12/08/2026
Cầu được ước thấy, mà nó lạ lắm. Mới hôm nào ngồi ở sân chùa, nói chuyện vu vơ, ước được nghỉ hè như thời còn đi học. Thế mà lại hay, được nghỉ hè thật.
Chúng tôi đang trong kỳ nghỉ hè dài miên man. Trôi nổi qua những con phố, những câu chuyện dở khóc dở cười khi tìm mặt bằng.
Chưa ai nghiêm túc đem chuyện này dựng thành phim nhỉ, cá nhân tôi thấy cảm xúc dành cho việc này mà đem ra đong đếm, thì oái oăm ngang ngửa phim của gã quái kiệt Quentin Tarantino.
Hy vọng, thất vọng, mong ngóng, chán chường, thấp thỏm, hào hứng, cạn kiệt ... lặp đi lặp lại chưa hồi kết.
Có lúc tưởng chừng những thứ trong đầu đã được cụ thể hoá tại một địa điểm. Những ý tưởng mon men cắm sâu bộ rễ xuống căn nhà, len lỏi khắp ngóc ngách, chiếm lấy nó, biến nó thành Tròn, rồi lại vuột khỏi tay.
Những đêm thức trắng, bật dậy ngồi vào bàn làm việc lúc rạng sáng với những ý tưởng vẫn đang quay cuồng trong đầu, không còn xa lạ.
"Nếu cậu đến, chẳng hạn như vào lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ, tớ đã bắt đầu thấy vui rồi."
Nếu có gì đấy vui vẻ trong những ngày này, thì đó là viễn cảnh về ngày mở cửa trở lại.
Đôi lúc, thả tâm trí bồng bềnh trong viễn cảnh đó, bật list nhạc đã chuẩn bị sẵn cho chỗ mới, nhào bột làm pasta tươi, ngông cuồng tự cho bản thân cái niềm vui kệch cỡm, nhưng mà vui lắm.
Mong là chúng ta sớm được gặp nhau nhé!