16/05/2019
❤️Thưởng thức, ai mà chẳng có cách riêng? Cà phê giờ đây không chỉ là một thức uống mang trong mình cái vị đăng đắng đầy huyền hoặc nữa. Có người ưa sự ngọt ngào, có kẻ lại thích uống từng ngụm lớn như một thứ nước giải khát không hơn không kém. Tuy vậy, suy cho cùng, mỗi khi nhắc tới cà phê chúng ta vẫn thường nghĩ về một khoảng lặng hơn. Cái hay ho của cà phê trong tâm thức mỗi người chính là vị đắng. Những gã trầm ngâm nép trong góc khuất, ngồi với ly cà phê không đường đắng lặng thường gợi về một hình ảnh cô đơn và tâm trạng. Chúng ta không biết họ đang nghĩ gì, nhưng cái toát ra từ không gian đó chính là những ánh nhìn sâu thẳm vào tâm hồn, vào những đau thương và nhung nhớ…
☕️☕️☕️Nói về nỗi suy tư của những người thường uống cà phê đắng một mình. Trong nhịp sống hiện đại ồn ào và hối hả, ăn vội, uống vội, cái gì cũng vội, ngay cả cà phê cũng có cà phê hòa tan, vậy thì tại sao họ lại phải dành ra một khoảng thời gian trong ngày để thả hồn vào từng giọt đắng ấy? Nó có điều gì quyến rũ tới vậy?
Gió hoang lang thang. Chiều
Ẩn mình trong cỏ rối
Trống vắng một trời yêu
Tiễn ngày qua rất vội
Tách cà phê uống dở
Ướt vệt màu thuỷ tinh
Hằn lên trang thư trắng
Khiến lời thương giật mình
Có ai đang lặng thinh
Mắt đẫm theo màu lá
Tách cà phê biết hờn
Ngậm một chiều bóng ngả
Quán quen thành quán lạ
Không ai nhận ra mình
Cúi mặt mời cỏ đắng
Cạn một thời nữ sinh
Năm xưa em tóc ngắn
Thích cà phê không đường
Năm nay em thắt bím
Sao tách mời vẫn suông?