Black Coffee Roasters

Black Coffee Roasters My crazy obsession

26/11/2023
10/10/2023
Bí quyết 90/10 trong cuộc sống- 10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.- 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn...
04/06/2016

Bí quyết 90/10 trong cuộc sống

- 10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.
- 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.

Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ:
Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Ðiều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà.

Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp.
Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra. Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.
Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?
A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con gái bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?

Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.
Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”. Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.

Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều.

- Sưu tầm trên mạng -

Lối tư duy của những người thành đạt1. Tập trung 80% trí lực của bạn cho việc quan trọng nhất và 20% hoạt động của bạn c...
13/04/2016

Lối tư duy của những người thành đạt

1. Tập trung 80% trí lực của bạn cho việc quan trọng nhất và 20% hoạt động của bạn cho việc đó.
Nên nhớ rằng bạn không thể có mặt ở tất cả mọi nơi, biết hết tất cả mọi người và làm tất cả mọi việc. Và hãy tránh làm nhiều nhiệm vụ cùng một lúc, vì hiệu suất làm việc của bạn có thể giảm đến 40%.
Những người có tư duy thông minh thường cảnh giác trước những ý kiến và những loại người khác nhau.

2. Họ cũng khá kỹ tính trong việc bỏ thời gian cho những người thách thức họ.

3. Có ý tưởng mới chỉ là bước đầu, cần phải theo đuổi ý tưởng đó.
“Ý tưởng có hạn sử dụng rất ngắn. Bạn phải thực hiện ý tưởng đó trước khi nó hết hạn.”

4. Suy nghĩ cũng cần thời gian để phát triển. Đừng vội vàng chấp nhận ngay ý tưởng ban đầu.
Bạn có bao giờ đột xuất nghĩ ra một ý tưởng nào đó lúc 2h sáng, và rồi cảm thấy nó thật nực cười khi thức dậy vào sáng hôm sau? Ý tưởng cần được “định hình cho đến khi chúng trở nên thực tế” và cần phải vượt qua được “bài kiểm tra về độ rõ ràng”.

5. Người thông minh cộng tác với người thông minh.
Cùng tư duy với người khác sẽ đem lại kết quả cao hơn. Việc này cũng giống như tự vạch ra cho mình một con đường tắt. Đó cũng là lý do vì sao việc brainstorming (vận dụng trí tuệ tập thể để thảo luận tự do về một vấn đề nào đó) lại có hiệu quả.

6. Chối bỏ lối tư duy thông thường (tư duy thông thường chẳng khác nào không tư duy gì cả)
Chối bỏ lối tư duy thông thường đồng nghĩa với việc bạn phải cảm thấy thoải mái với những việc không thoải mái. Hãy nhớ rằng, có hàng tá người ngoài kia đã quyết định tự suy nghĩ theo cách của riêng mình, bất chấp sự phản đối của người khác – và chính họ là những người thành công.

7. Những người tư duy giỏi nhất sẽ lập kế hoạch cho tương lai, và có thể bỏ mặc một số việc tự phát triển.
Khi bạn có tư duy chiến lược, bạn sẽ giới hạn được sai sót của mình. Mơ hồ về việc mình đang đứng đâu và mình muốn làm gì để hoàn thành mục tiêu sẽ chẳng đưa bạn đi tới đâu.

8. Muốn nghĩ khác, hãy làm khác.
Tìm cách thức mới để làm việc, gặp gỡ những người mới, đọc những quyển sách mà bạn thậm chí từng cho là rất chán. Mấu chốt là không ngại đương đầu với những ý tưởng mới và cách sống mới.

9. Muốn tôn trọng ý tưởng của người khác, bạn phải học cách chấp nhận các ý kiến khác mình.
Bạn không thể lúc nào cũng cho là mình đúng. Hãy cho những ý kiến khác mình một cơ hội.

10. Lập kế hoạch làm việc.
Rất nhiều người chỉ lên kế hoạch cho một ngày. Những người giỏi tư duy thường bỏ thời gian để lên kế hoạch cho hàng tuần, hàng tháng, và cho những mục tiêu dài hạn – và rồi họ thực hiện theo kế hoạch đó. Họ cũng không bao giờ đến một cuộc họp, một bữa tiệc hay một buổi hẹn cà phê mà không chuẩn bị trước. Họ luôn quyết định mình cần thu được điều gì từ người mình sẽ gặp trước khi bước ra khỏi cửa.

11. Suy xét kĩ càng mang đến cho bạn góc nhìn hiệu quả cũng như sự tự tin trong kỹ năng đưa ra quyết định.
Nếu không suy nghĩ thật kĩ, bạn sẽ gặp trở ngại nhiều hơn bạn tưởng. Giống như Socrates đã từng nói: “Sống mà không suy xét thì không đáng sống.”

12. Bỏ những suy nghĩ tiêu cực đi. Người thắng cuộc chỉ nói “Tôi sẽ” và “Tôi có thể”.
Những người thông minh không nhìn thấy giới hạn, cái họ nhìn thấy là tính khả thi. Ngôi sao bóng chày Sam Ewing từng nói rằng “không có gì xấu hổ bằng chứng kiến người khác làm được những việc mà bạn nói là không thể làm được.”

13. Dành thật nhiều thời gian cho các ý tưởng.
Họ chấp nhận sự mơ hồ, không sợ thất bại, và gặp gỡ những người có tư duy sáng tạo khác.

14. Luôn luôn lạc quan hiếm khi song hành với tư duy thực tế.
Nhìn nhận thực tế sẽ giúp bạn tiếp cận một vấn đề đủ sát để giải quyết nó. Sẵn sàng đối mặt với những hậu quả tiềm tàng cũng giúp bạn làm việc hiệu quả hơn, và mang lại cho bạn sự tín nhiệm của mọi người.
-sưu tầm-

Vài ảo tưởng về Việt Nam chúng ta nên bỏ ngayNiềm tin trong mỗi con người hình thành rất lâu dài qua kinh nghiệm, giáo d...
27/03/2016

Vài ảo tưởng về Việt Nam chúng ta nên bỏ ngay

Niềm tin trong mỗi con người hình thành rất lâu dài qua kinh nghiệm, giáo dục, truyền thông,... nên nó rất bền vững và khó thay đổi. Thế nên khi viết những nhận định này, không tránh khỏi bị chỉ trích là bi quan, không yêu nước. Nhưng sự thật thì ta cứ phải chấp nhận vậy.

1. Ảo tưởng rằng người Việt Nam cần cù, chăm chỉ:
Đây là dạng ảo tưởng được thụ hưởng từ bé trong trường học và từ các kênh thông tin truyền thông về bản sắc dân tộc Việt Nam vì rằng "đất nước ta rừng vàng biển bạc, người Việt Nam cần cù chăm chỉ". Xin thưa, chúng ta không cần cù và chăm chỉ hơn người Nhật Bản, Hàn Quốc hay thậm chí là người Trung Quốc đâu. Về lao động chân tay, năm 2015, Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) đã nhận định rằng năng suất lao động của Việt Nam kém Singapore gần 15 lần, Nhật Bản 11 lần và Hàn Quốc 10 lần. Còn trong lĩnh vực trí tuệ, nếu ai đã từng du học và tiếp xúc với các đồng môn người Nhật, Hàn, Tàu, thì chỉ còn biết thở dài ngao ngán trước sức làm việc kinh hoàng và sự chăm chỉ đến khó tin của họ. Không những tôi mà hầu như tất cả các đồng hương đang du học toàn thế giới đều có cùng nhận định. Người Việt Nam quả thật rất chăm chỉ, chịu khó nhưng không là gì cả so với các nước khác. Ta không quá cần cù như ta vẫn nghĩ. Đó không thể là đặc trưng bản sắc người Việt Nam được.

2. Ảo tưởng rằng người Việt Nam cứ ra nước ngoài là thành công:
Đúng là có người Việt Nam ở nước ngoài làm cho NASA, làm giáo sư đại học, làm bác sĩ, doanh nhân, kiến trúc sư; có người đoạt giải thưởng Fields, được đề cử giải Nobel,… Nhưng xin thưa, ít lắm, chỉ có vài người thế thôi, mà báo chí đã kể tên hết rồi, kể mãi đến nhẵn mặt rồi. Số lượng đó quá ít, tỷ lệ quá bé nhỏ so với một số lượng khổng lồ người Việt ở nước ngoài làm những nghề nghiệp tạm bợ, cầm hơi, ăn trợ cấp thất nghiệp hay thậm chí là phạm pháp. Trong các trường đại học danh tiếng, các bệnh viện trung tâm, các tập đoàn khổng lồ, thì giáo sư, bác sĩ, doanh nhân người Hàn, người Tàu, người Thái có mà đầy rẫy, bói mãi ra được người Việt hay thậm chí là “gốc Việt” là y như rằng báo chí gào thét khản cổ lên. Thế nên mới buồn người là đi đến đâu cũng nghe người bản địa nghĩ xấu về người Việt, từ Nhật Bản đến Úc, đến châu Âu. Thôi nhé, đừng đem tên anh Ngô Bảo Châu ra hoài, anh ấy hắt hơi mãi tội nghiệp.

3. Ảo tưởng rằng ai ai cũng biết đến Việt Nam nhờ cuộc chiến tranh chống Mỹ:
Xin thưa, đừng ảo tưởng nữa. Gần nửa thế kỷ rồi, chẳng ai còn nhớ đâu. Cái thế hệ mà "toàn thế giới xuống đường vì Việt Nam" đã già lắm rồi, 70-80 tuổi rồi. Thế hệ trẻ thế giới ngày nay quan tâm đến Adele hát Hello với tông nào hay Ronaldo ghi bàn thứ bao nhiêu; hay thiết thực hơn là giá cổ phiếu, giá dầu mỏ, bảo hiểm y tế có tăng không, lương thưởng công ty ra sao,… Thế nên mới có chuyện thật như đùa là hồi năm 2013, tôi đi khắp 7 nước châu Âu, nói chuyện trao đổi với đủ thành phần từ trí thức đến lao động, hầu như chẳng ra biết Việt Nam nằm ở đâu trên bản đồ thế giới. Thật chứ chả đùa. Họ chỉ nhớ sơ sơ đến chiến tranh Việt Nam y hệt người Việt hôm nay quan tâm chiến tranh Iraq hay Syria mà thôi. Nói ra các đồng chí Đảng viên có buồn thì xin chịu, chứ sự thật nó thế.

4. Ảo tưởng rằng Việt Nam rất thành công về nông sản như lúa gạo, trái cây:
Ừ thì đúng là mình xuất khẩu gạo nhiều đấy, nhưng chỉ là gạo chất lượng thấp, giá thành không cao, ít tính cạnh tranh. Bạn hãy thử ăn gạo Nhật Bản, rồi sẽ thấy rằng việc nhắc đến “gạo Việt” với họ thì cũng chỉ thêm tủi thân. Chính các bạn Nhật đã qua Việt Nam ăn thử thứ gạo ngon nhất đồng bằng sông Cửu Long đã nhận xét như vậy. Và tôi cũng có cùng nhận định như vậy sau 1 năm ở xứ Phù Tang, ăn gạo Nhật. Thôi, gạo Việt chỉ bán cho các nước mà họ chỉ cần “lượng” chứ không phải “chất”. Buồn thật, nhưng đó là sự thật, ai chỉ trích thì mình chịu. Rồi còn mấy loại trái cây đặc sản, xin thưa, thế giới nhắc đến xoài, dừa, chuối, sầu riêng,…là toàn nhắc đến Thái Lan, Philippines, Brazil, chẳng ai nhắc đến Việt Nam cả. Vì hàng Việt hình như không thể có chỗ đứng trong “lê vồ” tiêu dùng của họ, đặc biệt tại Nhật Bản (nơi tôi đang sống), châu Âu (nơi tôi đã từng ở).

5. Ảo tưởng rằng toàn thế giới uống cà phê Việt:
Thì đúng là mình xuất khẩu cà phê thứ hai thế giới đấy. Nhưng cũng chỉ là xuất thô, giá trị thấp. Chả có thương hiệu nào của cà phê Việt mà thế giới ưa thích, kể cả Trung Nguyên hay Vinacafe. Bước vào các cửa hàng cà phê đông đúc ở khắp vùng Kansai này, toàn là cà phê Brazil, Mexico, Guatemala, Colombia, Pháp, Ý,…Có người đổ thừa là mình chỉ xuất khẩu cà phê Robusta, thế giới lại ưa chuộng Arabica, xin thưa, Indonesia cũng toàn Robusta đấy, sao thế giới vẫn biết đến thương hiệu cà phê Indo hơn? Ngay như chính Starbucks cũng đã cho ra lò dòng Arabica được trồng ngay tại Cầu Đất, Đà Lạt. Bởi vì họ có thương hiệu, đầu tư nghiêm túc vào quảng bá, xây dựng quy trình chất lượng bài bản (như UTZ Certified, 4C, FairTrade, RainForest Alliance, Organic) để được chễm chệ đứng trên kệ trưng bày ở những cửa hàng cà phê sang trọng ở Nhật, Mỹ hay châu Âu.

=> Với 5 ảo tưởng này, người Việt cứ mãi tự sướng rằng ta đây nhất, ta đây giỏi, ta đây là cái rốn của vũ trụ. Muốn tiến lên phía trước, phải biến mình là ai; cứ mãi sống trong ảo tưởng để rồi chỉ có thể sống bằng niềm tin mà thôi.

Người viết: Đỗ Kiên Trung

Một tác phẩm điện ảnh lớn như Bố Già có rất nhiều giá trị để mọi người khai thác và cảm nhận. Kể từ khi ra mắt năm 1972,...
21/03/2016

Một tác phẩm điện ảnh lớn như Bố Già có rất nhiều giá trị để mọi người khai thác và cảm nhận. Kể từ khi ra mắt năm 1972, thiên sử thi tội phạm này đã chinh phục hàng triệu khán giả bằng sự phá cách khi miêu tả những tội phạm thật lịch lãm, bằng những màn thanh trừng đẩy kịch tính lên đỉnh điểm, bằng phương châm đạo đức đầy nghĩa hiệp của mafia: không phiền hà đến người dân và nói không với thuốc phiện. Nhưng với tôi, chính giá trị nhân văn trong cách một người đàn ông đối xử với gia đình mới là điều tôi ấn tượng và yêu thích nhất ở bộ ba tác phẩm này.

Bố già Don Vito Corleone là một người khiến kẻ thù căm ghét trong khiếp sợ, và khiến những người thân tôn thờ như đấng toàn năng có thể gỡ họ ra khỏi những rắc rối mà cả luật pháp cũng không thể cứu vớt được. Với gia đình, ông là một người đàn ông biết chăm lo và bảo vệ.
“A man who doesn’t spend time with his family can never be a real man”- Một người đàn ông không dành thời gian cho gia đình không bao giờ trở thành đàn ông thật sự”. Nếu việc kinh doanh tài giỏi, kiếm tiền từ bên ngoài là điều kiện cần để người đàn ông gánh vác gia đình, thì cách anh ta đối xử với gia đình yêu thương và bảo vệ mới là điều kiện cần để làm nên một người đàn ông.

Sự bảo vệ gia đình của Bố Già Vito, còn hay ở câu “Không bao giờ bàn chuyện công việc trên bàn ăn và trước mặt trẻ nhỏ”. Sự bảo vệ mà Bố già dành cho những người con còn nằm ở việc bảo vệ sự tự do lựa chọn của những đứa con, dù đang là người đàn ông quyền lực nhất New York, ông vẫn ý thức được con đường mình theo đuổi tàn bạo như thế nào, và ông không hề áp đặt những người con phải đi theo con đường đó. Micheal, người con út trở về sau chiến tranh, chính là người được hưởng lợi nhất từ sự bảo vệ đó. Anh là một người chính trực, một anh hùng chiến tranh khác biệt trong gia đình đầy tội lỗi của mình. Cho đến trước khi thời thế và hoàn cảnh phải bảo vệ gia đình đẩy anh vào con đường tội phạm, rồi trở thành một Bố Già thứ hai tàn nhẫn hơn, nhưng vẫn là người biết đặt giá trị gia đình lên trên tất cả.

Bố già là một kiệt tác thật sự về đề tài xã hội đen, đến cả tên mafia khét tiếng Sammy Gravano cũng thừa nhận rằng hắn ngưỡng mộ Bố Già và nhiều kẻ khác từng học theo phong cách quyền lực đó của Don Vito. Ngay cả khi bạn không quan tâm chủ đề xã hội đen, thì đây vẫn là một bộ phim "bạn không thể chối từ" nếu bạn quan tâm đến việc trở thành một người đàn ông.

Source:
[Vinacafé – CHẤT từ 1968]

Kinh doanh kiểu Việt NamMột người bạn, người thầy Thụy Sĩ nhiều năm gắn bó với Việt Nam đã kể cho tôi nghe câu chuyện về...
17/03/2016

Kinh doanh kiểu Việt Nam

Một người bạn, người thầy Thụy Sĩ nhiều năm gắn bó với Việt Nam đã kể cho tôi nghe câu chuyện về sự khác biệt trong cách khởi nghiệp của người Việt với người Thụy Sĩ như sau:

Ban đầu, một gia đình Việt Nam sản xuất bánh kẹo. Nhà bên cạnh nhìn sang, thấy người hàng xóm của mình đang làm ăn tốt, họ cũng bắt đầu sản xuất bánh kẹo. Các gia đình khác thấy vậy cũng tiếp tục sản xuất bánh kẹo. Kết quả là, từ một gia đình, chúng ta có cả một làng, một xã sản xuất bánh kẹo. Quy mô của họ nhỏ lẻ như nhau, các sản phẩm giống nhau, giá bán bằng nhau... Câu chuyện đó cũng giống như nhiều mặt hàng khác, tạo nên rất nhiều làng nghề sản xuất thủ công nghiệp trên khắp Việt Nam.

Còn ở Thụy Sĩ, ban đầu cũng có một gia đình làm bánh kẹo. Nhà bên cạnh nhìn sang, thấy vậy bèn nghĩ mình có thể sản xuất nguyên liệu làm bánh. Các gia đình khác nhìn vào hai gia đình kia, lại tiếp tục nghĩ đến việc cung cấp máy móc làm bánh kẹo, sản xuất vỏ hộp bánh kẹo, dịch vụ vận chuyển bánh kẹo... Kết quả là, từ một gia đình, họ có một tổ hợp khép kín hỗ trợ cho nhau, tận dụng lợi thế của nhau. Nhờ tính chuyên môn hóa cao, người Thụy Sĩ đã đưa nền kinh tế quốc gia phát triển, thoát khỏi sự lệ thuộc vào các quốc gia láng giềng và tạo ra những sản phẩm công nghiệp có chất lượng hàng đầu trên thế giới.

Câu chuyện trên đã khiến tôi suy ngẫm rất nhiều về một phong cách kinh doanh kiểu Việt Nam. Đó là các quán ăn với cách bài trí và món ăn tương tự, những bộ trang phục không nhãn mác trên sạp hàng, các khách sạn cùng một tiêu chuẩn làng nhàng, những bãi biển không để lại ấn tượng, các trường đại học, cao đẳng mọi người không thể nhớ tên, những website thương mại điện tử na ná nhau... và còn biết bao nhiêu mô hình khác nữa, tất cả đều giống nhau một cách đáng kinh ngạc. Thậm chí cả những gói mỳ tôm, giờ cũng đang trở nên giống nhau, theo một cách không hiểu vô tình hay cố ý.

Khi bắt chước lẫn nhau, chúng ta không chỉ làm thị trường hẹp đi, kìm hãm nền kinh tế mà còn khiến những người anh em trong một nhà, những người hàng xóm cùng một làng và những doanh nghiệp cùng một ngành trở nên xa cách, hay nói theo cách thông thường là “khó nhìn mặt nhau”. Thật vậy, khi các doanh nghiệp trở thành đối đầu trực tiếp thay vì bổ trợ cho nhau, họ chẳng có gì để nói với nhau cả.

Đây có lẽ chính là nguyên nhân các hiệp hội ngành nghề ở Việt Nam không phát huy được hết vai trò của mình. Chẳng hạn câu chuyện của các hiệp hội vận tải, các thành viên của hội cũng chính là các doanh nghiệp đối thủ của nhau, nên không có nhiều điều để thỏa hiệp. Một quyết định giảm giá là có lợi cho doanh nghiệp này nhưng sẽ không có lợi cho doanh nghiệp khác.

Vì vậy, trong một hiệp hội, sẽ luôn tồn tại hai nhóm lợi ích trái chiều với mọi nghị quyết. Khi một quyết định được thông qua, nó có thể chỉ đang phục vụ cho một nhóm đa số doanh nghiệp hưởng lợi, chứ chưa thực sự dựa trên nền tảng của lợi ích chung của ngành.

Không chỉ cạnh tranh thiếu lành mạnh theo chiều ngang bằng cách bắt chước sản phẩm, dịch vụ của nhau, chúng ta còn ứng xử không đẹp theo chiều dọc của chuỗi cung ứng. Đó là khi một doanh nghiệp chuyên sản xuất muốn kiêm khâu phân phối, bán lẻ, còn doanh nghiệp phân phối lại muốn kiêm nốt cả khâu sản xuất. Chúng ta có xu hướng “cắt cầu” đối tác của mình để được “làm tất ăn cả”. Sự thiếu trung thành, trung thực đã làm giảm uy tín của người Việt trên thương trường, và các doanh nghiệp luôn phải hợp tác trong hoàn cảnh “vừa bắt tay, vừa thủ thế” với nhau.

Trở lại câu chuyện về người bạn Thụy Sĩ của tôi, ông đã dành nhiều thời gian ở Việt Nam để thuyết phục các doanh nghiệp “sản xuất bánh kẹo”, với mong muốn họ có thể chưa phối hợp với nhau ở đầu ra, thì hãy cộng tác ở đầu vào. Ông khuyên các hộ kinh doanh cùng hợp lại mua nguyên vật liệu để được giá rẻ hơn, như vậy lợi nhuận của tất cả đều tăng. Nhưng công việc này không hề dễ dàng, vì chỉ có một số ít nhận ra được lợi ích từ sự cộng tác đó, còn đa phần vẫn không muốn “chung đụng” với bất cứ ai, mà chỉ muốn làm theo cách của riêng mình. Đó dường như là một nếp tư duy ăn sâu vào tâm trí của chúng ta, không dễ để thay đổi trong một sớm một chiều.

Trong một trật tự kinh tế mới, doanh nghiệp của chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài sự hội nhập. Một thế giới văn minh sẽ là nơi các quốc gia, các doanh nghiệp không còn đối đầu, mà cần phải hợp tác với nhau cùng có lợi.

Nếu chúng ta vẫn tin chắc rằng, lợi ích của mình chỉ đạt được dựa trên sự thua thiệt của người khác, thì nền kinh tế Việt Nam sẽ mãi lạc loài trong dòng chảy chung toàn cầu.

-sưu tầm-

Hai thần tượng của giới trẻ thế giới1. David Beckham và Victoria là một trong những cặp đôi giàu có nhất nhì trong làng ...
09/03/2016

Hai thần tượng của giới trẻ thế giới

1. David Beckham và Victoria là một trong những cặp đôi giàu có nhất nhì trong làng giải trí thế giới. Tài sản của họ ước khoảng 210 triệu bảng Anh, tức khoảng 6000 tỷ đồng. Con trai cả của David Beckham là hot boy Brooklyn Beckham, hiện đang là thần tượng trong lòng giới trẻ thế giới.

David và Victoria giáo dục cậu Brooklyn vô cùng khắt khe về tính tự lập. Lúc 15 tuổi, tức vào lớp 10, cậu đã phải học nghề pha chế cà phê (barista) và đi làm thêm vào cuối tuần trong một quán cà phê ở London một cách bí mật. Cậu làm 7h/ngày và kiếm được 2.68 bảng Anh/h. Tiền này cậu dùng để tự sinh hoạt mà không phải xin tiền bố mẹ.

Ở nhà, giặt giũ quần áo, lau nhà, trồng cây, sửa điện, nấu ăn...Brooklyn đều phải tự làm. Dù có rất nhiều người giúp việc và vệ sĩ, nhưng họ chỉ giúp việc cho cha mẹ của cậu (vì cứ 1 phút làm việc, David và Victoria kiếm được nhiều hơn số tiền phải trả cho giúp việc trong 1 tháng).

2. Trong giới tài chính, không ai không biết George Soros, một thần tượng khác của giới trẻ. Ông là người Hungary gốc Do Thái. Năm 1947, Soros sang Anh, học trường Kinh tế London. Để kiếm tiền đi học, ông làm bồi bàn trong quán ăn. Mùa táo, ông đi hái táo thuê. Cuối tuần, ông chạy khắp thành phố, nhà nào cũ kỹ ông xin vào và báo giá sơn lại nhà cho họ. Sau này, ông tìm được việc làm ổn định hơn, ông làm cửu vạn tại một ga tàu hỏa. Sau khi tốt nghiệp, Soros làm việc tại một cửa hàng lưu niệm sau đó được nhận vào làm việc tại một ngân hàng ở New York.

Nhờ những ngày lao động chân tay ấy, ông có được kỹ năng quan sát và phán đoán. Điều này khiến ông có một tư duy khác biệt hơn các tinh hoa phố Wall khác, vốn chỉ học hành sách vở. Ông liên tục trúng quả nhờ đầu tư vào những ngành không ai quan tâm. Năm 1992, ông kiếm được 1 tỷ USD nhờ sự sụt giá của đồng bảng Anh. Năm 1997 khi khủng hoảng tài chính châu Á, ông cũng thu lợi hàng tỷ USD. Và năm 2015, ông cũng kiếm được không ít từ sự bay hơi 3500 tỷ của thị trường chứng khoán Trung Quốc.

Khi hỏi ông MỘT lời khuyên cho giới trẻ để có thể thành đạt như ông. Ông bảo phải CÓ ÓC QUAN SÁT VÀ PHÁN ĐOÁN. Và ông nói:
- ÓC này chỉ có khi trực tiếp ra đường, tự va chạm và trải nghiệm.
- Không sách vở nào dạy được.
- Không kinh nghiệm của ai có thể truyền lại.
- Giáo dục phổ thông là đủ, từ PHỔ THÔNG có ý nghĩa như vậy. Sau đó thì ai cũng phải chọn 1 cái nghề mà học. Với sinh viên, phải xin lao động chân tay trong lúc đi học đại học. Nếu đúng nghề mình chọn thì là tốt nhất, nếu không thì việc gì hợp pháp cũng làm. Ví dụ học bác sĩ, đi phụ tá chạy vặt trong phòng mạch. Học xây dựng, hãy phụ hồ. Hoặc bất cứ việc gì để có trải nghiệm. Không sợ ảnh hưởng việc học. Nếu vì đi làm mà ảnh hưởng đến việc học thì trí tuệ đấy ở mức kém, không nên học đại học. Việc làm thêm khi đi học sẽ hình thành KHẢ NĂNG XỬ LÝ ĐA NHIỆM (Multi-tasking ability), SẮP XẾP THỜI GIAN (time arrangement), CÂN BẰNG ĐẦU ÓC (mind balance), THÔNG MINH ĐƯỜNG PHỐ (street smart) và SỰ TRƯỞNG THÀNH (maturity) . Còn nếu chỉ học và học, mọi thứ đều có người làm sẵn cho, thì cuối cùng chỉ có cái bằng. Nhóm học giỏi do đầu tư toàn thời gian từ sáng đến tối cho việc học thì chỉ là người tầm tầm bậc trung, không có gì đáng khen ngợi.

Tự làm ra tiền, là CÁCH DUY NHẤT để tìm công thức thành công cho bản thân mình. Mọi công thức chỉ tìm thấy qua thực nghiệm, không phải qua sách vở hay các khoá làm giàu, tư duy triệu phú hay ai đó nói lại. Sách, diễn giả, gương thành công, doanh nhân lớn….họ chỉ LIỆT KÊ CÁC NGUYÊN LIỆU ĐỂ NẤU MÓN ĂN THÀNH CÔNG. Đừng mải mê tích lũy NGUYÊN LIỆU mà phải tìm CÔNG THỨC riêng. Vì mọi người, kể cả chị em sinh đôi cùng trứng, gene không ai giống ai hệt 100%.

3. Khác biệt của người trí thức khi lao động chân tay là họ làm với cái đầu. Quỹ thời gian ít ỏi, một sinh viên giỏi biết sắp xếp sao cho việc học cũng hoàn thành tốt mà việc làm cũng trơn tru. Còn người lao động phổ thông bình thường thì không quan sát, không rút ra quy luật, không biết phải cải tiến thế nào...và cả đời họ không làm quản lý hay làm chủ được. Sai đâu đánh đó, bảo gì làm nấy. Lực lượng này chiếm tỷ lệ lớn trong dân số, từ cổ chí kim, từ tây sang đông, không bao giờ sợ thiếu. Rất nhiều người từ lao động phổ thông nhưng biết quan sát, để ý, sắp xếp thời gian...và trở thành quản lý hay làm chủ dù không qua trường lớp học hành. Và ngược lại vẫn có nhiều người học hành rất bài bản, học rất giỏi nhưng không biết quan sát, sắp xếp, tự lập, chỉ cắm đầu vào học...nên tốt nghiệp xong, lao động trí óc không được, buộc phải lao động giản đơn để kiếm sống.

Càng để một đứa trẻ không làm việc nhà từ sớm, không cho lao động chân tay từ bé thì tính LƯỜI càng cao. TÍNH LƯỜI VÀ HAM HƯỞNG THỤ sẽ VẬN VÔ NGƯỜI, biến thành tính cách và số phận, dù họ biết cũng không sửa được. Họ chỉ thích ngồi cà phê, thích nằm ngủ, thích đọc sách, thích online và chat chit,
đi du lịch và xin xỏ, tiêu tiền của người khác nhưng không tiếc. Họ tò mò mọi thứ, ước mơ mọi thứ, thích thú với mọi thứ. Họ thích chỉ đạo và đặc biệt là thích NÓI. Bất cứ đề tài gì họ cũng bàn luận và ý kiến, thậm chí nói vô cùng hay nhưng không thấy có bất cứ thành tựu gì.

Cho đến cuối đời, có khi là gánh nặng của gia đình, của xã hội.

-sưu tầm-

Address

27B, Trần Hoàng Na Mới, KDC Hồng Phát
Can Tho

Telephone

+84932869716

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Black Coffee Roasters posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Black Coffee Roasters:

Share

Category