24/05/2026
/ 𝑁𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑜̛̉ đ𝑜́ /
Là cụm từ mình dùng cho hai đứa nhỏ, một con bé NhatThuy và một thằng nhóc mình gọi là Robi.
Tụi nhỏ mang đến đây một tờ giấy hoàn toàn trắng, cuc' là công việc đầu tiên của tụi nó. Từng vết mực nguệch ngoạc bắt đầu được viết lên. Cũng như bao bạn sinh viên khác, với lời hứa đồng hành cùng nhau một chặng thật dài - đến khi các em ra trường, bắt đầu hành trình trưởng thành của riêng mình.
Thú thật, Kim rất khó và cầu toàn, công việc của tụi mình thì lại bao hàm nhiều phần việc nhỏ, chỉ là không quá nặng nhọc thôi. Nhưng mình biết cũng sẽ gây ra khó khăn và áp lực phần nào cho các em. Và mình cũng đã từng cố dung hoà cho sự chênh lệch tuổi tác, góc độ.. nhưng không thể. Nên những sự rời đi trước đó, mình hiểu. Oán trách hay tiếc nuối, mình đều hiểu.
Hai đứa nó là điều còn sót lại trong quá trình tụi mình tìm hiểu chính mình. Từ căn tiệm cũ bắt đầu vững vàng - tụi mình đi tìm thử thách lớn hơn - cho đến lúc biết đâu là điều tụi mình muốn, biết đâu là đủ rồi lại quay về căn shophouse trên tầng, ẩn náu sau nhịp hối hả của thành phố. Tụi nó vẫn ở đó, vẫn giữ lời hứa là "đi cùng anh chị".
Hai năm, không dài nhưng không hề ngắn. Mình trân trọng, rất trân trọng. Con đường đi cùng nhau cũng càng ngày càng thu lại, chỉ mong nhìn tụi nó lớn lên thêm một chút, rồi thật vững vàng khi bước ra cuộc đời.
Nếu là nhiều năm trước, mình xem nhân viên là bạn, để khi dừng lại là một khoảng trống ráo hoảnh trong lòng, thì bây giờ, không là bạn, nhưng là những đứa trẻ, đứa em khi bước ra, mình sẽ dõi theo bằng ánh mắt đầy tự hào.
🤍