12/07/2021
THÚ TỘI (mình viết bài này để tự thú tội với chính mình, cũng như trấn an Lu’an qua 4 đợt dịch thoy)
[Entry 11/7/2021]
Mình đọc quyển Thú tội (tác giả Minato Kanae) đc 5 lần, nhưng 2 lần đầu đọc cách đây lâu r, lúc đó chưa trải sự đời nên ko tính 😃
Chưa bao giờ mình làm tốt khâu tóm tắt truyện, vì cứ cảm thấy nó ko lột tả đc hết ý tứ tác giả. Chứ nếu chỉ nói đây là sự trả thù của 1 cô giáo khi phát hiện 2 học sinh lớp mình chủ nhiệm (lớp 7) là hung thủ giết chết đứa con gái 4 tuổi của mình; và vì cô cảm thấy án phạt cho trẻ vị thành niên chưa thích đáng nên muốn tự ra tay để tụi nó phải cảm thấy day dứt, ăn nhăn chuyện mình làm… thì ko cảm thấy “đã” lắm 😃
Có 6 chương tương ứng 5 “lời thú tội” của 5 nhân vật, cá nhân mình thấy mỗi người đều là phiên bản vô cùng cực đoan của 1 hoặc vài kiểu người trong xã hội. Nhưng họ cho mình những bài học để chiêm nghiệm rất thú vị, và đây cũng là cái mình tìm kiếm khi đọc truyện liên quan tới tội ác, giết người 😃
Nay mình muốn chia sẻ về Shuya, 1 trong 2 hung thủ. Mọi người hay dùng cụm từ “thiên tài lạc lối” để nói về Shuya nhưng mình thấy thiên tài là đúng r, còn lạc lối thì ko hẳn, vì từ đầu tới cuối ẻm chỉ theo đúng 1 lối duy nhất: làm sao để đc mẹ (ở xa) biết đc sự hiện diện và quan tâm mình? Nghịch lý là ẻm có thể tìm tới trường đại học nơi mẹ nghiên cứu để gặp, nhưng chưa bao giờ muốn làm z mà đi giết người, giết mình rồi giết cả trường sau khi đọc di chúc… vì ko muốn đối diện sự thật là bị mẹ bỏ rơi. Trong phạm vi bài này mình chỉ muốn nói về Giá trị tiêu chuẩn.
Giá trị quan và hệ tiêu chuẩn của Shuya đc quyết định bởi mẹ. 1 sự ngưỡng mộ đến tôn sùng vì “chưa gặp ai tài giỏi hơn mẹ”. Mọi người xung quanh đều không có “giá trị tồn tại”, tức là họ có chết thì Shuya cũng chẳng cảm thấy đau buồn. Tác giả đặt tên chương về Shuya là “Kẻ sùng đạo”, hay thiệt.
Tự nhiên lúc đó mình kiểu, ít ra thì Shuya vẫn phát triển đc bản thân, trở thành thiên tài theo lý tưởng của ẻm, còn giá trị tiêu chuẩn của mình là gì? Cái cũng kiểu ngồi nhớ coi trước giờ mình muốn trở thành người như thế nào, chân dung mình ra sao, mình kỳ vọng người khác sẽ nói gì về mình hay mình để lại đời cái gì sau khi chết… Nhưng suy nghĩ k ra, vì mình chỉ cố gắng để có nhiều tiền thoy (thực dụng ghê, haha). Mình muốn mẹ và em mình sống hạnh phúc và sung túc nhất có thể, đơn giản z thoy.
Shuya học theo bản năng, tố chất và sự định hướng từ mẹ và trở thành thiên tài ở môn Vật lý. Mình ko có tố chất, năng khiếu hay hình mẫu nào nên chỉ biết học tốt nhất có thể trong khả năng ở tất cả các môn. “Cần cù bù thông minh” nên cũng thuộc top, ngành học cũng chẳng biết chọn gì thì chọn theo bạn vì “có 4 cty ai cũng muốn zô làm”, r cũng zô làm những cty ngon ngon (trừ vài cty mình làm tạm bợ) r cũng nhảy việc liên tục vì ko thấy ý nghĩa trong công việc mình làm ngoài những ngày lương thưởng zô tài khoản 😃
Đọc tới đây có thể mọi người nghĩ, ụa, làm vì tiền mà, làm tốt thì cứ làm đi. Mình chỉ biết nói là vì ko hợp thoy. Nên là mình nghiệm ra đc, nếu giá trị tiêu chuẩn là tiền, thì bản chất nó ko phải giá trị tự thân rõ ràng, dễ thay đổi và thao túng.
Và kết quả là mình thích gì thì làm đó, cái nào làm mình zui hay hứng thú thì mình tìm hiểu và học. Lu’an cũng từ đó mà ra. Nói nghe có vẻ giác ngộ và tìm đc lý tưởng, nhưng ko, mình cảm thấy chưa đủ vì mình ko giỏi đặc biệt ở cái gì để kiếm đc nhiều tiền cả 😃
… (ở đây còn 1 đoạn dài lắm, mình viết r giữ riêng cho mình, cho Lu’an thoy)
Dù sao thì mình cũng khá hài lòng với hiện tại, nếu sau 1 năm nữa mà mọi người vẫn đọc đc bài mình viết trên trang này, tức là mình đã tìm đúng giá trị tiêu chuẩn nha 😃