08/06/2017
Famy em lặng thầm trong mưa!...
Ngược dòng:
Tuổi thơ gìn giữ lại trong kí ức đậm nét nhất với những chiều ngồi thẩn thơ ngắm trời ngắm mây, chẳng biết tự lúc nào cái sở thích ấy lại trở thành thói quen mỗi ngày đặc biệt những ngày tâm trạng không vui thì thời gian lại dài hơn. Và cũng không có câu trả lời nào lý giải được vì sao tôi lại có sở thích như thế!
Những đám mây tự do giữa trời xanh cao vợi tưởng như thật khó chạm được. Những ngày mây đen kéo chật kín chuẩn bị cho một cơn mưa rào lớn. Tiếng sấm chớp ầm ầm, tia sét rõ mồn một vẫn không ngăn cản được cái âm mưu thách thức với trời của tôi. Là thật đấy, nhưng khi trời sắp đổ mưa cảm giác bầu trời ấy thật gần với đôi tay của mình hơn. Một vòng tròn trĩnh cho quy luật trăng tròn và khuyết. Bầu trời đẹp nhất về đêm khi có thể nhìn rõ hàng ngàn ngôi sao, mênh mông đến lạ. Thật hiếm có cho nhưng dịp đặc biệt, có lẽ phải chờ rất lâu cho những ngày nhật thực, nguyệt thực, trăng đại, trăng máu rồi cả sao băng nữa. Chắc chỉ thiếu ngày nhìn thấy cả sao chổi như trong cuốn sách giáo khoa tiếng việt thời cấp 1. Tất cả những hình ảnh đẹp ấy xuất hiện trong khung trời bao la nằm gọn trong mảnh sân thượng nhỏ của tôi. Nơi mà chẳng bao giờ tôi muốn nó mất đi. Dù cho thay thế vào đó là một thứ gì đó đẹp đẽ hơn rất nhiều. Nhưng mà, thời gian thì vẫn phải trôi, con người thì vẫn cứ phải cộng thêm một tuổi sau mỗi một năm.
Từ nhỏ tôi vẫn hay thường nghĩ mình sẽ sống được 100 tuổi, đương nhiên là có mục đích cả. Muốn sống thật lâu lâu để chiêm nghiệm những đổi thay của thời gian và tạo hoá. Nghe có vẻ khó lắm nhưng tôi vẫn sẽ phải cố thử xem sao. Nếu khi một nơi nào đó bắt buộc phải khép lại thì tôi vẫn tin sẽ có một cách cửa khác dẫn tôi đến vùng trời mới nơi có thể chứa chấp tôi của ngày hôm nay.