07/12/2025
Comforting One Another - Vỗ về lẫn nhau
* Tiếng Việt ở dưới 🚂✨ Choo Choo!
Just like a small part of Hanoi Train Street,
the old visitors still find themselves aching for the days gone by.
Every now and then, I receive a message or a photo—
reminders of a time when our eyes were wide and open,
when our steps were light and carefree,
when warm hands held each other as we walked along the railway,
and classic Jazz floated in the air
together with Louis Armstrong’s timeless voice.
A petite girl with short hair leaning against the iron door,
a hot cup of three-layer coffee rising in fragrant steam.
“Thảo, do you still remember those days?”
How could I forget a central chapter
in the book of my own life?
Yet learning how to forget
teaches us the art of letting go.
Train Street gave me the most precious things:
lessons about being human
and the transformation of many travelers
into lifelong friends and soul companions.
As the news—local and international—
surges once again with headlines like
“Closure of Hanoi Train Street Café Area,”
I’m still struggling to open my heart
and tell the stories as they truly are.
When the waves rise: suspicion, longing, consolation.
When the waves fall: grasping, anger, and tangled emotions.
What future awaits Hanoi’s Train Street cafés,
when the waves keep crashing
but never return to one another?
🚂✨Choo Choo!
Vỗ về lẫn nhau - Comforting One Another
Cũng như một phần của phố đường tàu Hà Nội,
Những vị khách cũ cũng thổn thức nhớ về ngày xưa,
Lâu lâu tôi lại nhận được vài tin nhắn và hình ảnh,
Khi đôi mắt còn nhìn khoáng đạt,
Khi đôi chân còn bước thoáng đãng,
Hai bàn tay nắm ấm áp, dìu nhau bước trên đường ray,
Tiếng nhạc Jazz cổ điển vang lên cùng giọng ca kinh điển Louis Amstrong
Cô gái nhỏ nhắn tóc ngắn, dựa mình bên cánh cửa sắt
Cốc cà phê nóng chia 3 tầng màu toả khói lan hương,
"Thảo à, cháu có nhớ về ngày ấy không?"
Sao cháu có thể không nhớ về một chương chính trong cuốn sách cuộc đời mình? Nhưng học cách quên đi lại dạy ta về sự buông bỏ.
Phố đường tàu đã cho cháu những điều tuyệt vời nhất: bài học làm người và chuyển hoá nhiều khách du lịch thành bạn đời tri kỷ.
Khi báo chí trong và ngoài nước đang dậy sóng:
" Đóng cửa phố cà phê đường tàu Hà Nội",
Cháu còn đang loay hoay làm sao để mở lòng mình và kể những câu chuyện thật.
Khi sóng lớn: nghi vấn, luyến tiếc, vỗ về.
Khi sóng lặng: giành giật, giận dữ , ngổn ngang.
Tương lai nào cho phố cà phê đường tàu Hà Nội,
khi sóng cứ vỗ mà không về với nhau?
🚂✨ Choo Choo!