CAJUN HOUSE

CAJUN HOUSE Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from CAJUN HOUSE, Đội Nhân, Ba Đình, Hà Nội, Lieu Giai.

24/03/2026

ĐÀN ÔNG KHÔNG THIẾU.
NHƯNG THỨ NÀY... THÌ HIẾM!!!

Chiều phố Hà Nội đang đông đúc và nhộn nhịp. Dòng người trôi qua những con đường quen, tiếng xe, tiếng còi, ánh đèn bắt đầu lên sớm hơn vì trời âm u. Tôi rẽ vào con ngõ nhỏ phía sau Nhà Hát Lớn - nơi mọi thứ bỗng chậm lại, như thể thành phố vừa hạ một nhịp thở.

Tôi hẹn đứa bạn thân - Hà ở Minh’s Jazz Club, quán jazz của chú Quyền Văn Minh
Cách đây gần 30 năm, tôi đã từng ngồi ở đây cùng chú Minh và một anh bạn người Nhật, chỉ để nghe chú kể về những ngày đầu jazz bắt đầu len vào Hà Nội — khi còn rất ít người nghe, và càng ít người thực sự hiểu.

Vậy mà rồi, theo một cách rất riêng, nó vẫn ở lại.

Quán nhỏ, ánh đèn vàng thấp, tiếng saxophone vang lên du dương. Đây cũng là nơi hai vợ chồng tôi hay đến, những tối không cần làm gì nhiều, chỉ ngồi, uống một ly rượu, và để mọi thứ trôi qua chậm hơn một chút.

Tôi đặt khay đồ mang theo xuống bàn: cá hồi hun khói, vài lát sourdough, một lọ cream cheese và một lọ cà chua sấy ngâm sốt Ý trong dầu olive.

Rồi gọi thêm hai ly vang trắng — Argento Chardonnay Estate Bottled Organic. Một loại rượu không cố gây ấn tượng: mùi táo xanh, lê chín nhẹ, thoảng chút vanilla, sạch và cân bằng. Uống ngụm đầu thấy nhẹ, nhưng càng uống lại càng thấy hợp.

Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi.

Hà đến muộn một chút, tóc còn vương nước. Nhìn khay đồ, nó nhếch môi:

“Thôi xong, hôm nay lại bị mày ‘dẫn dụ’ ăn ngon rồi.”

Tôi kéo ghế ra, nhìn nó một cái:
“Yên tâm, tao chỉ dụ ăn thôi. Những thứ khác… tao để mày tự dính.”

Hà cười, ngồi xuống:
“Ừ, mày mà không nấu ăn chắc tao nghỉ chơi từ lâu rồi.”

Tôi rót rượu, đẩy ly về phía nó:
“Thế thì ăn cho tử tế vào. Đừng để tao phí công chọn người.”

Nó cầm ly lên, xoay nhẹ, nhấp một ngụm rồi liếc tôi:
“Nghe nguy hiểm thế. Mày chọn người kiểu gì?”

Tôi nhún vai, giọng nhẹ:
“Không cần hoàn hảo. Chỉ cần… biết làm tao thấy đáng.”

Hà bật cười, lắc đầu:
“Ừ, gu mày khó thật. Không khéo tao cũng không qua nổi vòng gửi xe.”

Tôi nhìn nó một giây, rồi nói nửa đùa nửa thật:
“Mày thì qua lâu rồi. Chỉ là… mày hay chọn lại thôi.”

Hà im một nhịp. Rồi cười, nhưng ánh mắt hơi khác đi.

Tôi rót thêm rượu, chậm rãi:

“Đàn ông không thiếu.
Chỉ là người làm mình muốn ở lại… thì hiếm.”

Hà không cười nữa.

Chỉ gật nhẹ.

Và gần như ngay sau đó, nó nói:

“Hôm nay tao gặp lại Dũng mày ạ.”

Tôi không hỏi. Chỉ nhìn Hà khi nó xoay nhẹ ly rượu trong tay. Ánh đèn hắt vào lớp rượu trắng, làm nó trở nên trong hơn, lạnh hơn — như một thứ cảm xúc vừa được gọi dậy.

“Trong thang máy,” Hà nói.
"Cửa mở, tao bước vào, xong có người chặn cửa… tao ngẩng lên, là nó.”

Không có gì kịch tính.
Chỉ là một ánh nhìn. Nhưng đủ để mọi thứ lệch đi một nhịp.

“Vẫn thế mày ah"
"Vẫn đứng nép sang một bên để nhường chỗ. Vẫn cái kiểu nhìn từ trên xuống, cúi đầu một chút rồi cười.”

Ngoài kia, mưa rơi đều hơn. Nhạc vẫn chậm rãi chưa đến cao trào.

“Có những thứ không thay đổi,” Hà nói. “Thang máy đi lên, không nói gì nhiều, nhưng tao đứng cạnh… tự nhiên thấy mình quay lại. Cái cảm giác ngày xưa ấy. Nhẹ thôi, nhưng rõ.”

Nó kể về buổi cà phê, về những khoảng lặng giữa hai người — những khoảng lặng mà không cần nói cũng hiểu là vẫn còn gì đó.

“Lúc đi lên lại,” nó nói, “vẫn thang máy đó, chỉ có hai đứa. Và trong một giây… tao thấy mình 20 tuổi. Như chưa từng rời đi.”

Nó cười khẽ.
“Xong cửa mở… tao tỉnh.”

Mưa ngoài kia bắt đầu nhẹ dần.

Tôi làm cho nó một miếng nhỏ: cá hồi hun khói đặt trên lát sourdough, một lớp cream cheese, thêm cà chua sấy.

“Ăn đi.”

Hà ăn. Nhấp một ngụm vang trắng.

Rồi nói:

“Ngon đấy … nhưng mà lại rất đầy.”

Tôi cười:

“Ừ. Vì nó có Umami."

Hà nhìn tôi.

Tôi nói chậm, như cách bản nhạc đang trôi:

“Cái mày vừa gặp là vị ngọt. Rõ, nhanh, và dễ làm người ta tưởng là rất nhiều.”

“Tao không nói nó không thật. Chỉ là… nó không ở lại lâu.”

Hà im lặng.

Ngoài kia, mưa gần tạnh.

“Còn cái mày đang sống,” tôi nói, “có khi là thứ khác.”

Một lúc sau, nó tự kể — không còn kể cho tôi nữa, mà như đang nói với chính mình: chồng nó không bất ngờ, không lãng mạn kiểu bùng nổ, nhưng luôn bật đèn chờ, nấu đúng món khi nó ốm, và đủ kiên nhẫn để không tranh thắng thua trong những lúc nó khó chịu.

“Những cái đó… không làm tao thấy gì mạnh,” Hà nói.

“Nhưng nếu thiếu… thì không ổn.”

Tôi gật đầu.

“Ừ. Vì đó là umami.”

Hà nhìn xuống miếng cá hồi — vị béo giữ lại khói, cà chua sấy đậm và hơi chua, vang trắng làm mọi thứ sáng lên một chút. Không có gì áp đảo, nhưng khi ở cùng nhau… lại rất sâu.

Nó xoay nhẹ ly rượu, lần này ánh mắt yên hẳn:

“Có khi… umami chính là chồng tao.”

Ngoài kia, mưa đã dừng. Con ngõ phía sau Nhà Hát Lớn ươt từng vệt, phản chiếu ánh đèn như một bức tranh cũ.

Trong quán, nhạc vẫn còn.

Và có những thứ… cũng vậy.

Sáng nay nhà mình thái cá hồi mà bếp thơm như… nhà hàng Bắc Âu giữa lòng Hà Nội. 🐟✨Cá hồi xông khói mẻ mới vừa ra lò.Hun...
18/03/2026

Sáng nay nhà mình thái cá hồi mà bếp thơm như… nhà hàng Bắc Âu giữa lòng Hà Nội. 🐟✨

Cá hồi xông khói mẻ mới vừa ra lò.

Hun khói lạnh bằng dăm gỗ, ủ chậm để thịt cá mềm, béo và thơm kiểu rất “điềm tĩnh” – không ồn ào nhưng ăn một miếng là nhớ.

Cắt lát mỏng:

🍞 đặt lên bánh mì

🥗 trộn salad

🍳 hay đơn giản ăn không cũng thấy đời dễ chịu hơn một chút.

Nhà mình vẫn làm theo kiểu thủ công:

– cá ngon

– muối vừa

– khói nhẹ

– không màu mè.

Ai muốn cuối tuần ăn sáng kiểu “Paris nhưng ở Hà Nội” thì nhắn mình nhé.

Hôm nay bếp có sẵn vài phần cá hồi xông khói vừa thái xong.

Còn thơm mùi khói lắm. 🪵🐟

16/03/2026

Tuổi thơ của nhiều người có một chiếc “chuông báo thức mùi”.

ĐÓ LÀ MÙI NƯỚC MẮM CHẠM VÀO CHẢO NÓNG
----------------
CHỊ HỮU và TÓP MỠ SỐT CÀ CHUA BẾP CỦI

Hồi tôi học lớp 3.

Những buổi trưa mùa đông tan học, tôi thường đi bộ qua mấy con phố cổ để về nhà. Trời lạnh. Bụng đói meo. Cặp sách đập lạch cạch sau lưng.

Có những hôm, vừa rẽ vào đầu ngõ đã ngửi thấy một mùi quen.

Không phải mùi thịt.
Không phải mùi canh.

Mà là mùi nước mắm vừa chạm vào chảo nóng.

Ai từng ngửi mùi ấy sẽ hiểu. Một thứ mùi rất đặc biệt — hơi mằn mặn, hơi khói, rất ấm.

Chỉ cần thoáng qua thôi là bụng đói lập tức réo lên.

Tôi biết ngay ở nhà đang nấu món gì.

Món tóp mỡ sốt cà chua.



Trong bếp lúc đó thường là chị Hữu.

Chị được bố mẹ tôi nhờ ra trông em gái khi em còn bé xíu. Lúc ấy chắc chị khoảng hai mươi tuổi.

Chị lớn lên ở vùng nông thôn nên những câu chuyện của chị thường xoay quanh bếp củi, rơm rạ và khói bếp chiều. Những thứ rất bình thường với chị, nhưng với một đứa trẻ lớn lên giữa phố cổ như tôi thì lại nghe như chuyện ở một thế giới khác.

Chị đặt cái chảo nhỏ lên bếp.

Mỡ lợn được rán ra nước, rồi lọc lấy tóp. Những miếng tóp mỡ vàng giòn nổi lên lách tách.

Sau đó chị cho chút hành khô phi thơm rồi cà chua vào xào.

Nước cà chua đỏ au sôi lục bục quanh chảo.

Cuối cùng là một chút nước mắm.

Và thế là cả căn bếp bỗng thơm bừng lên.

Mùi cà chua chín.
Mùi mắm qua lửa.
Mùi béo của tóp mỡ.

Món ăn cực kỳ đơn giản.

Nhưng tôi ăn ngon đến mức có hôm hết ba bát cơm.

Thấy tôi ăn khỏe quá, chị cười rồi bảo:

“Bao giờ về quê chị, chị nấu món này trên bếp củi cho em ăn.
Chị cá với em là em phải ăn năm bát cơm chứ không phải ba bát đâu.”

Từ hôm đó, trong đầu tôi cứ tưởng tượng mãi.

Một bếp củi đỏ lửa,
một làn khói mỏng bay lên,
ngoài sân là đụn rơm vàng.

Và một chảo tóp mỡ sốt cà chua đang sôi lục bục.

Sau này chị còn dắt tôi về quê chị ở Phùng thật.



Rồi thời gian trôi đi.

Em gái tôi lớn lên.
Chị Hữu cũng không còn ở nhà tôi nữa.

Một lần khá lâu sau, chị ghé qua chơi.

Hai chị em nói chuyện một lúc rồi chị đứng dậy chào ra về.
Tôi đứng ở cửa nhìn theo.

Chị đi dần ra đầu ngõ.

Không hiểu sao lúc ấy tự nhiên thấy buồn.

Có lẽ lúc đó tôi mới nhận ra rằng mình quý chị nhiều hơn mình nghĩ.

Có thể vì chị đã từng ở đó
trong những buổi trưa tôi đi học về,
bụng đói meo,
và luôn có một bát cơm nóng chờ sẵn.



Sau này đọc về khoa học vị giác, tôi mới biết đến Umami — vị đậm sâu trong thực phẩm mà nhà hoá học Nhật Bản Kikunae Ikeda mô tả từ đầu thế kỷ trước.

Các đầu bếp lớn trên thế giới nói về umami như một “bí mật” của món ăn ngon.

Đầu bếp Nhật Bản Masaharu Morimoto từng nói đại ý rằng:
“Umami là thứ làm cho món ăn có chiều sâu. Nó khiến bạn muốn ăn thêm một miếng nữa mà không biết vì sao.”

Còn đầu bếp Mỹ Anthony Bourdain thì mô tả đơn giản hơn:
“Umami là vị khiến bạn cảm thấy món ăn này… thật sự thỏa mãn.”

Khi nhìn lại món tóp mỡ sốt cà chua, tôi mới nhận ra nó có một cấu trúc vị rất thú vị.

Cà chua chín chứa glutamate tự nhiên.
Nước mắm lên men cũng rất giàu umami.
Tóp mỡ mang theo chất béo giúp giữ và kéo dài hương vị.

Và nếu nấu trên bếp củi, lại có thêm một lớp mùi khói rất nhẹ.

Umami.
Chất béo.
Khói.

Ba thứ ấy kết hợp lại.



Bây giờ, khi tôi làm cá hồi hun khói, tôi mới nhận ra một điều khá thú vị.

Một món ăn từ BẾP CỦI NÔNG THÔN,
và một món ăn từ CÔNG. NGHỆ HUN KHÓI HIỆN ĐẠI

thực ra lại vận hành trên cùng một logic vị giác.

Khi ăn cá hồi hun khói, tôi thường ăn kèm cà chua sấy ngâm sốt dầu olive.

Cà chua khi sấy nhẹ sẽ cô đặc vị ngọt và umami tự nhiên.
Dầu olive mang theo độ béo mềm.
Còn cá hồi thì vừa béo, vừa có mùi khói gỗ rất nhẹ.

Ba thứ đặt cạnh nhau.

Cà chua.
Dầu.
Cá hun khói.

Một cấu trúc vị giác rất hiện đại.

Nhưng đôi khi ăn xong, tôi lại chợt nghĩ…

hóa ra rất lâu trước đó, trong một căn bếp nhỏ,
một chảo tóp mỡ sốt cà chua trên bếp củi
đã vô tình có logic vị giác giống hệt như vậy.

Umami.
Chất béo.
Và một chút khói.

Có lẽ vì vậy mà đôi khi chỉ cần thoáng ngửi thấy mùi nước mắm qua lửa, tôi vẫn nhớ…

một buổi trưa mùa đông rất xa,
một căn bếp nhỏ,
và chảo tóp mỡ sốt cà chua của chị Hữu.

(Tưởng nhớ chị Hữu nhé!!!)

13/03/2026

CẢNH BÁO TRƯỚC KHI ĐỌC:

Bài này có cà chua.
Có một chút khoa học về hạnh phúc.
Và có một chút… gợi cảm. ✨

Ai tưởng tượng quá xa
thì… không phải lỗi của căn bếp.

Vì thật ra chúng tôi chỉ đang
sấy cà chua thôi.

--------------------

BẾP NHỎ CAJUN HOUSE #6: Vỏ nhăn – Vị sâu – Umami của thời gian

Ngoài phố lúc nào cũng vội.
Nhưng trong bếp, thời gian thường đi chậm hơn một chút.

Đủ chậm
để một hương vị kịp trở nên sâu.

---

Món cà chua sấy của chúng tôi bắt đầu từ những ngày thành phố gần như đứng yên vì lockdown.

Ngoài phố yên lạ.

Ít xe.
Ít người.

Buổi sáng mở cửa ra chỉ nghe tiếng gió đi qua những con phố cũ.

Nhưng trong căn bếp nhỏ thì ngày nào cũng có việc.

Anh đứng cạnh cái lò hun khói tự chế của mình, kiên nhẫn dõi theo
làn khói mỏng chảy qua con cá hồi hồng đậm đà.

Khói đi rất chậm.
Như thể nó cũng hiểu rằng những thứ ngon nhất thường không nên vội.

Còn tôi ngồi ở chiếc bàn gỗ, bổ những rổ cà chua cherry mua buổi sáng.

---

Cà chua bi nhìn rất vui.

Quả đỏ tươi như vừa đi nắng về.

Quả đỏ sậm hơn, gần màu rượu vang.

Có quả hơi ngả cam, mềm và mọng.

Những sắc đỏ nằm lẫn trong rổ.

Giống cảm xúc con người.

Có ngày rực rỡ.

Có ngày dịu lại.

Có ngày chỉ lặng lẽ thôi… nhưng sâu.

Tôi bổ đôi từng quả.

Con dao đi qua lớp vỏ mỏng.

Bên trong mở ra lớp gel trong suốt ôm lấy hạt.

Chỉ nhìn thôi cũng biết:
umami nằm ở đó.

---

Tôi đang cắt thì anh nhìn sang.

"Em bổ nhẹ thôi."

Tôi ngẩng lên.

"Nhẹ đến mức nào?"

Anh bước lại gần bàn.

Nhặt nửa quả cà chua vừa bổ.

Anh nhìn tôi một chút.
Rồi khẽ nháy mắt.

Một cái nháy mắt rất nhanh.
Cái kiểu tinh nghịch mà chỉ người đứng gần mới hiểu.

Sau đó anh cười, rất khẽ.

"Nhẹ như khi chạm vào thứ mình thật sự thích"

Anh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào phần ruột cà chua.

“Ở đây có umami.”

Anh nói thêm, giọng bình thản:

“Phần ngon nhất thường nằm ở chỗ mềm nhất.”

Anh dừng lại một chút.

“Tay mạnh quá… là nó rơi mất.”

Ánh mắt anh khi nói câu đó hơi nghiêng nghiêng.

Như thể câu chuyện ấy
chỉ mượn cà chua
để nói một chuyện khác.

Một chuyện
mà trí tưởng tượng của tôi
bỗng nhiên
đi nhanh hơn con dao trên thớt.

Tôi bật cười.

“Anh đang nói chuyện nấu ăn…
hay chuyện khác?”

Anh không trả lời.

Chỉ nhìn tôi một chút.

Rồi quay lại lò sấy

như thể câu chuyện ấy
vẫn còn đang tiếp tục
trong khay cà chua.

---

Cà chua sau đó được xếp lên khay.

Rồi đưa vào lò sấy.

Canh lò sấy cà chua là một việc rất tĩnh.

Ban đầu chúng nằm trên khay rất căng mọng.

Da bóng.
Nước đầy.

Nhưng nhiệt bắt đầu làm việc của nó.

Chậm.
Âm ỉ.
Kiên nhẫn.

Một lúc sau, vỏ cà chua bắt đầu nhăn lại.

Không phải kiểu nhăn mệt mỏi.

Mà giống như ai đó vừa cười quá nhiều.

Những quả đỏ rực lúc đầu dần sẫm màu hơn.

Như thể thời gian đang rút bớt nước,
để giữ lại phần đậm nhất của nó.

---

Đứng trước cái lò, nhìn khay cà chua đang chậm rãi nhăn lại,

tôi chợt nhớ đến một điều từng học trong khóa online về Science of Happiness của University of California, Berkeley.

Nhà nghiên cứu Matt Killingsworth phát hiện rằng gần một nửa thời gian trong ngày,
con người không thật sự ở trong việc mình đang làm.

Đầu óc thường đi đâu đó.

Lang thang.

Nghĩ lung tung.

Và những lúc như thế,
người ta thường ít hạnh phúc hơn.

Có một chi tiết khá buồn cười.

Trong rất nhiều hoạt động thường ngày,

chỉ có vài khoảnh khắc khiến con người thật sự ở trọn trong hiện tại.

Ăn một món thật ngon.

Hoặc… làm tình.

Tôi nhìn khay cà chua trong lò rồi bật cười.

Con người đúng là rất giỏi… đi lạc khỏi chính khoảnh khắc của mình.

Ngay cả trong những khoảnh khắc đáng lẽ phải ở đây nhất.

---

Anh đi ngang qua lò.

Dừng lại một chút.

Nhìn khay cà chua.

"Đấy!"

Tôi hỏi:

"Đấy là sao?"

Anh chỉ vào một quả cà chua có vỏ vừa nhăn.

"Tình cảm đúng độ chắc cũng giống thế này"

"Không còn căng mọng như lúc đầu nữa…"

Anh nhún vai.

"Nhưng vị thì sâu hơn"

Anh quay sang tôi.

Lại nháy mắt một cái rất nhanh.

"Còn sấy quá tay…"

Anh cười.

"Thì khô đấy"

---

Một lúc sau anh mở lò.

Mùi cà chua sấy bốc lên, dịu nhưng sâu.

Những quả cà chua cherry giờ đã nhăn nhẹ.

Nhưng mùi thơm thì đậm hơn lúc đầu rất nhiều.

Chúng được để nguội.

Rồi thả vào một hũ dầu olive và sốt vị Ý.

Ở trong dầu và sốt,
cà chua bắt đầu ngấm dần.

Chậm.

Rất chậm.

Nhưng chính lúc đó, vị umami của thời gian mới thật sự bật lên.

Giống như nhiều thứ trong đời.

Phải qua lửa một chút.
Qua thời gian một chút.

Rồi mới biết vị của nó sâu đến đâu.

---

Anh đặt một lát cá hồi hun khói lên đĩa.

Tôi đặt lên trên một miếng cà chua sấy ngấm sốt.

Chúng tôi ăn thử.

Cá hồi béo ngậy
Cà chua chua nhẹ nhẹ tan dần với nhau trong miệng...

Rồi umami bật lên rất rõ.

Tôi nhìn anh.

"À"

Anh cười.

"Boost vị."

---

Đứng trong bếp, tôi chợt nghĩ:

Có lẽ hạnh phúc cũng giống như việc canh lò sấy cà chua.

Chỉ cần mình thật sự có mặt ở đó.

Đúng lúc.
Đúng nhiệt độ.

Không vội quá.
Không khô quá.

Và không để đầu óc đi lang thang quá xa.

Vì có những thứ rất ngon trong đời

chỉ xảy ra

khi hai người
đứng cạnh nhau trong bếp
và thật sự ở trọn vẹn trong khoảnh khắc đó.

🍅

Còn phần umami…
thì thời gian sẽ tự làm nốt.

Chuyện chợ Hàng Bè  #2 – LÁ CHUỐI, DÂY LẠT VÀ CÁI TÚI HÚT CHÂN KHÔNG!Bà nội mình bán dưa cà mắm muối ở chợ Hàng Bè.Hồi b...
09/03/2026

Chuyện chợ Hàng Bè #2 –
LÁ CHUỐI, DÂY LẠT VÀ CÁI TÚI HÚT CHÂN KHÔNG!

Bà nội mình bán dưa cà mắm muối ở chợ Hàng Bè.

Hồi bé mình hay đứng cạnh sạp nhìn bà gói hàng.

Những thứ ướt như mắm tôm, dưa cải, cà pháo thì không phải lúc nào cũng dùng túi nilon như bây giờ.

Bà thường lấy lá chuối.

Một miếng lá cắt vuông đặt lên bàn.
Bà xúc mắm tôm vào giữa, rồi xoắn lá lại khéo như xoắn con ốc nhỏ.

Chỉ vài động tác tay.

Một cái gói nhỏ gọn hiện ra.

Sau đó bà lấy dây lạt tre buộc lại, rồi quấn lại thành cái quai xách

Có một âm thanh rất nhỏ mà đến giờ mình vẫn nhớ.

Khi bà siết sợi lạt tre quanh gói lá chuối,

nó phát ra một tiếng “két” rất khẽ —
khô, giòn, và dứt khoát.

Tiếng đó nghĩa là gói đã chắc tay.

Không rò rỉ.
Không thừa thãi.
Và gần như không có gì phải vứt đi.

Ngày đó chẳng ai nói đến môi trường hay sinh thái.
Người ta chỉ sống theo cách tự nhiên nhất.



Bây giờ mình làm cá hồi hun khói.

Cá sau khi làm xong phải đóng túi hút chân không để giữ chất lượng và an toàn thực phẩm.

Mỗi lần hàn xong một túi, nhìn miếng cá nằm gọn trong lớp nhựa trong suốt, trong đầu mình vẫn có một chút lăn tăn.

Không phải vì sản phẩm có vấn đề.

Mà vì trong đầu mình vẫn nhớ
những gói lá chuối buộc dây lạt tre của bà
và cái tiếng “két” rất nhỏ khi bà siết dây.

Ngày đó người ta không nói nhiều về việc bảo vệ môi trường.

Nhưng cách sống của họ
hình như đã nhẹ nhàng với trái đất hơn rất nhiều.

Còn mình bây giờ
vẫn đang loay hoay đi tìm một cách tốt hơn.

Chỉ là…
vẫn chưa tìm ra. 🌿

07/03/2026

6 năm trước mình từng viết một bài về “Mùi”.

Hôm nay đọc lại thấy buồn cười một chút.

Ngày đó mình viết linh tinh về những thứ rất nhỏ:

Mùi lá lẩu bà ngoại nấu nước tắm khi còn bé.
Mùi hơi hoi hoi khi đi dưới rặng sấu mùa hè Hà Nội.
Mùi biển trong một ngày gió mát.

Rồi mùi bún chả khi tụ tập bạn bè.
Mùi phở đầu phố mỗi lần đi ngang qua mà bụng réo.

Và mình còn viết một câu khá đắc ý:

“Mùi kích hoạt ký ức.
Vị kích hoạt sự thèm ăn.”

Nhưng điều buồn cười là…

Đúng hôm mình viết bài đó,
chồng mình vác về nhà một bao dăm gỗ.

Anh ấy nói:
“Thử cái lò hun khói xem sao, em đặt mua cá hồi đi"

Lúc đó mình cũng không nghĩ gì nhiều.
Chỉ thấy trong bếp bắt đầu có mùi khói gỗ rất nhẹ.



Vậy mà đến bây giờ đã 6 năm.

Cái lò hun khói vẫn ở đó.
Và mình thì đang làm cá hồi hun khói.

Đôi khi nghĩ lại thấy hơi lạ.

Hoá ra cá hồi hun khói của mình bắt đầu từ một… bao dăm gỗ.

05/03/2026

Có người nhớ Hà Nội bằng màu.
Mình thì nhớ bằng mùi.

Màu hồ Gươm lấp lánh, xanh mướt là ký ức của nhiều người.

Còn ký ức của mình lại bắt đầu từ mùi chợ Hàng Bè – thứ mùi có thể kéo cả tuổi thơ ùa về như một cuốn phim cũ.

Nhà bà nội mình ở số 29 Gia Ngư, ngay giữa lòng chợ.

Bà có một sạp hàng nhỏ với cái tên giản dị: dưa cà mắm muối.

Bước vào nhà bà là bước vào một thế giới mùi.

Mùi gia vị khô cay nồng.
Mùi dưa muối chua giòn.
Mùi cà pháo ngấm mặn.
Mùi mắm tôm đậm đặc.

Lẫn trong đó là mùi giấy xi măng gói hàng cũ và mùi hồ dán bà nấu từ bột.

Tất cả hòa vào nhau thành một thứ mùi rất khó gọi tên.

Không thơm kiểu sang trọng.

Nhưng ấm áp.
Đậm đà.
Giống như cái ôm của bà.

Ngay cạnh nhà bà, số 31 là nhà làm bóng bì.
Mùi chua chua lúc nào cũng len lỏi sang.
Hồi bé mình chẳng để ý.

Sau này lớn lên mới hiểu: mỗi góc chợ Hà Nội xưa đều có một mùi riêng – như một dấu vân tay của ký ức.

Chợ Hàng Bè ngày ấy không chỉ có mùi.

Nó còn có âm thanh.

Tiếng gọi nhau í ới.

Tiếng dao thớt chặt phập phập.

Tiếng mặc cả rộn ràng.

Tiếng máy xay bột rè rè ở góc chợ.

Thỉnh thoảng xen tiếng rít thuốc lào khà khà của ông hàng xóm.

Hồi nhỏ mình thấy tất cả những thứ đó bình thường như hơi thở.

Từ thứ Hai đến thứ Sáu, mình ở nhà bà để học lớp 1 trường Bắc Sơn.

Chiều bố mẹ mới đến đón.

Ngày ấy đèn tuýp hiếm lắm.

Chợ sáng nhờn nhợt dưới ánh đèn vàng.

Và cứ đến lúc trời nhá nhem, mùi đồ ăn bắt đầu lan ra khắp ngõ chợ.

Đó cũng là lúc tình yêu của bà rõ nhất.

Bà lúc nào cũng sợ cháu đói – như thể cái bụng nhỏ của mình là một cái hố không đáy.

Hễ thấy món gì ngon ở chợ là bà mua ngay.

Có hôm là mỳ vằn thắn nóng hổi.

Có hôm là bánh chưng rán mỡ lợn giòn tan, kèm một cốc chè đỗ đen dừa nạo mát lạnh.

Mình nhớ mãi dáng bà đi trong chợ.
Quần lụa đen óng.
Lưng hơi còng còng.
Như một con ong cần mẫn bay ra bay vào sạp hàng, tay xách nách mang đủ thứ chỉ để cháu no bụng.

Sau này lớn lên mới biết quán mỳ ở đầu Đinh Liệt – nổi tiếng từ thời chợ Hàng Bè.

Nhưng hồi đó, trẻ con thì chỉ biết một điều: ngon là được.

Thứ mình nhớ nhất lại không phải lúc ăn.

Mà là lúc ra về.

Bụng no.
Trời nhá nhem tối

Và nhạc hiệu 6 giờ chiều của đài phát thanh vang lên từ đâu đó trong phố.

Đến bây giờ mỗi lần nghe lại, lòng vẫn nao nao.

Một chút cô đơn,

Một chút nhớ bố mẹ.

Một chút sợ sợ kiểu trẻ con – sợ bị bỏ quên giữa cái chợ đông người.

Có lẽ chính những buổi chiều ấy đã dạy mình nhớ rất kỹ mùi của đồ ăn.

Mùi của bếp.

Mùi của phố phường.

Những mùi khiến người ta thấy yên tâm.

Và có lẽ cũng vì thế mà sau hơn 40 năm lăn lộn đủ nghề – từ văn phòng đến kinh doanh – mình lại quay về với bếp.

Giờ mình làm cá hồi hun khói.

Không phải kiểu công nghiệp.

Mà làm thủ công, chậm rãi, giống cách bà từng làm dưa cà mắm muối ngày xưa.

Cá được hun khói vừa đủ, rút nước để cá dẻo dính như mứt nhưng vẫn còn độ béo ngậy.

Nhìn miếng cá hơi gầy gầy, giống miếng mứt Tết.

Nhưng khi thái ra thì mềm, trong suốt, giòn nhẹ, và mùi khói tan rất chậm trong miệng.

Nó làm mình nhớ đến ký ức chợ cũ.

Qua bao nhiêu năm tháng, ký ức có thể phai đi một chút…

Nhưng vẫn ở đó.
Âm ấm.
Rất thật.

Mình không làm cá hồi hun khói chỉ để bán hàng.

Mình làm nó giống như bà từng bán dưa cà mắm muối ngày xưa –
một cách giữ lại mùi của Hà Nội.

Nếu bạn từng nhớ một góc chợ cũ.
Nhớ mùi bếp của bà.

Hay chỉ đơn giản muốn thử một món ăn làm bằng sự tỉ mỉ và tình cảm…

Thì mình có một ít cá hồi hun khói để chia sẻ.

Nhắn mình nhé.
Mình sẽ gửi tận tay — như cách bà từng gửi cho mình những buổi chiều chợ cũ.

CAJUN HOUSE

Cá hồi hun khói nhà CAJUN sau khi hun xong thì rút nước,.. CÒN NIỀM TIN THÌ GIỮ LẠIVì thế miếng cá nhìn không bóng bẩy, ...
04/03/2026

Cá hồi hun khói nhà CAJUN sau khi hun xong thì rút nước,
.. CÒN NIỀM TIN THÌ GIỮ LẠI

Vì thế miếng cá nhìn không bóng bẩy, hơi quắt như miếng mứt.

Nhưng thái lát ra rồi mới thấy: mềm, thơm, béo, mùi khói tan rất chậm.

CAJUN HOUSE

Mình ghét chiến tranh.Vì hóa ra hòa bình không chỉ tốt cho con người.Nó còn giúp cá hồi bay sang Việt Nam đúng giờ. 🐟✈️D...
02/03/2026

Mình ghét chiến tranh.
Vì hóa ra hòa bình không chỉ tốt cho con người.

Nó còn giúp cá hồi bay sang Việt Nam đúng giờ. 🐟✈️

Dạo này đường bay hơi căng,
cá hồi của mình kẹt đâu đó trên bầu trời một thời gian.

Thế nên mẻ cá hồi hun khói khai xuân lần này
bỗng nhiên trở thành… hàng hiếm.

Cá hồi vùng biển lạnh vẫn là loại mình làm quen tay:

ướp chậm, hun khói lạnh,

thái lát mỏng vừa đủ để cuộn lại là mềm tan.

Nếu hết mẻ này
thì phải chờ chuyến cá tiếp theo hạ cánh.

Mà với tình hình thế giới thế này
thì… mình cũng không dám hứa trước 😅

Thôi thì từ giờ đến cuối tuần,
mình lại quay về kể chuyện Hà Nội.

Những câu chuyện nhỏ thôi,

nhưng luôn có chút khói bếp… và chút cá hồi. 🐟

CAJUN HOUSE

Cá hồi hun khói – bán nốt mẻ khai xuânTủ nhà mình hiện chỉ còn vài khay cuối của mẻ cá phải giao ngày mai.mình giao nốt ...
02/03/2026

Cá hồi hun khói – bán nốt mẻ khai xuân

Tủ nhà mình hiện chỉ còn vài khay cuối của mẻ cá phải giao ngày mai.

mình giao nốt số này là hết.

Cuối tuần sẽ là mẻ mới hoàn toàn nếu mình nhập được cá đủ tươi.

Ai đang định ăn cá hồi hun khói của nhà mình thì nhắn sớm giúp mình nhé. 🐟

BBQ nhà Cajjun luôn nóng hổi!!!
04/11/2025

BBQ nhà Cajjun luôn nóng hổi!!!

Address

Đội Nhân, Ba Đình, Hà Nội
Lieu Giai
100000

Telephone

+84963585598

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CAJUN HOUSE posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to CAJUN HOUSE:

Share