26/10/2017
Vừa ăn lại vừa khóc rưng rức.. Phần vì cay vãi lệ.. phần vì nhớ..
Cắn phát mà bao là nhiêu kỉ niệm thời thơ dại (dột) bần hàn chợt ùa về rồi ồ ạt ụp vào mặt. Cái thời đấy ấy mà, không bao giờ có nổi một xu trong túi, "ăn vặt" trở thành một thứ từ ngữ xa xỉ trong từ điển. Và rồi vào một ngày, thằng Long lợn (aka lớp "phò" chuyên cầm sổ đầu bài, aka mỳ chính cánh trong nhóm "yêu tinh cái" của lớp) rủ cả lũ đi ăn.. nó khao.. 😌. Trời thì rét, cái "shốp" thì lụp xụp trong con ngõ nhỏ tẹo, giữa lòng phố cổ, dạng như thằng Long lợn hay con Linh bô lúc đấy đi chỉ vừa vặn bề ngang (😂). Rồi chúng nó xúm lại bên cái đĩa bé xíu có vài "con nhộng" vàng vàng thơm và cay nức nở như này, chấm chấm mút mút bát dipping sauce kèm đu đủ dầm, xoa xuýt, thòm thèm.. Cuối cùng khóc rưng rức.. vì cay..
Nhớ bánh thì mò mẫm làm rồi cuối cùng cũng ra. Vẫn cứ thế, vẫn thơm, vẫn cay nồng đến nức nở như thế..
Còn.. nhớ bạn thì mò đâu ra giờ?! :)