Lucas Kitchen

Lucas Kitchen Đây là căn bếp của Lucas, nơi mình kể những câu chuyện về ẩm thực. Và bạn sẽ thấy mình ở trong đó ❤️
(4)

Học thêm kiến thức mới..!
11/06/2026

Học thêm kiến thức mới..!

HÃY SUY NGHĨ THẬT KỸ….Năm tôi 29 tuổi, mở quán cà phê và "bay" hết 220 triệu đồng tiền vốn để dành trong mấy năm. Đôi kh...
10/06/2026

HÃY SUY NGHĨ THẬT KỸ….

Năm tôi 29 tuổi, mở quán cà phê và "bay" hết 220 triệu đồng tiền vốn để dành trong mấy năm. Đôi khi không muốn tin, nhưng mà "người chưa gặp thời thì không thể thành công". Câu này đúng.

Cả gia đình, bà con, bạn bè ai cũng không nghĩ là tôi sẽ thất bại tại quán đó. Bỏ hai tháng tìm vị trí đối diện trường cấp 2 (TP HCM).

Tiền nhà 8 triệu đồng, nhân viên 6 triệu/2 người, bao ăn. Bán đồ ăn sáng (fastfood, mì Ý và trà sữa cho học sinh ăn sáng), sau đó là bán cà phê và trà sữa, thức ăn trong ngày, trưa bán cả cơm gà chiên và nhiều món ăn vặt khác.

Học sinh ăn, đứa nào cũng khen, nấu ngon, trà sữa ngon. Vấn đề là chỉ có mấy đứa lớp 6,7. Nhưng hiếm lớp 6 vì nhỏ nên ít tiền. Còn bọn lớn hơn đã quen trung thành với một quán khác gần đó nên nó không vào quán mình. Học sinh hay có kiểu "trung thành" như vậy.

Tôi gồng một năm tròn. Vất vả, tàn tạ, mệt mỏi, lời không có, tháng nào cũng lỗ do tiền bán không gánh nổi mặt bằng và nhân viên, sau 4 tháng phải cho một bạn nghỉ. Vẫn buộc phải duy trì một nhân viên partime vì học sinh lúc tan học ùa ra bán không kịp.

Cuối cùng bay hết số vốn 220 triệu. Sang lại quán được 100 triệu. Xem như còn 100 triệu để lay lắt sống và nộp CV đi xin việc làm công ty.

Giờ tôi nói thật, ai trải qua rồi sẽ hiểu, làm chủ cực hơn làm nhân viên. Làm chủ vui hôm nay, nhưng không thể không lo ngày mai.

Nhân viên nghỉ, mình không có giờ nghỉ. Thêm nữa bạn nào mà "công chúa" như mình, chỉ quen làm văn phòng, nhảy ra gồng làm kinh doanh mặt hàng ăn uống đảm bảo sẽ mau già, tàn tạ và rất mệt mỏi, thiếu ngủ, lo lắng dẫn đến stress thường xuyên.

Trước khi mở quán, hãy suy nghĩ kỹ xem có sức để tự chà toilet, lau bàn, dậy lúc 5h sáng nấu nướng chuẩn bị và cong lưng dọn dẹp lúc 11h đêm hay không nhé.

Bởi vì chắc chắn tình trạng nhân viên là sinh viên thích thì làm không thích thì nghỉ ngang nhiều lắm, chủ quán tự lực là chính.

Một người thầy giỏi, tốt hơn rất nhiều so với một chỗ làm xịn..!
08/06/2026

Một người thầy giỏi, tốt hơn rất nhiều so với một chỗ làm xịn..!

🍊 CÁCH LÀM ORANGE GEL🧂 Nguyên liệu:• Nước cam tươi: 250 ml (lọc kỹ, không có tép)• Đường: 20–30 g (tùy độ chua của cam)•...
06/06/2026

🍊 CÁCH LÀM ORANGE GEL

🧂 Nguyên liệu:
• Nước cam tươi: 250 ml (lọc kỹ, không có tép)
• Đường: 20–30 g (tùy độ chua của cam)
• Agar agar: 2 g
(hoặc bạn có thể dùng gelatin hoặc gellan gum tùy ý)
• Nước cốt chanh: 1–2 thìa cà phê (tùy chỉnh vị)

👨‍🍳 Cách làm:

🔹 1. Hòa tan và nấu:
• Cho nước cam, đường và agar agar vào nồi, khuấy đều.
• Bắc lên bếp, đun nhỏ lửa, khuấy liên tục cho đến khi sôi và agar tan hoàn toàn.
• Khi sôi, để sôi nhẹ khoảng 1 phút để đảm bảo agar được kích hoạt hoàn toàn.

🔹 2. Làm đông:
• Đổ hỗn hợp ra khay inox, khay nhựa hoặc hộp đựng, để nguội hoàn toàn rồi cho vào ngăn mát tủ lạnh 1–2 giờ cho đông lại.

🔹 3. Xay thành gel:
• Sau khi đông lại thành dạng thạch, cắt nhỏ và cho vào máy xay.
• Xay thật mịn đến khi có kết cấu như gel.
• Lọc qua rây mịn để gel mượt hoàn hảo, không lợn cợn.

💡 Mẹo nhỏ:
• Nếu muốn màu cam đậm và vị mạnh hơn:
👉 Bạn có thể dùng blood orange, orange purée cô đặc, hoặc orange zest (vỏ cam bào mịn).
• Để gel không bị chảy khi plating, agar là lựa chọn lý tưởng hơn gelatin.
• Có thể bảo quản trong tủ lạnh 3–4 ngày, cho vào chai squeeze để sử dụng dễ hơn.

- Anh, làm bếp vui nhỉ. Em thấy ai cũng vui vẻ thoải mái. Rồi còn được ăn đồ ngon. Đôi khi có cực một chút, nhưng mà bù ...
05/06/2026

- Anh, làm bếp vui nhỉ. Em thấy ai cũng vui vẻ thoải mái. Rồi còn được ăn đồ ngon. Đôi khi có cực một chút, nhưng mà bù lại là em được làm những thứ mà mình thích.
- 🙂🙂 Thế hả, vậy mà cũng đầy người muốn bỏ nghề đấy…

👨‍🍳 Bếp là nơi mà bạn có thể thoải mái với những gì mình nói, không phải sợ bất kỳ ai đánh giá về mình. Đôi khi là ăn to nói lớn, quát thẳng vào mặt nhau, dùng những từ ngữ thô tục, nhưng mà đã qua rồi thì thôi chẳng bao giờ để bụng đâu. Đơn giản đó chỉ là vì muốn công việc được hoàn thành tốt nhất một cách hoàn hảo. Môi trường làm bếp là vậy, vất vả, khổ cực, nóng nực nhưng cũng có vô vàn những niềm vui riêng mà chỉ có bếp mới có thể mang lại.

👨‍🍳 Cảm giác mình xử lí cả đống order một cách nhanh gọn, niềm vui khi được khách khen đồ ăn ngon, sự tự hào khi được những lời đánh giá tốt của khách hàng và đồng nghiệp. Những bữa nhậu thâu đêm suốt sáng sau hết ca làm. Bên cạnh luôn có những người đồng nghiệp vui tính và hoà đồng. Và hơn hết, mình đang được làm thứ mà mình muốn làm. Sống cuộc sống mà mình từng muốn sống. I love kitchen..!

Sau những giờ phục vụ dài đầy căng thẳng và áp lực, khi công việc đã tạm xong, cả bếp cùng nhau lau chùi, dọn dẹp để chu...
05/06/2026

Sau những giờ phục vụ dài đầy căng thẳng và áp lực, khi công việc đã tạm xong, cả bếp cùng nhau lau chùi, dọn dẹp để chuẩn bị ra về. Đó cũng là lúc tụi tôi có chút thời gian ngồi lại và trò chuyện với nhau.

Tôi hỏi anh:

– Tại sao anh lại chọn nghề bếp? Anh theo nghề này lâu chưa?

Anh cười rồi trả lời:

– Từ hồi 18 tuổi. Thật ra anh cũng không chắc lý do cụ thể tại sao mình lại chọn nghề bếp. Có người nói vì đam mê, có người vì thích đồ ăn ngon. Còn anh nghĩ chắc là vì anh muốn được đi nhiều nơi, khám phá nhiều vùng đất khác nhau. Và nghề bếp, bằng một cách nào đó, lại phù hợp với những điều anh mong muốn.

Anh trải nghiệm, đi qua từng vùng đất, từng quốc gia, học hỏi rồi lại quay trở về. Anh thấy vui vì nghề này giúp anh thực hiện được những điều mình từng mong muốn. Nhưng nói vậy không có nghĩa là anh không yêu bếp hay không mê đồ ăn. Mê chứ, thích lắm. Phải mê, phải thích mới có thể làm và trụ nổi với nghề, nhất là trong môi trường cao cấp với áp lực lớn như thế này.

Anh nhìn tôi rồi hỏi lại:

– Còn em thì sao?

Tôi suy nghĩ một chút rồi trả lời:

– Em thích nấu ăn từ nhỏ. Lớn lên một chút, em muốn trở thành đầu bếp nên quyết định dấn thân vào nghề. Em đi học bếp, rồi bắt đầu từ những vị trí nhỏ nhất, từ thực tập, làm thời vụ để tích luỹ kinh nghiệm và từng bước đi lên.

Những ngày đầu học nghề thật sự rất khó khăn. Áp lực có, mệt mỏi có. Đôi lúc em còn tự hỏi bản thân rằng: “Không biết mình có chọn đúng không? Liệu thích nấu ăn và trở thành đầu bếp có phải là hai chuyện hoàn toàn khác nhau không?”

Nhưng rồi em vẫn tiếp tục cố gắng. Em trưởng thành hơn theo từng ngày và nhận ra rằng chính những khó khăn đó đã giúp mình mạnh mẽ hơn. Đến bây giờ, khi gặp anh, mọi thứ đã ổn hơn rất nhiều. Em tự tin hơn, không còn rụt rè hay sợ hãi như trước nữa.

Những điều em từng trải qua chắc ai mới bước vào nghề cũng đều phải đối mặt, anh nhỉ? Chỉ là… có người vượt qua được, có người thì dừng lại giữa chừng.

Kể từ đó, chúng tôi dần hình thành một thói quen. Sau mỗi giờ phục vụ căng thẳng, cả hai lại ngồi trò chuyện cùng nhau. Chúng tôi kể cho nhau nghe những câu chuyện về cuộc sống, về công việc, về những điều đã trải qua trên hành trình trưởng thành của mình.

Có lẽ chính những cuộc trò chuyện giản dị ấy đã giúp chúng tôi hiểu nhau hơn, học hỏi từ nhau nhiều hơn. Và rồi tôi nhận ra rằng, ngoài những kỹ năng nghề nghiệp, căn bếp còn mang đến cho tôi những điều quý giá khác.

Căn bếp đã đưa tôi đi qua nhiều nơi, gặp gỡ nhiều con người. Và trong số những cuộc gặp gỡ ấy, có những người khiến tôi mãi trân quý và biết ơn vì đã xuất hiện trong hành trình của mình.

Điều tồi tệ nhất của Bếp không phải là sự vất vả…Đó là không có sự chia sẻ trong công việc và không đồng bộ được quan đi...
04/06/2026

Điều tồi tệ nhất của Bếp không phải là sự vất vả…

Đó là không có sự chia sẻ trong công việc và không đồng bộ được quan điểm trong đội nhóm của mình.

Một dòng bình luận trên bài viết của mình mà thật sự đúng với cảm xúc hiện tại.

Anh bảo với mình, nhiều khi người ta trả tiền cho mày chỉ để mày đi giải quyết vấn đề chứ không phải để mày cứ cắm đầu làm thật nhiều rồi đến khi mày nghỉ một ngày thì mọi thứ lại rối tung lên. Câu nói quen thuộc vẫn thường được nghe: nấu ăn khác với làm đầu bếp.

Và khi đi lên những vị trí cao hơn, mình sẽ gặp những chuyện mà nhiều khi chẳng còn là chuyện nấu nướng nữa, và cả những thứ trên trời dưới đất của người khác làm mà mình sẽ phải là người nhận nó. Nhưng như đã nói rồi, người ta trả tiền để mình là người đứng ra giải quyết những thứ đó.

Hơn ai hết, mình biết đó là điều khó khăn với một người xuất phát từ việc chỉ thích nấu ăn như mình. Mình thích đứng bếp, thích làm ra những món ăn ngon, thích nhìn thấy khách hàng hài lòng. Nhưng rồi dần dần mình nhận ra, một căn bếp vận hành tốt không chỉ được tạo nên từ kỹ năng nấu nướng và còn cả rất nhiều câu chuyện xung quanh.

Điều khiến mình trăn trở nhất không phải là khối lượng công việc quá nhiều, mà là cảm giác cả đội vẫn chưa thật sự cùng nhìn về một hướng.

Mọi người có thật sự muốn cố gắng không?

Mọi người có thật sự muốn làm nghề không?

Hay đây chỉ đơn giản là một công việc để kiếm tiền, hết giờ thì về, còn những gì xảy ra sau đó là chuyện của người khác?

Có những sai sót hoàn toàn có thể tránh được nếu ai đó chịu trách nhiệm hơn một chút. Có những lời góp ý được nói đi nói lại rất nhiều lần nhưng rồi cuối cùng vẫn nhận lại một chữ nghe thật xót xa:

“Kệ.”

“Kệ” một lỗi nhỏ hôm nay rồi ngày mai nó thành một vấn đề lớn.

“Kệ” một quy trình rồi đến lúc khách phàn nàn mới bắt đầu đi sửa.

“Kệ” một đồng nghiệp đang cố gắng gánh phần việc của cả đội.

Điều đáng sợ nhất không phải là làm sai, mà là biết mình đang sai nhưng không muốn thay đổi.

Căn bếp chưa bao giờ là sân khấu của một người. Dù có giỏi đến đâu thì một người cũng không thể vận hành cả một dịch vụ, phục vụ hàng trăm thực khách và duy trì chất lượng mỗi ngày. Đằng sau một món ăn được mang ra là sự cố gắng của cả tập thể.

Một người có thể kéo cả đội đi nhanh hơn một đoạn, nhưng không thể kéo mãi nếu phía sau không có ai muốn bước cùng.

Mình vẫn tin rằng nghề bếp là một nghề đẹp. Nhưng để giữ được vẻ đẹp đó, thứ cần nhất không phải là những lời nói hay khẩu hiệu treo trên tường. Thứ cần nhất là tinh thần trách nhiệm, là sự chia sẻ và là việc mỗi người đều muốn làm tốt công việc của mình ngay cả khi không có ai đứng đó để nhắc nhở.

Bởi cuối cùng, thứ làm nên một căn bếp mạnh không phải là người giỏi nhất. Mà là một tập thể mà ai cũng sẵn sàng cố gắng vì mục tiêu chung.

Những dòng chữ này được viết ra trong một khoảng thời gian cảm xúc thật sự rất lẫn lộn.

Mình vừa rời khỏi căn bếp để ra về.

Không phải vì cấp trên.

Không phải do ai cả.

Mà là vì mình không thể chấp nhận nổi cảm giác của chính bản thân mình lúc đó.

Mình nhìn căn bếp, nhìn những con người đang cùng làm việc với mình, rồi nhìn lại chính mình.

Có quá nhiều thứ đang diễn ra trong đầu nhưng lại chẳng biết phải diễn tả như thế nào cho đúng.

Chỉ biết là buồn.

Buồn vì thấy căn bếp của mình ngày một tệ đi.

Buồn vì mình nhìn thấy vấn đề.

Buồn vì mình muốn thay đổi nó.

Và buồn hơn nữa khi những cố gắng của mình dường như chẳng tạo ra được bao nhiêu khác biệt.

Mỗi ngày mình đều nghĩ về việc làm sao để mọi thứ tốt hơn.

Làm sao để dịch vụ tốt hơn.

Làm sao để chất lượng món ăn ổn định hơn.

Làm sao để mọi người có trách nhiệm hơn với công việc của mình.

Nhưng rồi có những lúc mình cảm thấy bản thân đang chạy ngược chiều với phần còn lại.

Có những ngày mình cảm thấy như đang đẩy một tảng đá lên dốc. Đẩy được một đoạn thì nó lại lăn xuống. Rồi lại tiếp tục đẩy. Cứ thế lặp đi lặp lại.

Lúc này đây, mọi thứ giống như một quả bóng bị nén quá lâu rồi cuối cùng cũng vỡ tung.

Nó làm vỡ tan cả những suy nghĩ trong đầu mình.

Những mảnh cảm xúc nằm ngổn ngang, chẳng thể sắp xếp được.

Nên nghỉ việc hay ở lại?

Tiếp tục cố gắng hay chấp nhận rằng có những thứ mình không thể thay đổi?

Mình thật sự không biết.

Nhưng có một điều mình biết rất rõ.

Mình chưa bao giờ là người muốn bỏ cuộc.

Mình không vào nghề này để bỏ cuộc.

Mình cũng không đi đến được ngày hôm nay bằng cách bỏ cuộc.

Mình đã từng trải qua những giai đoạn khó khăn hơn thế này. Những lúc tưởng như không thể bước tiếp nhưng rồi cuối cùng vẫn vượt qua được.

Có lẽ đây cũng chỉ là một quãng thời gian như thế.

Một quãng thời gian khiến mình mệt mỏi.

Khiến mình thất vọng.

Khiến mình nghi ngờ rất nhiều thứ.

Nhưng sâu trong lòng, mình vẫn mong một ngày nào đó, khi nhìn lại khoảng thời gian này, mình sẽ thấy nó chỉ là một đoạn đường khó đi trong cả hành trình dài làm nghề.

Ngày mai rồi mình vẫn sẽ vào bếp.

Vẫn mặc bộ đồng phục đó.

Vẫn chuẩn bị service như mọi ngày.

Bởi dù có thất vọng đến đâu, mình vẫn còn yêu căn bếp này.

Vẫn còn yêu nghề này.

Và vẫn chưa muốn từ bỏ niềm tin rằng mọi thứ có thể tốt hơn.

Hazz…

Rồi sẽ ổn thôi.

Ít nhất, mình vẫn mong là như vậy.

Nếu bạn có bắt gặp một đầu bếp trong một khoảnh khắc yên tĩnh, ngồi suy tư sau một ca làm việc, và bạn hỏi những khịa cạ...
03/06/2026

Nếu bạn có bắt gặp một đầu bếp trong một khoảnh khắc yên tĩnh, ngồi suy tư sau một ca làm việc, và bạn hỏi những khịa cạnh tồi tệ nhất của công việc làm bếp là gì, bạn sẽ nhận được câu trả lời: 'Cái nóng, áp lực, tốc độ phải thật nhanh, sự cô lập khỏi xã hội bình thường, những giờ phút phục vụ kéo dài, những nỗi đau, những đòi hỏi đổi mới không bao giờ kết thúc của công việc. Còn nếu bạn hỏi về những điều tuyệt vời nhất của việc trở thành một đầu bếp, đó chắc chắn là những người anh em, sự hài lòng của khách hàng và đơn giản là sau những giờ phút căn thẳng mệt mỏi, bạn biết được mình đang tiến bộ mỗi ngay, cùng ngồi lại với nhau, cầm trên tay ly bia thế là hạnh phúc nhất...!

Sự thật là mình tạo page này từ thuở mới vào bếp. Hồi đó chỉ là một thằng nhóc mới vào nghề, đầy nhiệt huyết và mơ mộng....
02/06/2026

Sự thật là mình tạo page này từ thuở mới vào bếp. Hồi đó chỉ là một thằng nhóc mới vào nghề, đầy nhiệt huyết và mơ mộng. Trong đầu lúc nào cũng là những suy nghĩ màu hồng. Rồi khi bước vào bếp, mình mới nhận ra mọi thứ thật ra không như mơ và khác xa những gì mình từng nghĩ.

Lần đầu vào bếp, tiếng quạt hút, tiếng nồi niêu xoong chảo va vào nhau, tiếng gọi món, tiếng nói lớn của mấy anh đầu bếp, tất cả đều khiến mình sợ hãi. Thực tế trong bếp, ít ai quan tâm đến cảm xúc hay suy nghĩ của bạn. Điều họ quan tâm là căn bếp có đang vận hành tốt hay không và bạn có làm được việc mà họ đã giao. Nếu làm không tốt, tất nhiên sẽ có cả tá những câu nói khó nghe dành cho bạn. Chẳng ai có thời gian để dỗ dành hay hỏi xem hôm nay bạn cảm thấy thế nào.

Khoảng thời gian đầu ấy thật sự rất khó khăn với mình. Những đêm dài sau ca làm, chạy xe qua hàng dài những resort sang trọng, cảm xúc trong lòng thật khó tả. Mình yêu bếp, thích nấu ăn và trong đầu chỉ có công việc. Khi ấy, bếp gần như là thứ duy nhất mình muốn và có thể làm. Nhưng cũng chính lúc đó, môi trường làm bếp lại là thứ khiến mình sợ nhất.

Và rồi sau mỗi ngày làm việc, mình lại lên page đều đặn viết vài dòng tâm sự. Đa phần là những lời than vãn, những câu chuyện vụn vặt về hành trình mình đang đi, viết rất nhiều thứ. Có những bài viết bây giờ đọc lại thấy ngây ngô lắm, nhưng đó là cảm xúc thật của một đứa mới vào nghề đang cố gắng tìm chỗ đứng cho mình.

Dần dần mình cũng quen với nhịp sống trong bếp. Quen với áp lực, quen với việc đứng hàng chục tiếng mỗi ngày, quen với những ngày lễ Tết người khác nghỉ ngơi còn mình vẫn đi làm. Mình được đi nhiều nơi hơn, được làm việc với nhiều con người khác nhau, gặp và đứng chung căn bếp với những người thủa nhỏ mà mình hằng ngưỡng mộ và cũng đã có những bước tiến nhỏ trong nghề.

Càng đi lâu mình càng nhận ra rằng nghề bếp không chỉ dạy mình cách nấu ăn. Nó dạy mình sự kỷ luật, sự chịu đựng, cách đứng dậy sau những lần bị chỉ trích và cả cách chấp nhận rằng không phải lúc nào cố gắng cũng sẽ được công nhận ngay lập tức.

Nhìn lại quãng đường đã qua, mình biết ơn thằng nhóc ngày ấy. Nếu nó bỏ cuộc trong những ngày đầu tiên đầy áp lực đó thì có lẽ sẽ không có mình của hôm nay. Page này vì thế cũng giống như một cuốn nhật ký. Nó lưu lại từng giai đoạn, từng cảm xúc, từng lần vấp ngã và cả những niềm vui nhỏ bé trên hành trình theo đuổi nghề bếp.

Hiện tại mình không còn viết nhiều những câu chuyện trong bếp như trước nữa, và cũng chẳng còn những bài viết than vãn về nghề được đăng lên đây. Có lẽ mình đã lớn hơn thật rồi. Hoặc cũng có thể là sau từng ấy năm, mình đã học được cách chấp nhận những điều vốn thuộc về nghề này.

Nhưng mình vẫn sẽ tiếp tục viết.

Theo một cách khác. Bình tĩnh hơn, tích cực hơn và trưởng thành hơn.

Bởi mình muốn lưu lại hành trình của một người làm bếp bình thường. Để một ngày nào đó khi nhìn lại, mình sẽ biết mình đã đi được bao xa, đã trưởng thành như thế nào và đã phải đánh đổi những gì để tiếp tục ở lại với nghề mà mình yêu.

- Ủa sao mày nấu ăn ngon vậy..? Thì mày cứ nấu đi nấu thật nhiều vào.- Tao không biết mài dao, sao mày mài sắc vậy..? Th...
01/06/2026

- Ủa sao mày nấu ăn ngon vậy..? Thì mày cứ nấu đi nấu thật nhiều vào.
- Tao không biết mài dao, sao mày mài sắc vậy..? Thì mày cứ tập mày đi, chứ lúc đầu ai mà biết mài đâu.
- Tao phi lê cá kém lắm, thôi mày làm nhanh làm luôn đi. Rồi mày không làm, biết bao giờ mày mới làm nhanh được.
- Tao không cắt nhanh được với chuẩn như mày. Ừ thì mày đứt tay vài chục lần đi cái nó nhanh lên cho coi.
- Xùi mày biết mày nấu luôn đi. Ai mà biết mấy cái này thôi thôi tao không làm đâu hư sếp chửi. Ủa thế mày không thử thì bao giờ mày mới làm được.
- Skill mày ok đấy, mà sao tao vẫy kém vậy nhỉ. À chắc mày có năng khiếu làm bếp rồi. Tao chắc luôn đó.

🙂🙂 Với nghề bếp này, chẳng có cái gọi là tài năng hay là năng kiếu làm bếp cả, đó là thứ chỉ dành cho những đứa ảo tưởng về bản thân của mình thôi. Muốn có kiến thức thì phải lắng nghe học hỏi từ tất cả mọi người, từ sách vở. Muốn kĩ năng tốt, thì phải cố gắng trao dồi hàng ngày, làm thật nhiều và thật nhiều. Trở thành một đầu bếp giỏi í hả, đầu tiên phải biết mình là ai hạ cái tôi xuống để lắng nghe và học hỏi, làm tất cả mọi việc ở trong bếp..!

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84932330381

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lucas Kitchen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Lucas Kitchen:

Share

Category