07/11/2022
Trong đời sống có nhiều loại bạn bè. Có bạn chung một đam mê, có bạn cùng một sở thích, bạn bè kiểu này gặp nhau rất thường nhưng không thể gọi là thân. Ví dụ cùng một thú chơi xe, cùng nhau chơi bài bạc, câu cá, rượu chè tuý luý… Những cuộc vui này không thể thiếu họ. Nhưng lạ cái là cuộc vui vừa chấm hết là tức khắc chia tay không hề lưu luyến, quên nhau rất mau cho đến lần sau.
Đấy là chơi có cái chung ,còn chơi mà không có cái chung thì phải chơi cùng nhau từ nhỏ, từ thời niên thiếu. Lắm khi thú rằng nhìn nhau thấy rất chán mà không sao bỏ chơi với nhau được, dù có ra sao vẫn phải buộc đời vào nhau.
Lại có một loại bạn mà khi nào gặp sự cố gì mình mới nhớ đến nó. Họ như một chỗ tựa âm thầm chẳng đòi hỏi gì hết. Tình cảm chỉ trôi đi một chiều không có chiều ngược lại. Tình cảm loại này khá bất công, họ đối với mình mười mình chẳng đáp được một. Tình cảm giữa họ với mình như một mối duyên nợ, lâu dần thành mối ân tình hẹn đời hẹn kiếp.
Kinh nghiệm bản thân tôi thấy có một loại người mình kết bạn mà đặc biệt bị thu hút, ở gần họ lâu mấy cũng không thấy chán. Họ có cái mẫu số chung là cực kì thành thật, họ cho mình cảm giác an toàn khi ở bên. Trong số này có những người thường khá ít nói, nhưng khi nói ra lại toàn lời thật lòng và đúng trọng điểm khiến người nghe xúc động tâm can. Nói như người xưa là Quỷ ma cũng còn phải cảm động huống hồ là con người.
Có người thu hút lại cũng có người vô duyên. Loại này thì trai hay gái cũng khiến người ta ngán đến tận cổ. Họ cũng có mẫu số chung ngược lại là sĩ diện, khéo che đậy cái dở của bản thân mà lại hay bới móc điều không hay của người khác. Với hạng người này cứ nhìn mặt là khiến người ta ngán ,ngán hơn ăn thịt mỡ. Thực tình không nên mất thì giờ cũng không cần tế nhị, cứ thấy mặt là phải rẽ lối khác, hoặc chờ nó đi qua rồi mới dám đi tiếp.
Có một lần tôi thấy hai người không quen đi vào cùng nhau, một chị gái khụng khiệng trên đôi giày cao gót dọc lối qua các bàn tìm cho mình một chỗ ngồi. Vì váy dài vướng víu đôi chút mà chị bất cẩn trượt chân ngã lăn ra thềm. Nghe tiếng ''huỵch'' rõ to, tôi giật mình chưa kịp phản ứng chợt bọn trẻ trong quán đứa tay bưng nước đứa cầm chổi xẻng gần đó thấy chị này vừa bị ngã, đang lập cập ngồi lên, chúng bèn quẳng lại hết các thứ đổ xô ra lặng lẽ đỡ chị dậy. Ai cũng hỏi nhỏ ''chị có sao không'' một cách nhẹ nhàng, lịch sự và nhân ái đến mức chị đã bối rối lại càng bối rối. Lũ chúng hỏi rất thật lòng và cố gắng để chị không có cảm giác ngượng ngùng. Người khách lạ đi trước lại không giấu được mình cười hô hố ''Chưa đến giường cơ mà em ơi'', ''thọt chân à em''...
Cái vốn dĩ gọi là tình người, sâu xa vẫn từ việc người đó có nền tảng lòng nhân mới biết cách hành xử trên phương diện tôn trọng con người, và nó được thể hiện ở những điều nhỏ nhặt như thế. Tất cả mọi người đều xứng đáng được đối xử với sự tôn trọng, từ đó mới có những nút thắt được cởi ra, và điểm hoà hợp mới có môi trường giao nhau, tạo thành những tình bạn đúng nghĩa. Tình bạn, hay kể cả là tình yêu, nếu không được gây dựng từ sự tử tế sớm muộn cũng vẫn thành tình chết. Cái Tình dựng xây đúng cách tự nó sẽ nhân bản thành tình yêu người, yêu đời, lớn hơn nữa thành tình yêu quê hương xứ sở, rồi hoá thành lòng tự tôn dân tộc dẫu muôn đời nghìn kiếp.
Lối hành xử hòa nhã ấy, xuất phát từ lòng nhân của con người thì nó đối với không chỉ con người và còn với vạn vật, tự nó như hương như hoa, thu hút những tâm hồn đồng điệu lại, không phải do tập tành khổ luyện hay kiểu cách mà thành. Trong nhân gian, người thành tài có câu “Hãy nói cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ kết luận anh là người như thế nào”. Câu nói như một dấu chấm lặng lẽ đánh vào tâm can của những phận người luôn nhọc tâm suy nghĩ dai dẳng mãi về lòng người thế này, lòng người thế khác thay vì quay ngược vào lòng mình hiểu rằng tại sao đời mình chẳng phải vô duyên vô cớ mà chất chứa tuyền những mối cơ duyên lầm lạc.