18/07/2026
Cô áo vàng là một vị khách quen của 43 Văn Miếu từ những ngày đầu tiên. Đều đặn hàng tuần, hồi cô còn ở Tôn Đức Thắng. Cô bảo: “cứ đi tập thể dục xong là ghé!”.
Lâu lâu không thấy cô quay lại, thì ra cô đã chuyển nhà về Gamuda xa xôi.
Hôm nay cô quay lại cùng với những người bạn của mình. Cô nói vui: “xiền tắc-xi bằng mí cốc cà phê của các con”.
Cô có một hành vi rất Hà Nội, đó là: nhớ quán chứ không nhớ số nhà, vì thường cứ đi bộ là đến. Hôm nay book xe cũng hơi mất công … đi tìm.
Cô nói nhỏ: cà phê ở đây ngon nên hí hửng dắt mấy cô bạn đi cùng 😄
-
Có lẽ các cô cũng chả biết đây là cà phê đặc sản,
chả biết pha nước bao nhiêu độ, xay cỡ bao nhiêu,
chả biết rang thế nào, nhanh chậm ra sao, out bao nhiêu độ,
chả biết giống gì, trồng ra sao, sơ chế thế nào,…
vân vân và mây mây những điều tận đẩu tận đâu.
Hương vị cốc cà phê (cup quality) là quan trọng nhất. Đó là con đường cốt lõi để đưa cà phê đặc sản đến với mọi người, mọi lứa tuổi.
Chúng mình còn một series các chú, các bác, các cô nhớn nhớn tuổi đều đặn mua hạt trong nhiều năm liền, tiện dịp nào, sẽ kể dần.