Cà Phê DUY

Cà Phê DUY CÀ PHÊ DUY- KHÔNG CHI NHÁNH

Trong đời sống có nhiều loại bạn bè. Có bạn chung một đam mê, có bạn cùng một sở thích, bạn bè kiểu này gặp nhau rất thư...
07/11/2022

Trong đời sống có nhiều loại bạn bè. Có bạn chung một đam mê, có bạn cùng một sở thích, bạn bè kiểu này gặp nhau rất thường nhưng không thể gọi là thân. Ví dụ cùng một thú chơi xe, cùng nhau chơi bài bạc, câu cá, rượu chè tuý luý… Những cuộc vui này không thể thiếu họ. Nhưng lạ cái là cuộc vui vừa chấm hết là tức khắc chia tay không hề lưu luyến, quên nhau rất mau cho đến lần sau.

Đấy là chơi có cái chung ,còn chơi mà không có cái chung thì phải chơi cùng nhau từ nhỏ, từ thời niên thiếu. Lắm khi thú rằng nhìn nhau thấy rất chán mà không sao bỏ chơi với nhau được, dù có ra sao vẫn phải buộc đời vào nhau.

Lại có một loại bạn mà khi nào gặp sự cố gì mình mới nhớ đến nó. Họ như một chỗ tựa âm thầm chẳng đòi hỏi gì hết. Tình cảm chỉ trôi đi một chiều không có chiều ngược lại. Tình cảm loại này khá bất công, họ đối với mình mười mình chẳng đáp được một. Tình cảm giữa họ với mình như một mối duyên nợ, lâu dần thành mối ân tình hẹn đời hẹn kiếp.

Kinh nghiệm bản thân tôi thấy có một loại người mình kết bạn mà đặc biệt bị thu hút, ở gần họ lâu mấy cũng không thấy chán. Họ có cái mẫu số chung là cực kì thành thật, họ cho mình cảm giác an toàn khi ở bên. Trong số này có những người thường khá ít nói, nhưng khi nói ra lại toàn lời thật lòng và đúng trọng điểm khiến người nghe xúc động tâm can. Nói như người xưa là Quỷ ma cũng còn phải cảm động huống hồ là con người.

Có người thu hút lại cũng có người vô duyên. Loại này thì trai hay gái cũng khiến người ta ngán đến tận cổ. Họ cũng có mẫu số chung ngược lại là sĩ diện, khéo che đậy cái dở của bản thân mà lại hay bới móc điều không hay của người khác. Với hạng người này cứ nhìn mặt là khiến người ta ngán ,ngán hơn ăn thịt mỡ. Thực tình không nên mất thì giờ cũng không cần tế nhị, cứ thấy mặt là phải rẽ lối khác, hoặc chờ nó đi qua rồi mới dám đi tiếp.

Có một lần tôi thấy hai người không quen đi vào cùng nhau, một chị gái khụng khiệng trên đôi giày cao gót dọc lối qua các bàn tìm cho mình một chỗ ngồi. Vì váy dài vướng víu đôi chút mà chị bất cẩn trượt chân ngã lăn ra thềm. Nghe tiếng ''huỵch'' rõ to, tôi giật mình chưa kịp phản ứng chợt bọn trẻ trong quán đứa tay bưng nước đứa cầm chổi xẻng gần đó thấy chị này vừa bị ngã, đang lập cập ngồi lên, chúng bèn quẳng lại hết các thứ đổ xô ra lặng lẽ đỡ chị dậy. Ai cũng hỏi nhỏ ''chị có sao không'' một cách nhẹ nhàng, lịch sự và nhân ái đến mức chị đã bối rối lại càng bối rối. Lũ chúng hỏi rất thật lòng và cố gắng để chị không có cảm giác ngượng ngùng. Người khách lạ đi trước lại không giấu được mình cười hô hố ''Chưa đến giường cơ mà em ơi'', ''thọt chân à em''...

Cái vốn dĩ gọi là tình người, sâu xa vẫn từ việc người đó có nền tảng lòng nhân mới biết cách hành xử trên phương diện tôn trọng con người, và nó được thể hiện ở những điều nhỏ nhặt như thế. Tất cả mọi người đều xứng đáng được đối xử với sự tôn trọng, từ đó mới có những nút thắt được cởi ra, và điểm hoà hợp mới có môi trường giao nhau, tạo thành những tình bạn đúng nghĩa. Tình bạn, hay kể cả là tình yêu, nếu không được gây dựng từ sự tử tế sớm muộn cũng vẫn thành tình chết. Cái Tình dựng xây đúng cách tự nó sẽ nhân bản thành tình yêu người, yêu đời, lớn hơn nữa thành tình yêu quê hương xứ sở, rồi hoá thành lòng tự tôn dân tộc dẫu muôn đời nghìn kiếp.

Lối hành xử hòa nhã ấy, xuất phát từ lòng nhân của con người thì nó đối với không chỉ con người và còn với vạn vật, tự nó như hương như hoa, thu hút những tâm hồn đồng điệu lại, không phải do tập tành khổ luyện hay kiểu cách mà thành. Trong nhân gian, người thành tài có câu “Hãy nói cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ kết luận anh là người như thế nào”. Câu nói như một dấu chấm lặng lẽ đánh vào tâm can của những phận người luôn nhọc tâm suy nghĩ dai dẳng mãi về lòng người thế này, lòng người thế khác thay vì quay ngược vào lòng mình hiểu rằng tại sao đời mình chẳng phải vô duyên vô cớ mà chất chứa tuyền những mối cơ duyên lầm lạc.

Ở đây chắc có không ít số quý bác và anh em là dân chơi một bộ môn gì đấy thực thụ. Đã là dân chơi mới hiểu mình yêu thí...
07/02/2022

Ở đây chắc có không ít số quý bác và anh em là dân chơi một bộ môn gì đấy thực thụ. Đã là dân chơi mới hiểu mình yêu thích đồ chơi hơn đồ dùng. Tặng đồ có giá trị vật chất thì không buồn nhận hoặc nhận rồi cũng không mảy may động lòng nhưng khi chạm đúng cái mạch ngầm yêu thích mà trao gửi dù chỉ là những vật có nhiều phần đơn sơ khiêm tốn hay dù là những thứ méo mó cũ kỹ nhuốm màu những ngày bụi đường mưa nắng thì lập tức ta xuýt xoa cám ơn rối rít . Thế mới biết dù già trẻ lớn bé, gặp được nhau là định mệnh đưa đẩy, nhưng chơi được với nhau tức là phải có một mạch ngầm tương kiến nào đó trôi chảy giữa hai tâm hồn.

Anh chị em mình có khoẻ không? Tân niên Xuân tiết, kính chúc các đồng đạo thật nhiều hứng khởi và sức khoẻ cho những cuộc khoát áo phong sương, được sống trọn vẹn với đam mê đến từng khoảnh khắc! Cuộc chơi nào ta đã lỡ kết tẩy thì đừng vì hiện tại nó có những gì, mà quan trọng tương lai nhờ vào tri kiến thu nhận được mà mình làm cho nó phát triển bền vững hơn. Cái gì mất đi tạm xếp vào kho lúc nào có cơ hội trả đòn cũng vẫn chưa muộn.

Vừa ra xuân đã không ngớt đi ăn hàng với uống cafe dạo, chắc không chỉ có mình tôi ngán thịt mỡ. Ở tiệm ăn nọ có món ớt chưng cay và thơm hỏi ra họ nhất quyết không bán thêm vì làm còn chẳng đủ cho khách nhà.. Trời thì lạnh,. Cái đống hạt giống ớt du kích (loại này rất ngon, ăn vào thơm mà cay muốn xốc óc) tôi gieo xác suất chờ mãi không thấy lên cây nào chứ nói gì đến hái quả. Mới đầu năm đã phải nhọc lòng vì một thứ khiến người ta cay mắt..

Thấm cái lạnh ngày đông, nằm dài nghe nhạc chẳng gì khoái hơn.Mỗi thể loại đều có cái hay riêng, tình yêu đôi lứa thì ướ...
19/12/2021

Thấm cái lạnh ngày đông, nằm dài nghe nhạc chẳng gì khoái hơn.
Mỗi thể loại đều có cái hay riêng, tình yêu đôi lứa thì ướt át hoài mong, tình yêu quê hương thì da diết khôn cùng.

Đương mở bâng quơ tìm thêm chút giai điệu cho hoan lạc tinh thần, bấm bừa vào nghe N.H hát thử xem thế nào. Đã lâu không nghe cô này ca, kể từ lần cuối trên sân khấu năm 2010.
Tôi nghe đầu thờ ơ vì nghĩ chắc giờ hát cũng vẫn thường thôi .Không ngờ khi cô ấy cất giọng lên thì thật ngỡ ngàng, giọng ca vừa liêu trai lại cao vút lóng lánh sang trọng như một quãng đời vàng son nào đó hiện về.. Đôi mắt nàng đượm nồng nhưng sắt son, lệ ngọc khẽ ngấn, khoé miệng khi hát cứ chùng xuống vương vất một nỗi buồn điêu linh, giọng hát chơi vơi ngây ngất toát ra từ sự đau vỡ tan thương..
Nghe khoái quá mà tiếc không bấm nút like được 2 lần. Quả thật phải công nhận nghệ thuật là món quà thượng đế dành tặng cho một số rất ít, cả người chơi lẫn người hưởng. Không có chỗ cho những ngô nghê và nhàn nhạt. Nhớ lại những khuya ngà ngà say từ G.P về, dừng đèn đỏ bỗng thấy vừa ngơ ngác lại mơ màng trong tiếng lòng mà người nghệ sĩ cất lên từ radio sau cánh cửa nhỏ nào đó trên phố N.D, chợt thằng ngồi sau chèo ghẹo tưởng đâu sành sỏi “Biết ai không?”.“Biết”. “Ghê vậy nghe cả nhạc thời chiến”. Thấy sai sai cũng có phần khiêm cung tưởng đâu bể học vô bờ biết đâu mình nhầm thì quê thiệt bèn hỏi ngược “Ai hát đó?” Bên kia tỉnh bơ “Thằng đó biệt danh là máy dập Cali, tao lạ gì thằng chả!”
Hắn vừa dứt lời tôi quay lại thụi cho một cái không chút thương tiếc. Than ôi,,.. Người tài thế mà chẳng được chút tiếng tăm gì trong khi kẻ ấm ớ sở học đáy giếng ngọn cây lại vang danh bốn bể với nhà này nhà nọ. Một tên thợ hát kiêm “đạo dụ” vớ vẩn nào đấy mà lại còn sót trong trí nhớ ông, trong khi người hào hoa lại biến thành vô danh..

Thế giới đang hỗn loạn làm sao yên bình chỉ cầu mà có được. Cứ một hồi trị lại đến một hồi loạn. Mỗi người ra đi thì cũn...
17/12/2021

Thế giới đang hỗn loạn làm sao yên bình chỉ cầu mà có được. Cứ một hồi trị lại đến một hồi loạn. Mỗi người ra đi thì cũng có một phần nào đó trong lòng người ở lại chết theo. Hoá ra trong lòng nhân loại, chúng ta từ lâu thuộc về toàn thể, máu của bất cứ màu da nào chảy xuống đều khiến nhân tâm đau xót khôn nguôi..

Thôi cũng đành một kiếp trăm năm đời người sẽ qua,,…

Hư vô là cái ám ảnh trực tiếp của đời người . Ai cũng thế thôi có nhiều lúc con người ta không hiểu vì sao buồn đến thẫn...
11/08/2021

Hư vô là cái ám ảnh trực tiếp của đời người . Ai cũng thế thôi có nhiều lúc con người ta không hiểu vì sao buồn đến thẫn thờ chỉ muốn chết cho rồi mà vẫn không hiểu được nguyên nhân. Chỉ biết một nỗi u uẩn nào đó cứ ùa tới khiến tim quặn thắt lại

Và thế là người ta tìm cách chạy trốn ,vào rượu chè,vào trai gái,vào công việc ,vào thú chơi .Nhưng, có trốn được đâu, cứ loanh quanh với những bình phàm vô vị rồi nỗi buồn ám ảnh nó sẽ lại trở về một hôm nào đó..

Vậy thì, nếu trốn không được thì trốn làm gì chi bằng cứ đứng lại nhìn thẳng vào nó ,đi sâu vào lòng mình rồi đến một ngày giải pháp sẽ hiện ra. Chúc các quý bác và anh chị em còn nhớ đến tôi sẽ sớm tìm thấy tôi, chúc cho những ai sơ tâm còn nhiều đa đoan sớm thoát khỏi những nỗi buồn của đời hư vô, qua được cơn sóng dồn chúng ta sẽ lại tìm được thăng bằng trong cuộc sống mới.

Làm ngày làm đêm cho kịp tiến độ đôi lúc lại tưởng mình chạy KPI không cần biết hay dở , nhớ những ngày tháng chống cằm ...
10/06/2021

Làm ngày làm đêm cho kịp tiến độ đôi lúc lại tưởng mình chạy KPI không cần biết hay dở , nhớ những ngày tháng chống cằm ngồi nghe chuyện đời trong im lặng của một vài anh chị em đem lòng ưu phiền ghé chơi. Có trung dung bên nhau mới biết chẳng phải chỉ có mình mới cô đơn mà ai cũng thế dù rằng ở bất cứ vùng trời nào..

Thân mời các quý bác và anh chị em thu xếp cầm cốc xách ghế ta dọn sang nhà mới. Sau khi đã gạn đục khơi trong, tất cả những gì ta cần giữ lại là một loại tình cảm trọn vẹn cho nơi chốn bé mọn này đến ngày về. Những sự nổi trôi khác như hơi nước theo thời gian rồi sẽ bốc hơi và bay đi.
Vườn cỏ non bước chân người đã qua, tôi mượn gửi lại đây chút tình riêng. Còn tháng Giêng thì xin giữ lại trong tim mình.

Bên ngoài mưa đã rơi, nhưng có bao giờ trời kia mưa mãi..
Thôi ta hãy ngưng buồn, giấc mơ sẽ đem chúng ta đến trùng dương nghìn đời gió lộng..

Cà Phê DUY - Trân trọng!

Quê Hương- Hai tiếng thân thương luôn luôn hiện hữu trong tâm trí đầy day dứt khắc khoải của những đứa con xa, cũng là cả một bầu trời ngọt ngào da diết với những ai đang sống và đã sống..

Sống trong nước, quê hương nằm dưới chân. Đi xa rồi quê hương nằm ở trong tâm khảm. Cái dưới chân, tuy mênh mông nhưng rất nhẹ nhàng; cái trong tâm khảm tuy vô hình và không có diện tích nhất định, nhưng lại chật cứng và nặng trĩu tâm tư không thể thoát được.

Sau khi rời khỏi quê hương, đi xa xứ, người ta liền biến quê hương từ một lãnh thổ, thành một vùng ký ức và tưởng tượng, hoặc hơn thế nữa, Quê Hương, từ bao giờ đã trở thành một khung nhận thức, một hệ quy chiếu, để từ đó ta nhìn nhận và đánh giá mọi vật, mọi việc.

Khi quê hương dưới chân và quê hương trong tâm trí khác nhau, người ta liền tự biến mình thành kẻ vượt biên liên tục, lúc nào cũng chòng chành, chơi vơi giữa hai bến bờ thương - nhớ,..; giữa chốn quê nhà và nơi đất khách, giữa quá khứ và hiện tại, giữa hoài niệm và dự phóng.. Và còn, luôn luôn, giữa các biên giới hữu hình và vô hình, từ biên giới quốc gia đến biên giới văn hoá và cả ngôn ngữ.

BẢN XỨ vẫn nghe âm vang tiếng lòng trầm ấm của bao con tim ngày đêm mong ước hướng về với nguồn cội, và xin hẹn tiếp tục là nơi cùng sẻ chia nỗi niềm thương nhớ, mến yêu này với tất cả, dù cho ai còn quê hương dưới chân, ai còn chưa được một lần gặp gỡ, ai còn bao đong đầy khắc khoải nhớ nhung trong tiềm thức mà đành phải biệt ly xa quê hương;... Tất cả vẫn có nơi chốn để nhìn ngắm, để nhớ thương, chia sớt mọi vui buồn, rồi lại vững chân bền chí để biên niên cùng cô đơn.

BẢN XỨ Coffee- Powered by DUY

Mỗi con người nó có cái máu bén duyên lạ lắm. Khi còn trẻ tôi nhận thấy có những hiện tượng gọi là đam mê mà không sao h...
28/03/2021

Mỗi con người nó có cái máu bén duyên lạ lắm. Khi còn trẻ tôi nhận thấy có những hiện tượng gọi là đam mê mà không sao hiểu được, chỉ ngạc nhiên sao có những người ngồi sòng bạc suốt nhiều đêm không ngủ, những danh ca tập hát ngày tám chín tiếng trong suốt cả chục năm, những người làm xiếc, tập nhảy, họ luyện mãi một động tác có khi phải mất bảy tám năm mới hoàn thành chỉ để phục vụ cho một lần tỏa sáng. Năng lực đâu để họ chống lại với mệt mỏi ,nhàm chán ,ngày này qua ngày khác..

Mấy ngày này nhàn rỗi tôi kiếm mấy đầu sách hay hay để đọc, tranh thủ nghiên cứu về trung tâm đầu não của con người mới hiểu ra đôi điều ,thì ra khi phù hợp làm một điều gì ngoài cái thích thú về tâm lí ra bộ não cũng tiết ra chất kích thích làm sung sướng về mặt sinh lí nữa. Người thì mê thi ca hội họa, người lại thích làm việc với các con số. Có người thích ăn uống đạm bạc, cuộc sống tối giản, người lại ham bếp núc, trang hoàng nhà cửa.. Người thì say sưa với những giá trị tinh thần, biết đủ thấy vui, lại có người chỉ hứng thú với bề nổi cuộc sống, andrenaline chỉ phát tiết chạy rần rần trong huyết mạch khi nhắc về những chuyện tầm phào,vv..

Còn như tôi thì, dễ chỉ có quanh quẩn bên cạnh các cụ đồng phê mới làm mình thấy linh động và vui tươi ,nghe hơi bạn cứ như lân thấy pháo, những việc khác chán ngấy. Chả trách mỗi lúc mọi người ghé thăm, vẫn biết nhà bao việc, các bác cứ nói còn tôi cứ nghe, đôi lúc chỉ kịp vừa làm vừa tếu táo vài ba câu mỗi khi ai đó kéo mình vào cuộc trò chuyện, thế mà cũng chả khi nào hết chán, chỉ có thì giờ và vòng xoáy mưu sinh của mỗi bên ràng buộc mà phải bỏ ngỏ tâm tình.

Những khuynh hướng bén duyên đó tuỳ thuộc vào gene di truyền ,hoàn cảnh ,môi trường,,, Những lực đẩy huyền bí đó tạo thành số mệnh của từng người, từ đó đưa đẩy mà gặp nhau rồi gắn kết lại thành một cộng đồng với nhiều tâm hồn đồng điệu.

Bởi vậy có nhiều cái mình có muốn cũng không được, hoặc người khác có khẩn khoản mong cầu, ngại thay, cũng chỉ thành nỗi o ép. Cái ta cần nhất trong cuộc sống không gì bằng hiểu rõ cái tơ vương trong lòng mình để nuông chiều nó, dần dà gắn kết nó với những tâm ý tương đồng khác cho cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn, và bớt tự trói buộc mình bằng những ràng buộc vô hình. Như tôi đây, số đã định sẵn là kẻ lang bạt rồi thì dẫu có người dẫn vào con đường hiền triết khuôn thước lề thói là không chịu đâu. Ba bảy hai mốt ngày lại bật cũi trở về là chính mình, sống một đời hoang liêu với quý bác và các anh chị em, thế mới thỏa.

Mấy bữa này tôi bận dọn nhà. Xin hẹn gặp lại các quý bác và anh chị em vào một ngày gần. Vẫn biết sự thương nhớ ở chốn này vốn dĩ không hề là thứ ủy mị, thì ta lại càng không cần chất chứa nó vào một lời hứa nghe quá đỗi vẹn tròn.

Ta hãy cứ nhớ về nhau như cái nhớ của lần gặp đầu tiên.
Và hãy cứ yên lòng, vì chúng ta chưa phải đi đến tận cùng của lần gặp cuối.

Lên facebook có tí mà tôi thấy chóng mặt quá, tin với tức, toàn tiêu cực chán ốm!,,, dạo quán cafe online thấy cũng vắng...
13/03/2021

Lên facebook có tí mà tôi thấy chóng mặt quá, tin với tức, toàn tiêu cực chán ốm!,,, dạo quán cafe online thấy cũng vắng, chắc mọi người cũng chủ định qua chơi để tôi và các bác nhìn thấy nhau, đôi câu hàn huyên cho đỡ nhớ thì phải 😁 Thành thử nên giờ tôi cũng lười hót, bớt lên mạng đu đưa hơn trước.
Tôi giờ cũng quen dần với cái góc phố bé mọn này, nó nhẹ nhàng và tôi cũng thích như vậy. Cuộc sống không còn xô bồ náo nhiệt như chốn cũ, nó không tẻ nhạt mà vẫn vui vẻ hạnh phúc.
Không thấy tôi onl mấy nếu thấy lòng quyến luyến mong quý bác và các anh chị em cứ gọi mà tìm. Còn hễ khi rảnh tôi sẽ lại tạt vào đây cùng chơi với quý bác và anh em. 😁
Gửi tặng các bác ít vitamin tỉnh táo, chúc mọi người một ngày cuối tuần thư thả!

🎋Tết này không như Tết xưa. Ngày nhỏ thì háo hức có lì xì. Trai tráng thì chỉ muốn rong chơi thoả thích, có đôi có lứa. ...
11/02/2021

🎋Tết này không như Tết xưa. Ngày nhỏ thì háo hức có lì xì. Trai tráng thì chỉ muốn rong chơi thoả thích, có đôi có lứa. Thế rồi tuổi già, là khi tương lai đã ở phía sau.

Tôi đây chẳng có mong ước gì cao sang, chỉ hi vọng bàn chân này vẫn còn vững, đôi tay còn dẻo dai và thần trí vẫn minh mẫn thông tuệ. Người xưa có câu: "Già bát canh, trẻ manh áo mới". Có ông bà nào tử tế thì khi ghé chơi mang cho tôi bát canh để tôi uống cho khoẻ, đừng mang áo mới ,mặc vào rồi tôi biết khoe với ai?

Những người trẻ hãy chú ý giữ gìn sức khoẻ hơn là làm việc cật lực tiêu tốn gần hết tinh tuý của một bộ máy còn tráng niên. Càng yêu đời lại càng phải chú ý giữ gìn sức khoẻ để sẵn sàng cho mọi cuộc chơi, mọi chuyến đi, mọi thử thách. Chẳng vui vẻ gì khi ăn gì chơi gì làm gì cũng sợ tụt huyết áp, tăng mỡ máu, rối loạn chuyển hoá năng lượng,... Rồi biết đâu, một lúc nào đó, bộ não kiệt cùng, mỏi mệt quá có thể người ta sẽ quên hẳn nhau.

Trong mọi hoàn cảnh dù gian nan khốn khó cỡ nào, hãy giữ cho tâm trí luôn tinh tấn và nhìn thẳng vào thực tế. Có vậy thì mới yên tâm mà bước về phía trước. Những giây phút hôm nay sẽ chỉ còn là quá khứ của ngày mai đó mà. Trong cuộc sống chuyện gì đến thì chắc chắn sẽ đến. Quan trọng là mình đã tính toán trước khi đi đến quyết định. Và không vì lưu luyến ( tiếc nuối) mà mất đi tính cương quyết.

Đôi lời tâm tình đầu xuân năm mới chắc có vài bác sẽ nghe lọt tai.

Chúc toàn thể đồng đạo trong quán cà phê online bé nhỏ một năm mới với mọi điều an lành, thịnh vượng. Chúc các ông bà vui vẻ mạnh khoẻ ,trai gái tìm được người đồng điệu mà vui vầy!

Xin cảm ơn một năm đã qua. Và xin hẹn gặp lại các quý bác và các anh chị em vào một ngày xuân năm mới trong An Khang và ...
10/02/2021

Xin cảm ơn một năm đã qua. Và xin hẹn gặp lại các quý bác và các anh chị em vào một ngày xuân năm mới trong An Khang và Thịnh Vượng!
Mến chào năm cũ 2020

Ồ, mới đó đã tới tết Ông Táo. Thế là chính thức lập xuân rồi chẳng nghi ngờ gì nữa các ông.Sớm nay lòng rộn ràng thấy fa...
03/02/2021

Ồ, mới đó đã tới tết Ông Táo. Thế là chính thức lập xuân rồi chẳng nghi ngờ gì nữa các ông.
Sớm nay lòng rộn ràng thấy facebook tràn ngập màu phớt hồng của đào đã hé, nụ hoa căng mọng và tươi tắn rất đẹp, nếu chơi đào thắm tôi cũng rất thích vì sự lộng lẫy dưới dáng vẻ khiêm nhường của nó.
Miền bắc mình còn có giống hoa Bạch Mai rất đẹp và hiếm có, lúc chúm chím thì phớt hồng, khi nở rộ thì trắng tinh khôi, đến lúc sắp tàn thì lại phớt hồng rồi mới rụng thế mới hay chứ. Ngán nỗi mấy cụ buôn hoa Tết cứ cãi trắng với tôi ấy là giống bạch đào vùng Lạng Sơn là giống hoa mới năm nay mới có. Còn cái giống Bạch Mai tôi nói các cụ lại xoen xoét bảo ấy là Tuyết mai. Chả nhẽ đến tuổi này rồi mà còn phải để thiên hạ chỉ giùm đâu là kỳ đà đâu là cắc ké thì còn ra cái gì nữa!
Tuyết mai kỳ thực cũng đẹp, đẹp kiểu hờ hững mong manh như sương, cô liêu quay quắt như nỗi niềm kẻ xa xứ. Nhưng tôi chắc chắn đó không phải là giống bạch mai khuynh quốc mà tôi đang nhắc tới.
Có dịp nào đó gặp tôi sẽ chụp ảnh rồi post lên cho quý bác và các anh chị em cùng thưởng thức.

Address

Ngã Tư Phố Hải Lộc Cắt Đường Võ Nguyên Giáp
Ha Long

Opening Hours

Monday 08:00 - 16:30
Tuesday 08:00 - 16:30
Wednesday 08:00 - 16:30
Thursday 08:00 - 16:30
Friday 08:00 - 16:30
Saturday 08:00 - 16:30

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cà Phê DUY posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category