19/05/2026
Ô T R Ố N G
hôm trước Tiến bảo tôi viết lại trên này, nghĩ quanh cũng đã ba, hay bốn năm rồi tôi không thở dài trên cái page quán này được từ nào. nghĩ cũng tội thân tôi, cũng tội thân nó nhưng thôi cũng kệ.
danh phận thì là thằng chủ quán, mà giờ tới tên mấy đứa nhỏ đang ( và đã ) làm việc tôi chỉ nhớ cắc bụp được mấy đứa. nghĩ cũng tội, mà thôi lại kệ. gần bảy năm, tính lượt mọi người tới tôi không biết đếm được tới 6 con số hay chưa, chỉ luôn nghĩ người tới người đi, lượt này tới lượt khác, dấu chân và bóng hình cứ vậy mà để lại, in trên từng tấc không gian cho tới tận bây giờ. mong mọi người dù ai tới cũng cảm thấy đây là “ nhà “.
gần bảy năm, so với hồi mới mở ra thì cũng thay đổi nhiều lắm ( chính ra toàn nhờ Tiến, chứ tôi lười ), cái gì cũ đi thì cứ cũ đi, cái gì mới thì rồi cũng theo thời gian mà cũ đi, chỉ có con người là thay đổi hàng ngày.
người ta bảo thời gian thì vô tình, bào mòn mọi thứ, từ cái ghế sofa, đến cái mái hiên, cái bàn, cái cốc thuỷ tinh, tấm vải trải lấy từ sapa về, hay cái hòm gỗ đựng đạn từ thời ông nội tôi. nhưng mặt khác thời gian cũng chữa lành và cho tất cả một cơ hội khác, ví dụ như cơ hội để tôi ngồi đây và than thở sau vài ( nhiều ) năm chẳng được câu nào.
thở than than thở thế thôi, mong các bạn luôn nhớ tới nơi này, cho dù có bao lâu nữa thì vẫn mong mọi người ghé chơi. ( vì hôm nọ Liên đuổi tôi đi vì vía tôi nặng ).