07/07/2022
Định lý Murphy luôn đúng, bạn có tin không? Nếu bạn nói không thì cầm tách cà phê lên, tôi sẽ kể cho bạn nghe.
Hà Nội dạo này mưa nhiều, lại vào mùa thi cử. Thời tiết thật tệ mà áp lực cũng khiến tôi mệt mỏi vô cùng. Có thật nhiều lý do để một ngày trở nên tồi tệ, giống như định lý Murphy: “ Khi một điều tồi tệ xảy ra thì tất cả sẽ xảy ra theo hướng tồi tệ nhất”. Chẳng hiểu sao tôi thấy nó luôn đúng. Thi không tốt, đang về nhà thì trời đổ mưa, mà trời mưa rồi thì lại không mang áo mưa gì cả, tính phóng về thật nhanh thì xe lại hết xăng, dắt tạm vào quán cà phê bên đường trú mưa thì gặp người yêu cũ. Mà lần nào gặp lão đấy tôi cũng không có miếng son nào trong người, hôm nay thì đặc biệt tệ. Tôi dính mưa vào cả tóc lẫn quần áo, bết bát vô cùng. Nếu như không phải đang đứng giữa cái quán cả đống người thì tôi thật sự đã khóc thật to rồi. Nhịn, phải nhịn tới lúc về đến nhà. Tôi dặn lòng cả chục lần như thế.
Nếu bạn nghĩ tôi làm hơi quá thì có một sự thật về tôi mà bạn không biết đó là tôi rất dễ khóc. Xem phim buồn quá cũng khóc, tức quá cũng khóc mà sợ quá cũng khóc. Có lẽ khóc là cách mà tôi thấy hiệu quả nhất để giải phóng cảm xúc và thật ra tôi thích cảm giác đấy. Thích việc lúc nào thấy tệ là khóc hết nước mắt, lấy hết sức bình sinh 20 năm cuộc đời ra để khóc cho thỏa. Và tất nhiên tôi chỉ thường làm thế khi ở một mình thôi. Có 2 người từng thấy tôi khóc nhiều như vậy đó là 1 người bạn rất rất thân và lão người yêu cũ. Ờm, nói tới đây thì các bạn hiểu vấn đề rồi chứ.
Quay lại với câu chuyện sau khi não tôi vận hành hết công suất thì tôi nhận ra tôi đã đứng đực trước của quán nhà người ta được 5 phút rồi. Ngoài trời thì mưa rào như trút nước, mà thật sự là tôi ít khi thấy trời mưa to đến thế. Ông trời đang khóc thay tôi đúng không? Tất nhiên với tư duy của một người bình thường thì tôi nên vào quán uống gì đó ấm ấm đợi hết mưa đúng không? Tôi thật sự đã cư xử như một người bình thường, chỉ là hôm nay quán không phục vụ đồ uống nóng. Tôi biết mà, Murphy không bao giờ sai với tôi cả. Trước khi tôi kịp trốn vào góc nào đấy thì ánh mắt quen thuộc kia đã tia thấy tôi rồi. Ổn thôi, tôi phải đứng thẳng lưng lên và tìm chỗ nào đó để ngồi mới được. Và bạn đoán đúng rồi đấy, chẳng có cái bàn nào ngoài cái đằng sau lưng lão người yêu cũ cả. Tôi đã có ý định lao ra giữ màn mưa nếu như cái xe của tôi còn sử dụng được. Ngồi vào bàn và đợi cốc trà hoa quả, lấy giấy ăn và gương tay lau tóc cho bớt ướt, 10 phút đợi đồ đúng là 10 phút dài nhất cuộc đời tôi. Bỗng một chiếc áo sơ mi trùm lên đầu tôi và bàn tay ai đó xoa lên nó. Mùi này không lẫn đi đâu được, là ai thì các bạn biết rồi đấy. Tôi bối rối kinh khủng - mình nên nói gì bây giờ. Tôi còn từng dr instagram cho hắn là “ Đồ tồi tệ không xứng đáng có tình yêu”. Tôi chưa từng hối hận về việc gì như thế.
(Còn tiếp)
________________________
MiH - Music Coffee
📍 5B Hồ Ba Mẫu, Phố Ô Đồng Lầm, Phương Liên, Đống Đa, Hà Nội.
☎️ Hotline: 0917 278 068