08/05/2022
|Em 20|
Liệu em đã lớn?- Không. Em còn nhỏ lắm.
Dễ nhận thấy nhất đó là em của những ngày ngáp ngắn dài trên giảng đường mà không biết mình đến đó với mục đích gì. Là những đêm dài, vùi đầu xem hết phim này đến chương trình nọ, rồi mất nguyên ngày hôm sau để ngủ bù. Có nhiều người trẻ như em đã lãng phí thời gian, sức khỏe của mình như thế đó. Người lớn sẽ không như vậy.
Tuổi trẻ là một cái biểu đồ đầy những nghịch lý giữa mong muốn và hành động. Ai cũng muốn được khẳng định bản thân mình nhưng lại sợ vấp ngã, sợ bị vạch trần những thiếu sót của bản thân trước mọi người. Họ muốn bạn bè, người thân, xã hội công nhận nhưng lại sợ cảm giác thất bại, xấu hổ và bị phán xét. Những nỗi lo sợ vô hình đó khiến họ do dự không dám hành động. Vì thế mà họ tự ti chui vào vỏ ốc an toàn của bản thân.
Tôi cũng đã trải qua những ngày hành hạ mình như thế, cho đến khi tôi bắt đầu dành thời gian tìm hiểu con người mình. Tôi quay về xem lại những kế hoạch đã từng vạch ra, tôi chăm đọc sách và quan tâm đến chính bản thân mình nhiều hơn. Tôi dần tìm thấy động lực trong mình và không để cho mình có thời gian chần chừ lâu. Và tôi nhận ra rằng có nhiều người trẻ như bản thân mình cũng đang mắc hội chứng “khủng hoảng tuổi 20”.
Người trẻ đôi khi chỉ cần hành động là đủ, đừng quá quan trọng kết quả mình sẽ đạt được gì, vì nó sẽ làm bạn chùn bước chân và không dám thực hiện. Chỉ cần làm những gì mình thích hoặc có linh cảm mình muốn làm là hành động ngay đừng do dự. Hãy làm một cách toàn tâm, toàn ý chắc chắn kết quả sẽ đến với mình.
Nói thì dễ nhưng ở cái tuổi chông chênh này, sẽ có những lúc bạn cảm thấy thất vọng về chính mình khi bạn mắc lỗi. Sẽ có lúc bạn cảm thấy thua kém so với nhiều người. Sẽ có lúc bạn ôm suy nghĩ: “Thôi bỏ đi, sao phải cố gắng để rồi không đạt được kết quả gì”. Những lúc như vậy xin bạn đừng vội chui lại vào vỏ ốc mà mình đã cố gắng thoát ra. Hãy nhìn lại lí do ban đầu đã khiến bạn hành động.
Tôi - người viết những dòng này đã từng có khoảng thời gian bị stress vì gánh nặng thành công, vì nỗi lo công việc cho tương lai. Tôi biết có nhiều bạn cũng giống tôi. Chúng ta đều đang trong giai đoạn lưng chừng của sự trưởng thành. Hơn điều gì hết chúng ta chỉ có thể chấp nhận nỗi đau của sự trưởng thành, không sợ hãi hay tự ti, chúng ta chỉ có thể đón nhận nó một cách đơn thuần nhất.
"Cuộc sống không phải là cuộc chiến cạnh tranh với những người khác, Mà là cuộc chạy đua trường kỳ với chính bản thân mình" (thiền sư Hae Min). Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất mà ta có thể làm. “Nếu bạn bắt đầu từng chút một từ những việc bạn có thể làm thế giới sẽ dần thay đổi” Vậy thì người trẻ chúng ta hãy cứ thế làm thôi, nếu mỏi thì dừng lại nghỉ, nếu mắc lỗi thì coi như mình đang góp nhặt kinh nghiệm. Chính những điều đó sẽ làm chúng ta mạnh mẽ hơn về sau. Ai trong đời mà không nếm nỗi đau trưởng thành.
----
---------
🏡 02 Mỹ Đa Đông 8 - Ngũ Hành Sơn
⏰ 7:00 - 22:00