụ cho mục đích sau này của tớ. Có 1 điều khiến tớ thấy vô cùng lạ, bất kể lúc nào tớ gọi hay nhắn lão đều nghe máy trả lời, kể cả đêm tớ thèm ăn cháo chim bồ câu trên đường Hoàng Quốc Việt lão cũng đem tới tận nơi cho, lão ấy không phải người tệ. Mua các thẻ học các khoá kỹ năng sống tặng tớ để đi học, mỗi buổi ngồi cafe là những lời tâm sự chân thành. Quan điểm của anh khi ra đi tài sản để lại cho thế gian là những đứa con, a rất muốn có thêm con, giá e có thể sinh cho anh 1 đứa con gái xinh xắn giống em thì tuyệt vời biết mấy. Được ko e? Tớ đã nghĩ: a muốn thì sẽ có được thôi. Mất 300k để làm cái giấy siêu âm có thai ở khu đô thị Mỹ đình. Tớ trình anh 1 thời gian sau đó, tớ nói em sẽ đi bỏ ngay. Bố mẹ e sẽ giết chết em, và em sẽ ko còn tí tương lai nào cả. Tất cả là do anh. Anh đã vẽ ra 1 kế hoạch hoàn hảo. Làm ơn đừng bỏ con anh. Có tội. Anh đã mong lắm. Em muốn gì cũng được hết. - nếu em ko quen anh, em đã có 1 tương lai đẹp, e đi học ra trường có việc làm, có thể kiếm ra được tiền mua nhà, mua xe, đi du lịch, làm những điều mình có thể, còn giờ bên anh, e còn có thể làm lại cuộc đời ko? - anh yêu thương em như vậy chưa đủ sao Phương? Em có cảm nhận được là anh chân thành với em ko? A có thể về xin bố mẹ em, có cưới hỏi đàng hoàng, hãy là vợ anh nhé. Tớ kể rõ hơn lí do ông ấy có thể nói ra những điều đó là sự thật đấy ah, ông ấy có vợ con đoàng hoàng hết, nhưng là người toàn quyền, gia đình khó thể cản và 1 phần thừa hiểu tớ sẽ đâu dám công khai ông khi mỗi lần tơ kể bố mẹ nghiêm khắc tới thế nào, làng quê sẽ đồn đại ra sao....lão nói e bảo lưu học 1 thời gian đi, em nhanh nhẹn hoạt bát sẽ làm được thôi, sinh con cho anh, e gắng gượng đi, mọi chuyện còn lại anh lo. Sau đó, ông mua cho tớ 1 cái chung cư và 1 sổ tiết kiệm 300 triệu, 1 tài sản với tớ là quá lớn, đủ rồi. Tớ học được từ tên khốn đầu tiên, bài học đắt giá nhất. Và học từ trường đời đầy cay đắng. Mọi người đã theo dõi từ đầu có còn nhớ ko? Trước khi đi học cao đẳng, tớ ko biết tới phấn son hay làm tóc là gì, tớ thường xuyên đi học bằng dép tổ ong, cái quần của tớ còn phải xắn lên để xích xe đạp không cắn vào quần, nhưng nhanh lắm, thói đời đã dạy cho tớ biết tô son chát phấn, biết đi cao gót tới gần 10 phân, biết nói chết rồi áo lót e bị tuột dây anh ah...và đến thế này đấy cậu ah, Lão chăm bẵm cho mình như đứa con cưng, 3 tuần đi khám thai 1 lần và mỗi lần lão mừng lắm. Cũng chua xót. Anh sẽ ko biết được kịch bản tiếp theo là gì đâu. Chỉ đợi có giấy tờ nhà chính chủ thôi ah, nhà đó mua hơn 2 tỉ, số tiền chắc cả đời tớ không có nổi , bỗng dưng sao nhẹ nhàng lừa lọc được thế. Tớ không có tình cảm gì với anh ấy. Chỉ là thói quen không muốn rời, có 1 người quan tâm. Nhà chung cư b3 mỹ đình mua lại nên thủ tục nhanh, tớ chính chủ nhưng cái bụng ko to lên. Uh thì sẽ sắp thôi, chúng mình mất đi đứa con nhỉ. Nhưng tớ chưa nghĩ ra được cách nào thật hoàn hảo để lão tin, lão không phải 1 thanh niên mới lớn, để bị bại lộ biết đâu tớ sẽ phải chết cũng nên, mà chết, tớ không muốn chết ở đô tuổi này. Bây giờ mình làm gì tiếp đây? Nhà có , tiền có, mình sẽ phải sống cuộc đời của mình. Tất cả những thứ lão ban tặng đều là do tự lão đưa ra, mình chưa xin hay năn nỉ lần nào, lần này mình sẽ xin, em ko muốn đi học nữa, em muốn kinh doanh, giúp em. Lão ko đồng ý, đi học đi để có vốn sống sau này, để e trưởng thành đứng vững. Tớ đã mở miệng ra xin được làm bà chủ quán cafe nhưng ko thành. Thời gian sau đó, lão ấy suy nghĩ làm ăn nhiều, gầy hẳn đi, có ai tin một tay giàu có với thú vui hút thuốc lào còn có tiền đúc hẳn cái điếu cày nạm vàng mà đến 1 ngày đến cái xe tay ga còn lại phải cầm đồ? Cuộc đời không ai biết được chư NGỜ. Bị phá sản, năm đó bất động sản ở mình chết đứng đó. Hai vợ chồng lão ly hôn, ko phải vì lúc khốn khó mà rời bỏ, mà để vớt vát tài sản còn lại cho con cái. Lão ăn nằm ở lại chung cư mấy tháng, cái xe ga lão mua cho mình khi truoc cầm đi lấy 40 triệu. Giờ là lúc mình lật lọng bài ngửa hay sao? Mình cũng ko hiểu mình là ai, hành động ko còn tự chủ được nữa, cái gì không thuộc về mình thì đừng tham lam nữa. Mình bảo anh đi đi, nhà này tên em, cũng chả ai làm gì được. A đi trước em đi, đi đâu thì đi, e cầm tiền theo sau anh. Bán nhà t lần vào sài gòn sau 4 tháng. 2 tỉ 7 ko thiếu 1 xu được anh nướng sạch vào bóng sau hai tháng, cứ ngỡ rằng ăn chực nằm chờ ở khách sạn tin là anh đứng lại được. Cuộc đời anh cũng từ hai bàn tay trắng mà đi lên. Nhưng đó là xuất phát điểm đẹp đẽ, còn giờ anh đaax biết lái xe hơi, từ hai bàn tay trắng a ko gượng lại được nữa. Anh mất hút từ lần đó,,, đến nỗi tiền nhà nghỉ còn thiếu hơn 9 triệu và tớ ở lại... Mình rất buồn, nếu được lựa chọn lại,mình sẽ không đi con đường này đâu. Mình viết ra câu chuyện này, có thể ai đó giống mình trong 1 hoàn cảnh nào đó, có thể đứng dậy làm lại khi chưa muộn. Chúng mình đều còn trẻ mà. Mới đi chưa hết nửa quãng đường đời, sao đã biết được đời có đắng cay hay ko? Cái tài khoản cũ cũng đã vét lúc anh khốn khó nằm trong cái chung cư. Mình ko yêu anh. Chỉ là lợi dụng. Đời khốn nạn thật đấy. Nhìn lại mới thấy mình không hề có bạn, không hề thân quen ai, lạ thật đấy, từ đầu đến cuối đều đi 1 mình, có lúc tiền ngửa trên tay, có lúc như giờ ...mấy ngày đó mình nằm trong nhà nghỉ gọi cơm lên ăn. Nghĩ xem trước mắt làm gì trả tiền nốt, tìm anh kiểu gì, ,,,mà tìm để làm gì và mình sẽ làm gì nữa. Hôm qua vừa là 1 bà hoàng và hôm nay là đứa rẻ rách ăn mày. Mình không còn khả năng để đóng kịch nữa. Cũng ko hiểu mình nên tiếp tục sống để làm gì, có thấy hạnh phúc ko mà sống tiếp? Có gì để sống nữa. Gọi điện xuống lễ tân nói 30p nữa mang cơm gà lên phòng giúp, tớ đap vỡ cốc thuỷ tinh trong phòng và cứa tay. Tớ để cửa phòng khép hờ... Tỉnh dậy tớ nằm trong bệnh viện, đau và mệt, cố mãi mới mở nổi mắt. Chị y tá nói mà giọng nam, nghĩ lại tớ mới hiểu: em sao nhỡ dại quá ah, trẻ đep vậy trời làm điều ngốc quá, chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó mà em. Tớ nằm thiếp đi 1 lúc, có anh công an trẻ vào mọi chuyện e đã đỡ chưa, tớ mệt chỉ nói cho em nghỉ lát đi rồi mọi chuyện giải quyết sau. Tớ ngủ hình như thêm mấy tiếng nữa. Lúc sau tỉnh dậy tớ ko nằm trong phòng đó nữa, phòng có 4 bệnh nhân, ai cũng có người thân bên cạnh trừ tớ ra, t nhờ y tá lết người ra đi vệ sinh hỏi mọi người lúc đó cũng hơn 10 giờ tối rồi. Tớ đói, hút 1 hộp sữa của chị bên cạnh, mọi người nói gì tớ ko hiểu rõ vì giọng nam. Ngủ tiếp tới 5h sáng thì họ dọn phòng nên tỉnh, rồi y tá vào tiêm, người nhà bệnh nhân bên cạnh mua cho tớ tô cháo, đói...sau khi bác sĩ thăm khám thì t sang phòng khác nói chuyện với anh công an hôm qua. Tớ chỉ khai cơ bản: em và bạn trai bỏ nhau, e cũng ko có gia đình. Anh ấy nói cách liên hệ với gia đinh e nhanh nhất, vì cmnd tớ vẫn nằm ở nhà nghỉ, họ lần ra cũng chả lâu. Tớ xin để chiều làm việc vì em chưa được bình tĩnh. Tớ nghĩ làm sao trốn được viện. Tay tớ băng đau buốt. Đi ra cổng viện, ông bảo vệ gọi giật lại, em ơi ko mặc đồ viện ra ngoài, tớ ko có bộ đồ nào cả. Về phòng tớ hỏi mượn bộ đồ của 1 cô cũng trên 30 tuổi rồi ấy, nói dối trá đủ kiểu, cháu chỉ ra 15 phút thôi...cô ấy bảo cần gì cô giúp cho, xin cô chỉ cho cháu mượn bộ đồ, mãi gần tối đến giờ thăm bệnh nhân tớ mới lẩn ra được. Tớ ngồi trong 1 công viên rất lớn mà đến giờ t cũng ko rõ tên nữa, tớ cũng ko nhơ đường quay lại...tớ đau...cuộc đời tớ thời điểm ấy là đau đớn nhất, đau cả thể xác lẫn tâm hồn. Mọi người có tin ko? Tớ khát nước, có thể đi bộ ra xin được cốc nước thôi nhưng tớ mệt, chán nản tơ ko lết nổi, tớ tìm lại thùng rác cạnh ghế xem chai nước nào còn sót lại để uống, tớ đói nữa,,,đêm đó t nằm co ro như con chuột chết , muỗi đốt sưng hết cả người nữa. Tớ khóc rất nhiều đêm đó, tớ sợ công an họ tìm về quê...sợ đủ thứ vơ vẩn nữa, tớ thương bố tớ, lại thêm một lần nữa làng quê nhắc tới bố sao...tớ muốn gọi về cho bố, nhưng t ko có điện thoại, mà bố tớ cũng ko có, muốn gọi thì chỉ gọi cho Dì. Lúc ấy đầu óc tớ hoàn toàn trống rỗng. Chỉ cảm thấy đói. Tớ không thích sống nữa, mà cũng chả muốn chết. Nếu muốn chết thì đơn giản lắm, tìm cầu nhảy một cái sẽ xong thôi. Tớ không hiểu nên làm gì nữa,,,tớ sắp ngất vì đói. Tơ lết ra ngoài, vào 1 quán bún gần đó, gọi 1 tô bún và ăn, tớ ăn chưa được nửa bát, ngọt và lợ nên đành bỏ đũa. Ăn xong t mới nói với chị chủ quán: thực sự em xin lỗi, em ko có đồng nào trong người nữa cả, em vào sài gòn định xin đi làm thì bị cướp giật hết đồ, e còn bị ngã nên thế này, mà e ko có ai ở đây, em ko thể trả tiền chị được, nhất định e sẽ quay lại gửi lại chị. Chị ấy cảm động còn cho tớ thêm 70 ngàn đồng, tớ là vị khách đầu của buổi sáng đó, chị nói gọi về nhà nhờ ai giúp, ở đây cướp giật kinh khủng lắm, mà nhìn em ốm quá. Tớ cảm ơn và đi như 1 đứa ăn xin đầu đường xó chợ. Đến giờ t cũng ko nhớ đó là đường gì để quay lại gửi tiền chị ấy nữa. Tớ cầm tiền ra mua 2 viên thuốc giảm đau rồi lại chui vào công viên cũ ngồi nghĩ. Sài gòn nắng dữ dội, tớ đi bộ xa lắm, ko biết bao nhiêu cây số nữa, tớ thấy xấu hổ với cái bộ dạng này, t đi tìm các biển hiệu cần tuyển nhân viên...tớ vào 1 quán nhậu lớn trên đường Phạm Văn Đổng, nhiều nhân viên,,,tớ trình bày rõ hoàn cảnh: bị cướp và ngã, cho e ở và nghỉ mấy ngày, em làm được việc. Họ thương tình cho ở lại. Tớ ở đó mấy ngày, ai cũng quan tâm và tốt, chỉ có điều mọi người nói gì tớ phải hỏi lại mới hiểu, mọi ngưoi nói nhanh thì t ko hiểu gì hết. 1 tuần sau t làm mấy việc lặt vặt, tớ phải cố gắng lắm, lâu rồi tớ quen nằm ngửa trên đồng tiền người khác để sống, tớ mệt khi phải lao động. Không biết tớ có cố gượng được không nữa.. Hôm đó tớ được nghỉ, tớ mượn 1 chiếc ga cũ của đứa làm cùng, xe gì tớ cũng nhớ nhưng nó là hàng tàu dắt nặng lắm, nó mua lại xe cũ. Tớ làm ở đó chỉ là cầm cự. Đi tìm lại quán bún của chị ở gần khu công viên để gửi lại tiền, nhưng tớ không tìm lại được, t đi lung tung kiểu gì lại đi tới đường Cộng hoà thì phải, đi mãi lại không có lối sang đường, trưa nắng, tớ mặc 1 bộ đồ ngủ và đeo cái khẩu trang phải nói là bôi nhếch lắm ah. Xe chết máy ko biết vì hết xăng hay hỏng, người đi đường chỉ nhìn thôi, dắt cái xe ấy rất nặng mọi người ah. Tớ đi được 1 đoạn thì có 1 người đàn ông đi 1 chiếc xe SH đen cũ chở sau 1 thùng hàng lớn, đeo kính với khẩu trang kín nên t cũng ko rõ già hay trẻ. Quay lại hỏi bé ơi xe em làm sao thế, t nói em cũng ko biết sao nữa. Lên xe ngồi đi anh đẩy giúp, ( sau này anh kể lại ấn tượng lần đầu về tớ là thương hại quá trời) , đi được 1 đoạn có vẻ năng quá, a chở thùng hàng đầy lại 1 chân đẩy xe, a dừng lại hỏi hay xe e hết xăng hả e. Em ko biết. Đi thêm đoạn nữa a hỏi em về đâu, t bảo về Phạm Văn Đổng, a bảo trời ơi đây là đường về Củ Chi mà em. Toi phần sang đường anh bảo e quay lại đi xem có chỗ nào sửa rồi đi về nhé. Tơ cảm ơn và anh phóng đi. Sang bên đường t lại dắt lại ngược đường. Mấy phút sau thấy a quay lại và bảo thôi e lên xe đi anh đẩy giùm tới chỗ sửa thì thôi. Anh của tớ bây giờ đấy. Mình cầm đt và có mấy cuộc đt nhưng ko dám nghe, thực sự m chán sài gòn, mọi người nói chuyện với mình, m toàn phải hỏi lại vì chưa nghe rõ, mình nói thì họ cũng nghe bập bõm, khó như học ngoại ngư vậy. Rồi có tin nhắn, anh đây nghe máy đi cô bé. Đi ăn hột vịt lộn với anh đi, cách Sài Gòn 30km, đảm bảo em chưa ăn ở đâu mà ngon đến như thế đâu. Thèm đi lắm, t đến với anh từ phút đầu tới phút cuối ko 1 sự xảo trá nhưng t ko được nghỉ, 1 tháng tớ chỉ được nghỉ hai ngày. Cho a địa chỉ đi, a qua lấy điện thoại. Anh ngồi ăn mình rồi đợi tớ khá lâu, hôm đấy tớ mặc bộ đồ nhân viên nên nhìn khá khẩm hơn 1 tí. A bảo đưa a mượn điện thoại, tháo sim đo ra a lắp vào máy khác, lúc bỏ cái ốp đt ra lử cái máy đt tớ vừa cầm, tớ nhìn thấy có hai tờ 500k. Tớ hỏi sao anh lại để tiền trong này ah. Anh bảo nhìn em sao mà tội thế, a sợ em về xe hỏng lại không có tiền, hay lúc nào đi đâu ko có tiền thì phòng, lỡ anh ko có mặt kịp. Tớ cười, cười vì vừa quen anh chưa được 24h mà cảm giác như tớ là em gái, là người yêu hay là vợ anh vậy. Ai anh cũng tốt như vậy sao? Tớ làm ở quán nhậu, mà anh lại ko biết nhậu, để ra ngó ngàng tớ mỗi ngày thì anh kết thân với mấy bạn bảo vệ, ôi buồn cười mỗi lần ra a cho mỗi đứa trông xe 10, 20k. Một ngày có thể ra tới 3, 4 lần ah. Có lúc quán đông cũng chỉ nhìn thấy cái mặt nhau chứ chả nói đuoc câu nào. Tớ đang yêu. Anh đang yêu. Mỗi ngày tớ được nghỉ từ 2h chiều tới 5h, ngày nào thời gian ấy cũng là dành cho nhau. Anh đi cái xe wawe cũ ko hợp tẹo nào với cái vóc dáng quá khổ của anh, ngồi trên xe đi m biết a cảm thấy hơi khó chịu. Còn tớ lần nào đi chơi với anh, tớ ko có 1 chút phấn son nào, có khi là bộ quần áo ngủ , khác xa với tớ của thời hư hỏng. Mỗi lần ngồi lên xe, dù cái xe thấp tớ có thể tự nhổm lên được nhưng a vẫn đua tay ra nâng tớ lên, buổi tối đi chơi đầu tiên, t nói em chỉ được đi đúng 1 tiếng 30 phút thôi. Anh đưa tớ đi ăn cơm canh cua rồi ngồi uống nước vỉa hè. Lúc về, đó là lần đầu đi chơi với nhau, a giữ chặt tay mình và nói, a không còn gặp lại em nữa, em có nhớ anh ko? - tớ ko trả lời mà kể a nghe câu chuyện cũ: ngày xưa lúc đang dọn cơm sáng ra ăn, đứa em cùng cha khác me của em nó hỏi, mẹ ơi thế tối ăn gì ah?- e vừa đi chơi với a lần đầu, em ngồi sau xe anh, vậy mà anh lại hỏi e câu đó. Chán anh thật. Đều đặn sáng nào cũng đi mua đồ ăn sáng mang tới cho tớ, cho ba đứa bảo vệ trông xe sáng...rồi hôm đó ko may điện thoại hết pin, a hôm đó đi học, gọi mãi cho tớ ko dc, bỏ học chạy ra quán, lôi tớ ra, chửi tớ, chửi ko thương tiếc luôn. Em làm gì ko nghe máy, e biết a lo cho em ko? Em biết a thích em? Em giỡn với anh ah? A cục tính lắm đấy? Anh đau đầu vì em? A ko làm nổi việc gì nên hồn vì em...tớ cứ đứng đó nghe chửi, sau đó tớ ngắt lời: a nói xong chưa cho em nói? - điện thoại bị hết pin anh ah. Anh lập tức dịu giọng lại luôn. Sau này anh nói, lúc đó anh dận lắm nhưng nghe e noi 1 câu" a nói xong chưa cho e nói", a thấy em rất tôn trọng anh chứ ko ngắt lời anh nên a thấy nhẹ lòng. Cho anh cua em nhé? Là câu nói cuối cùng lúc anh về. Anh bảo ko cần trả lời ngay để e suy nghĩ, vì e trẻ e đẹp em có thể có người bạn trai tốt hơn anh. Anh không giàu có, lại bệnh tật... Anh nói với tớ, anh ko có nhiều thời gian để sống nữa, hãy để lúc nào anh thấy thích hợp sẽ nói với em, vậy nếu thích anh, hãy dành thời gian của em cho anh được ko? Làm ở quán nhậu vất vả, e ko học được gì, em cứ như trong 1 cái ao vây, sao tư tưởng của e và a khác nhau quá trời, để a dắt e ra ngoài được ko? Tớ muốn lắm, tớ muốn quay trở lại là tớ của thời gian đóng kịch với ông Phước, lại là con nai vàng ngơ ngác của anh. Nhưng từ đầu quen anh cho tới lúc đó, tớ chưa lừa dối anh điều gì, chỉ là tớ chưa kể a nghe tớ là ai mà thôi. Mặc kệ đi, ở đây có ai biết tớ là ai đâu, mình ko nói sao a biết, hãy dấu đi, chôn chặt vào mà tận hưởng, tình yêu thật của mày đấy...tớ đã dấu, đã nghĩ chôn vùi. Tớ xin nghỉ làm. Anh đã tặng quà cáp đầy đủ cho chủ quán và các bạn ở đó và nói lời cảm ơn. Tớ xách balo đi cùng anh. Ngày đầu tiên tớ được sống cuộc đời của 1 con người hay sao ấy mọi người ah, cái cảm giác ấy đẹp như mơ, tớ chưa bao giờ có được. Sáng dậy, a hỏi " cho anh làm tình với em nhé" hai đứa quằn quại bên nhau, (tớ quên ko nhắc tới 1 chi tiết, trước khi đi cùng anh tớ đã đi xét nghiệm máu, t xem mình có bị bệnh ko? Để đưa ra quyết định sống còn) . Anh lúc nào cũng nhẹ nhàng và ấp ám đến dễ sợ. Lúc có nhau rồi anh nói, em ơi đi chơi với em a phải mượn xe để đi, a bị viêm xương cột sống rồi, a ko hợp đi xe thấp, nhưng a sợ e ngại , sợ ko cua noi em, hôm nay cho anh đổi xe, mình cùng thoải mái, a sẽ cho e thấy nhiều thứ hay lắm nhé. Xe a mượn bạn cũ anh thôi chứ anh ko giàu nhé, bây giơ e chịu vì anh thay đổi chút, để đi với anh, mọi người nhìn, để mọi người được ghen tị với anh. A tự chọn đồ cho tớ, những bộ đồ to, rộng thùng thình, tớ ko biết kiểu thời trang gì nữa, ko váy vóc gì cả. Cả 1 thỏi son nữa, anh muốn em to chút son khi ra đường để nhìn ai cũng muốn cắn ấy, em ko cần trau chuốt gì cả, chỉ thế là quá đủ rồi, đẹp quá anh ko giữ nổi em đâu em ơi. Công việc của anh, sau khi ăn sáng thì ra quán cafe ngồi bấm máy, công việc của tớ anh dặn là ngồi cạnh ngắm anh và quan sát cuộc sống xung quanh, trả lời những câu hỏi anh đặt ra: sao ở Hà Nội người ta nghèo khổ, họ đi ăn xin còn ở Sài gòn họ đi bán vé số? Sao miền Bắc người ta cứ dốc sức ra làm để tiết kiệm tiền ko dám tiêu xài còn ở đây mọi người sống sao cho vừa đủ.....nhiều lắm câu hay mà sau sẽ kể với các bạn nữa. Anh chỉ ăn những món mà tớ thích, dẫn tớ đi chơi và ép tớ đi học. Học với tớ lúc đó...tớ ko thể cầm bút được. Tớ nghỉ học tiếng anh. Bọn tớ đi với nhau ròng rã 6 tháng như vậy, tớ ko hỏi gì về cuộc đời anh và anh cũng ngược lại, chưa từng 1 lần hỏi tớ về quá khứ. Anh yêu tớ đến 1 cách điên cuồng mà sau này tớ mới biết, mới cảm nhận được anh tốt với tớ đến thế nào. Còn khi ấy tớ chỉ biết tận hưởng. 6 tháng sau, anh dẫn tớ đi uống bia với bạn anh, a ko thích nhậu nhưng thấy e vui nên a ép lòng cho em đi. Trong buổi nhậu đó, tớ và anh gặp ông Phước, là bạn của bạn anh. Tớ với lão già ấy nhìn nhau ko chớm mắt, tớ hoá ra không phải 1 diễn viên giỏi, nếu giỏi t đã phải đánh bài chuồn, phải lờ đi ngay tức khắc, đừng để 1 ánh mắt nào nhìn thấy tớ và lão Phước lúc ấy. Nhưng tớ ko làm được. Thất bại hoàn toàn, lão Phước ko nói gì, tớ ko nói gì, tớ uống nhiều. Anh thừa nhận ra. Tớ say thưc sự, vào nhà vệ sinh tớ móc họng ra để nôn và ra để uống tiếp. Bọn tớ ngồi ở 1 quán nhậu gần sân bay Tân Sơn Nhất. Anh chở tớ về, trên đường về khách sạn tớ ngủ ko biết gì, về tới nơi anh lôi tớ dậy, khiến tớ tỉnh như sáo....tớ ko nhớ lắm sao về được đây, tớ chỉ nhớ mơ màng lão Phước và a ngồi nói rất lâu, ai cũng say trừ anh, vì a ko biết nhậu. Tớ đã ở với lão Phước thời gian ko ngắn, tớ tin lão ko phải thằng khốn nạn để kể lể về tớ. Nhưng tớ ko tin rượu, có thể rượu bia kể cho anh của tớ nghe chứ không phải là lão kể. Mà tớ cũng ko thể tin lão Phước được nữa. Lão là kẻ thất bại, lão đã nướng hết tiền vào bóng, lão còn vứt tớ ở lại khách sạn với tiền nợ, tớ đã phải uống nước trong thùng rác ở công viên....giá như a hỏi tớ dồn dập, như kiểu kẻ giết người bị tra tấn để khai có phải tốt ko? Chết rồi ai cũng phải chết mà. Nhưng nhục nhã, anh chỉ nhìn, đến giờ tớ vẫn nhớ ánh mắt ấy, bởi vậy tơ ko biết nói hay câm. 1 2 phút suy nghĩ chắc chắn, vì khi ở bên anh tớ luôn lo sợ, sợ a biết tớ là ai. Sống như thế rồi tớ cũng chết sớm thôi. Rồi thì cũng như những giây phút định mệnh như tối nay. Thôi tớ nói hết, tớ kể không thiếu 1 chi tiết nào cho tới khi gặp anh. Rồi tớ ngủ lúc nào ko hay, tớ chỉ biết hơn 9h sáng tỉnh dậy, người tớ nhơ nhớp bẩn và tớ mệt, ko có đồ của a và ko có anh ỏ bên nữa. Tớ ko suy nghĩ 1 điều gì hết. Đầu óc tớ lúc ý là trống rỗng. Tớ ko có ý định đi tìm anh. Tớ ko có ý định biết gì về anh nữa. Và tớ lúc đó, xuống chén 1 bát phở bò ngon lành, mua 1 chai nước ép bưởi về phòng uống và tớ ngủ. Ngủ tới chiều thì tớ mới tỉnh qua cơn rượu chè đêm qua, tớ đi ăn phở bò tiếp và ra1 khuân viên nhỏ ngồi 1 mình. Tớ ngồi đọc lá thư anh để lại, a đã từng nói ko thích nhắn tin và viết thư, có gì gọi hay nói chuyện thẳng sẽ dễ hơn. Thế mà tớ đang ngồi đọc mảnh giấy anh để lại, nội dung nó ngắn thôi: em đã làm anh tổn thương, em đã dối. nếu em tin vào cuộc đời, thì em hãy tự mình bước ra khỏi cái vòng xoáy ấy đi, em giữ gìn sức khoẻ, tạm biệt, love you. Tớ chỉ in vào trong đầu duy nhất hai từ cuối thôi. Tớ thấy tình yêu tớ vừa có đẹp đến lạ thường. Đọc xong lá thư tớ đã tự tạo cho mình sức sống đến mãnh liệt. Tớ giư gìn tất cả bản thân và đồ đạc, những gì tớ đang có. Tớ bắt đầu yêu Sài Gòn, yêu mọi thứ thuoc về nó. Tớ gọi bác xe ôm trên đường Thành Thái chở tớ đi xem những phòng trọ mà tớ đã tìm trên mạng, bác xe ôm hỏi a đâu mà kêu Bác chở đi. Anh ấy- ai gặp 1 lần thôi cũng nhớ. Bác xe ôm, anh bảo vệ hay chị bán nước, ai anh thấy mến là cũng xin số đt mới tài. Tớ thuê phòng ở ghép với hai bạn đi làm rồi để tiết kiệm hết mức có thể, tất cả chi phí 1 tháng hết 800k, buổi chiều t tự đi mua 1 số đồ dùng cần thiết, tớ chả có thứu giấy tờ gì trong người. Tớ đi xe buýt tới chỗ chị bạn của anh ấy, mới 1 lần tớ tới thôi, xin chị cho học và làm bán hàng xách tay. Tớ chưa biết việc gì nhưng chị ấy nhiệt tình thật, giúp tớ học từng cái nhỏ nhặt nhất. Tớ còn cầm theo 1 quyển vở, ghi lại đầy đủ tất cả những gì mỗi ngày chị Hằng nói, tối muộn về tớ ngồi để viết lại cho nhớ tên hàng, giá tiền, cách thức...tớ đăng kí đi học tiếng anh ở trung tâm, toàn thời gian rảnh tớ học tiếng anh. Tớ nhói lòng mỗi khi vô tình bị nhớ về anh, tớ ko có tiền để ngồi uống cốc nước hay ăn bát phở sáng, đi qua những quán cũ tớ nhớ anh, mỗi lần cafe xong a thường để lại tiền típ cho nhân viên và bảo vệ, a nói họ làm lương chả được bao nhiêu, mình ko có nhiều thì cho họ ít, họ sẽ rất vui. Thế anh có biết giờ e như thế nào ko? Em cũng khổ như họ đấy, em đi xe buýt, e đi bộ, e cũng ăn kham khổ, e để dành tiền đi làm có được để đi học và mua sách.
Nguồn: Võ Tòng Đánh Mèo
P15/B7 Tập Thể Kim Liên/Phố Phạm Ngọc Thạch/phường Kim Liên/quận Đống Đa
Hanoi
Be the first to know and let us send you an email when An Cafe posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.