24/03/2026
ĐÀN ÔNG KHÔNG THIẾU.
NHƯNG THỨ NÀY... THÌ HIẾM!!!
Chiều phố Hà Nội đang đông đúc và nhộn nhịp. Dòng người trôi qua những con đường quen, tiếng xe, tiếng còi, ánh đèn bắt đầu lên sớm hơn vì trời âm u. Tôi rẽ vào con ngõ nhỏ phía sau Nhà Hát Lớn - nơi mọi thứ bỗng chậm lại, như thể thành phố vừa hạ một nhịp thở.
Tôi hẹn đứa bạn thân - Hà ở Minh’s Jazz Club, quán jazz của chú Quyền Văn Minh
Cách đây gần 30 năm, tôi đã từng ngồi ở đây cùng chú Minh và một anh bạn người Nhật, chỉ để nghe chú kể về những ngày đầu jazz bắt đầu len vào Hà Nội — khi còn rất ít người nghe, và càng ít người thực sự hiểu.
Vậy mà rồi, theo một cách rất riêng, nó vẫn ở lại.
Quán nhỏ, ánh đèn vàng thấp, tiếng saxophone vang lên du dương. Đây cũng là nơi hai vợ chồng tôi hay đến, những tối không cần làm gì nhiều, chỉ ngồi, uống một ly rượu, và để mọi thứ trôi qua chậm hơn một chút.
Tôi đặt khay đồ mang theo xuống bàn: cá hồi hun khói, vài lát sourdough, một lọ cream cheese và một lọ cà chua sấy ngâm sốt Ý trong dầu olive.
Rồi gọi thêm hai ly vang trắng — Argento Chardonnay Estate Bottled Organic. Một loại rượu không cố gây ấn tượng: mùi táo xanh, lê chín nhẹ, thoảng chút vanilla, sạch và cân bằng. Uống ngụm đầu thấy nhẹ, nhưng càng uống lại càng thấy hợp.
Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi.
Hà đến muộn một chút, tóc còn vương nước. Nhìn khay đồ, nó nhếch môi:
“Thôi xong, hôm nay lại bị mày ‘dẫn dụ’ ăn ngon rồi.”
Tôi kéo ghế ra, nhìn nó một cái:
“Yên tâm, tao chỉ dụ ăn thôi. Những thứ khác… tao để mày tự dính.”
Hà cười, ngồi xuống:
“Ừ, mày mà không nấu ăn chắc tao nghỉ chơi từ lâu rồi.”
Tôi rót rượu, đẩy ly về phía nó:
“Thế thì ăn cho tử tế vào. Đừng để tao phí công chọn người.”
Nó cầm ly lên, xoay nhẹ, nhấp một ngụm rồi liếc tôi:
“Nghe nguy hiểm thế. Mày chọn người kiểu gì?”
Tôi nhún vai, giọng nhẹ:
“Không cần hoàn hảo. Chỉ cần… biết làm tao thấy đáng.”
Hà bật cười, lắc đầu:
“Ừ, gu mày khó thật. Không khéo tao cũng không qua nổi vòng gửi xe.”
Tôi nhìn nó một giây, rồi nói nửa đùa nửa thật:
“Mày thì qua lâu rồi. Chỉ là… mày hay chọn lại thôi.”
Hà im một nhịp. Rồi cười, nhưng ánh mắt hơi khác đi.
Tôi rót thêm rượu, chậm rãi:
“Đàn ông không thiếu.
Chỉ là người làm mình muốn ở lại… thì hiếm.”
Hà không cười nữa.
Chỉ gật nhẹ.
Và gần như ngay sau đó, nó nói:
“Hôm nay tao gặp lại Dũng mày ạ.”
Tôi không hỏi. Chỉ nhìn Hà khi nó xoay nhẹ ly rượu trong tay. Ánh đèn hắt vào lớp rượu trắng, làm nó trở nên trong hơn, lạnh hơn — như một thứ cảm xúc vừa được gọi dậy.
“Trong thang máy,” Hà nói.
"Cửa mở, tao bước vào, xong có người chặn cửa… tao ngẩng lên, là nó.”
Không có gì kịch tính.
Chỉ là một ánh nhìn. Nhưng đủ để mọi thứ lệch đi một nhịp.
“Vẫn thế mày ah"
"Vẫn đứng nép sang một bên để nhường chỗ. Vẫn cái kiểu nhìn từ trên xuống, cúi đầu một chút rồi cười.”
Ngoài kia, mưa rơi đều hơn. Nhạc vẫn chậm rãi chưa đến cao trào.
“Có những thứ không thay đổi,” Hà nói. “Thang máy đi lên, không nói gì nhiều, nhưng tao đứng cạnh… tự nhiên thấy mình quay lại. Cái cảm giác ngày xưa ấy. Nhẹ thôi, nhưng rõ.”
Nó kể về buổi cà phê, về những khoảng lặng giữa hai người — những khoảng lặng mà không cần nói cũng hiểu là vẫn còn gì đó.
“Lúc đi lên lại,” nó nói, “vẫn thang máy đó, chỉ có hai đứa. Và trong một giây… tao thấy mình 20 tuổi. Như chưa từng rời đi.”
Nó cười khẽ.
“Xong cửa mở… tao tỉnh.”
Mưa ngoài kia bắt đầu nhẹ dần.
Tôi làm cho nó một miếng nhỏ: cá hồi hun khói đặt trên lát sourdough, một lớp cream cheese, thêm cà chua sấy.
“Ăn đi.”
Hà ăn. Nhấp một ngụm vang trắng.
Rồi nói:
“Ngon đấy … nhưng mà lại rất đầy.”
Tôi cười:
“Ừ. Vì nó có Umami."
Hà nhìn tôi.
Tôi nói chậm, như cách bản nhạc đang trôi:
“Cái mày vừa gặp là vị ngọt. Rõ, nhanh, và dễ làm người ta tưởng là rất nhiều.”
“Tao không nói nó không thật. Chỉ là… nó không ở lại lâu.”
Hà im lặng.
Ngoài kia, mưa gần tạnh.
“Còn cái mày đang sống,” tôi nói, “có khi là thứ khác.”
Một lúc sau, nó tự kể — không còn kể cho tôi nữa, mà như đang nói với chính mình: chồng nó không bất ngờ, không lãng mạn kiểu bùng nổ, nhưng luôn bật đèn chờ, nấu đúng món khi nó ốm, và đủ kiên nhẫn để không tranh thắng thua trong những lúc nó khó chịu.
“Những cái đó… không làm tao thấy gì mạnh,” Hà nói.
“Nhưng nếu thiếu… thì không ổn.”
Tôi gật đầu.
“Ừ. Vì đó là umami.”
Hà nhìn xuống miếng cá hồi — vị béo giữ lại khói, cà chua sấy đậm và hơi chua, vang trắng làm mọi thứ sáng lên một chút. Không có gì áp đảo, nhưng khi ở cùng nhau… lại rất sâu.
Nó xoay nhẹ ly rượu, lần này ánh mắt yên hẳn:
“Có khi… umami chính là chồng tao.”
Ngoài kia, mưa đã dừng. Con ngõ phía sau Nhà Hát Lớn ươt từng vệt, phản chiếu ánh đèn như một bức tranh cũ.
Trong quán, nhạc vẫn còn.
Và có những thứ… cũng vậy.