02/12/2023
Bài post cuối cùng đã từ hơn 2 năm trước. Bài thơ ấy mình làm năm 20 tuổi, trong một chuỗi hàng chục bài thơ của tuổi trẻ nhiều nỗi buồn và đầy hoang mang. Thế rồi, trong suốt 20 năm qua, mình gần như không làm thơ nữa. Cũng có vài bài làm vào giai đoạn 5-6 năm trước, khi lại phải ngồi lại, đối diện với bản thân, và nhận ra, mình không thể và cũng chưa bao giờ bỏ rơi chính mình. Tôi là Em, và Em cũng là Tôi. Chúng ta đi bên nhau đến cuối cuộc đời. Rồi sau đó lại là một khoảng lặng kéo dài hàng năm trời. Đại dịch, những bất ổn về sức khoẻ, khủng hoảng tuổi trung niên,…
Nhưng những ngày gần đây, mình chợt cảm thấy, một cách rõ ràng hơn bao giờ hết, nhu cầu được viết ra, được làm thơ, cứ lớn dần lên trong tim. Hồi còn trẻ, mình luôn bị mâu thuẫn trong việc, vừa muốn “trưng bày” bài thơ của mình cho người khác, nhất là những người nào tạo cảm hứng thi ca cho mình, như một lời ngỏ, một sự giãi bày, mặt khác lại muốn “dấu biến” bài thơ của mình đi, giữ lại cho riêng mình. Vì xấu hổ, vì sợ bị chê thơ mình dở, sến, bị định kiến “cả dân tộc đua nhau làm thơ, vần vần vèo vèo nhưng nông cạn… Giờ thì mình không còn sợ gì nữa, chỉ là thơ không còn quay lại tìm mình mà thôi.
Cho đến gần đây, khi đi nghe show âm nhạc của Đỗ Bảo, thì mình chợt cảm thấy, “một chiếc hồn trong” vẫn đang được mình nâng niu và gìn giữ bao nhiêu năm nay. Mình trân quý điều đó, và xúc động nghẹn lòng cũng vì điều đó. Những năm tháng đã trôi qua, dù chẳng thể gọi là dông bão, nhưng cũng không phải là yên ả. Đã có những lúc cô đơn, buồn bã, mệt mỏi, thậm chí có những đêm toang hoác đối diện với nỗi sợ chết và tự nhủ, ánh sáng xanh kia là gì, có phải là linh hồn ta vừa thoát ra từ một trải nghiệm đáng sợ? Nhưng rồi, sau tất cả, mình vẫn lựa chọn bảo vệ, vỗ về và nuôi nấng chiếc hồn trong. Để đi tiếp quãng đường còn lại. Viết thơ, là một cách để mình giao tiếp với “chiếc hồn trong” đó.
Saigon, 2/12/2023
Chào em!
Tôi đã đi bao cuộc hành trình
Những thành phố, dòng sông và đỉnh núi
Bước chân tôi một ngày kia mỏi mệt
Dừng chân bên xóm nhỏ, bóng chiều buông
Bên sườn núi mặt trăng mới vừa lên
Làn khói toả, bếp nhà ai nổi lửa
Tôi, lữ khách dừng chân bên khung cửa
Ngàn vì sao lấp lánh dệt trời đêm
Tình yêu ơi, em đã sống ra sao
Một cuộc đời ngọt lành như mật
Mắt em trong, nụ cười không vướng bận
Hay buồn thương khắc khoải những đêm dài?
Tôi thấy em trong ánh nắng ban mai
Đang phủi sạch bụi thời gian trên áo
Tiếng trẻ con gọi nhau ngoài vườn táo
Tôi mừng lòng, em đã sống ấm êm!